“Trái đạo đức chỗ nào? Tiểu Bạch tổng còn độc thân, tôi có phá hoại gia đình của ai đâu.”

“Hừ.” Cậu ta cười lạnh: “Đúng, cô cao thượng hơn loại tiểu tam như Hiểu Thần được một chút.”

Tôi cũng cười lạnh: “Thế chẳng phải trước đây cậu cũng mê cô ấy đến ch//ết đi sống lại sao?”

Cậu ta tỏ vẻ rất kinh ngạc:

 “Thích cô ta? Sao tôi có thể thích một cô gái làm ở chốn ăn chơi về đêm được? Tôi ghét cay ghét đắng loại người như các cô. Vì tiền mà giới hạn nào cũng có thể vượt qua. Ghê tởm, ghê tởm đến cực điểm.”

Tôi không muốn đôi co với cậu ta thêm nữa, quay mặt đi định rời khỏi.

Cậu ta túm lấy cổ tay tôi.

Tôi quay đầu: “Cậu làm gì vậy?”

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, trong mắt cuộn trào đủ loại cảm xúc, giống như giằng co, giống như tức giận, lại giống như đau khổ.

Nhưng dường như chẳng giống bất cứ thứ gì.

“Hy Bảo?”

Tôi và cậu Phạm đang giằng co thì Lục Bạch tới.

“Cậu chủ Ngô, có chuyện gì thế? Cô thư ký nhỏ của tôi đắc tội với cậu à?”

Cậu Phạm buông tay. Cổ tay bị cậu ta bóp đến đau nhức của tôi cuối cùng cũng được giải thoát.

Lục Bạch nói với tôi:

 “Xin lỗi cậu chủ Ngô đi.”

Đây là đạo lý gì vậy?

Rõ ràng cậu ta vô duyên vô cớ gây sự với tôi, dựa vào đâu lại bắt tôi xin lỗi?

Bình thường tôi rất nghe lời Lục Bạch, nhưng lần này tôi nhất quyết không xin lỗi.

Không xin lỗi đấy.

Tôi sa sầm mặt, khoanh hai tay trước n.g.ự.c, mặc kệ muốn làm gì thì làm.

Bầu không khí lạnh ngắt suốt hơn mười giây.

Cuối cùng, cậu Phạm lên tiếng: “Xin lỗi, đã làm phiền.”

Cậu ta nhìn Lục Bạch đầy ẩn ý một cái rồi xoay người rời đi.

Trên đường về, Lục Bạch ôm lấy tôi hôn ngấu nghiến trong xe.

“Hy Bảo, hôm nay em thể hiện tuyệt lắm, cứng cỏi thật đấy. Tôi thích ch//ết đi được.”

Tôi vòng tay qua vai anh ấy:

 “Lạ đời thật đấy, sao cậu Phạm lại biến thành con trai ông chủ Ngô rồi?”

Lục Bạch cười hì hì: “Vậy để tôi kể em nghe chuyện nhà cậu ta nhé?”

11

Qua lời Lục Bạch, tôi biết được câu chuyện về hai bố con nhà họ Ngô vốn đã lưu truyền rộng rãi trong giới hào môn.

Cậu Phạm đúng là con trai của ông chủ Ngô, hơn nữa còn là đứa con trai duy nhất do người vợ đầu sinh ra.

Vợ đầu của ông chủ Ngô họ Phạm, là người Hồng Kông.

Ông chủ Ngô quanh năm bôn ba làm ăn ở Đại lục, vợ chồng ít có thời gian bên nhau, tình cảm cũng dần phai nhạt.

Sau đó, ông ta phạm phải “sai lầm mà đàn ông trên đời đều có thể mắc phải”, b.a.o n.u.ô.i tình nhân.

Bà Phạm đang nuôi con trai ở Hồng Kông biết chuyện thì tức giận ly hôn, còn đổi họ cho con. Ngô Tư Viễn từ đó trở thành Phạm Tư Viễn.

Phạm Tư Viễn lớn lên trong sự vắng mặt của bố và nỗi oán hận của mẹ.

Năm cậu ta 13 tuổi, bà Phạm mắc chứng trầm cảm nặng, ông chủ Ngô liền quay về giành con.

Ông chủ Ngô có tiền có thế, quan hệ rộng khắp. Bà Phạm không tranh nổi với chồng cũ, cuối cùng bị ép phải rời sang một đất nước khác.

Phạm Tư Viễn được đưa về Đại lục, sống cùng bố.

Tình cảm giữa hai bố con khá lạnh nhạt. Trong sổ hộ khẩu, Phạm Tư Viễn đã được đổi lại sang họ Ngô, nhưng ra ngoài cậu ta vẫn luôn tự xưng mình họ Phạm.

Rõ ràng là không chịu nhận người bố này.

Ông chủ Ngô cũng chẳng làm gì được cậu ta, lại không dám thật sự trở mặt với con trai. Sau khi ly hôn, ông ta tái hôn, nhưng người vợ sau mãi không sinh con. Cơ nghiệp đồ sộ của ông ta vẫn cần đứa con trai duy nhất với vợ cũ kế thừa.

Một năm trước, ông chủ Ngô lại có tình mới, chính là Hiểu Thần, cô gái át chủ bài của Phiếm Duyệt Loan.

Sau đó, cậu con trai làm ra một chuyện kinh thiên động địa: cướp thẳng Hiểu Thần khỏi tay bố mình.

Đúng là gi//ết người còn phải đ.â.m vào tim, màn trả thù đỉnh cao.

Nghe nói sau khi biết được sự thật, ông bố tức đến mức phải nhập viện.

Nhưng cuối cùng, ông ta vẫn tha thứ cho con trai.

Ông ta đã già, sức khỏe lại không tốt, cần con trai nhanh ch.óng tiếp quản sản nghiệp của mình.

Còn cậu con trai phản nghịch sau màn “trả thù” này cuối cùng cũng hả giận, cũng thỏa mãn, trút bỏ được những uất ức trong lòng rồi làm hòa với bố.

Thế là mới có buổi tiệc công khai bàn giao quyền lực ngày hôm nay.

Nghe Lục Bạch kể xong câu chuyện, tâm trạng tôi thật sự khó mà diễn tả.

Cuối cùng tôi cũng hiểu căn nguyên nỗi đau của cậu Phạm.

Hiểu được vì sao cậu ta lại hình thành tính cách ngang ngược, thất thường như vậy.

Cũng hiểu được logic đằng sau những hành động kỳ quặc của cậu ta.

Cậu ta vốn chẳng yêu Hiểu Thần.

Tất cả chỉ là để trả thù người bố bạc tình của mình.

Tôi lại nhớ đến những lời cậu ta vừa nói:

“Sao tôi có thể thích một cô gái làm ở chốn ăn chơi về đêm được? Tôi ghét cay ghét đắng loại người như các cô. Vì tiền mà giới hạn nào cũng có thể vượt qua. Ghê tởm, ghê tởm đến cực điểm.”

Tôi nghĩ, đối với tôi, chắc cậu ta cũng có cảm giác như vậy.

12

Một tháng sau, tôi xin phép Lục Bạch nghỉ một thời gian, nói em trai bị bệnh, tôi muốn về nhà một chuyến.

Lục Bạch không hỏi nhiều, rất sảng khoái đồng ý, còn nói: 

“Nếu cần tôi giúp gì thì cứ mở lời bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn Tiểu Bạch tổng.”

“Gọi tôi là Lục Bạch.” Anh xoa đầu tôi: “Tôi đợi em trở về.”

Anh không sợ tôi cầm ba trăm nghìn tệ rồi bỏ trốn. Chỉ riêng sự tin tưởng ấy thôi cũng đủ khiến lòng tôi dâng lên một luồng ấm áp.

Giữa tôi và anh không có tình yêu hay sự hy sinh, chỉ có d/ụ/c v/ọ/n/g và giao dịch.

Anh dùng thứ mình có để đổi lấy thứ mình muốn.

Tôi cũng dùng thứ mình có để đổi lấy thứ mình muốn.

Cả hai chúng tôi đều hiểu rất rõ mối quan hệ này.

Anh sẽ không thật lòng yêu tôi, tôi cũng sẽ không thật lòng yêu anh.

Chương 8 - Ngàn Khúc Ly Ca - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia