Ca ca ta vẫy vẫy tay, rồi như sực nhớ ra điều gì, đập bộp vào trán mình, quay sang nói với ta:

"Đúng rồi Chàng Ninh, mẫu thân vừa sai người đến tìm ngươi, nói là có chuyện gấp, bảo ngươi mau qua viện của bà một chuyến. Ngươi xem ngươi kìa, ở đây trò chuyện say sưa với Bùi công t.ử, suýt nữa thì quên mất việc chính!"

Mẫu thân tìm ta sao?

Ta ngẩn người một hồi rồi lập tức phản ứng lại.

"Hả? Ồ! Đúng rồi! Mẫu thân tìm ta!"

"Cái đó... Bùi huynh, ngươi xem đấy, mẫu thân gọi rồi, tiểu đệ đành xin phép đi trước! Mấy chuyện... ừm... thái y gì đó, để hôm khác lại bàn tiếp! Hôm khác bàn tiếp nhé!"

Ta quay người lao nhanh vào trong cửa, suýt chút nữa thì bị gờ cửa làm cho vấp ngã.

"Thong thả chút! Luống cuống như gà mắc tóc!"

Lục Châu An giả vờ mắng đổng phía sau ta, rồi lại cười nói với Bùi Cẩn:

"Bùi công t.ử, tiểu đệ vô lễ, khiến ngươi cười chê rồi. Trời đã muộn, ta không giữ ngươi lại nữa, xin tự nhiên."

Ta không ngoảnh đầu lại mà cắm đầu chạy thẳng vào trong phủ.

Chẳng hề chú ý tới Bùi Cẩn đang đứng nguyên tại chỗ, nhìn cánh cửa gỗ màu đỏ thắm đang chậm rãi khép lại, nụ cười nhạt nơi khóe môi hắn... ngày càng đậm hơn…

…..

Kể từ sau cái đêm bị Bùi Cẩn lật ngược thế cờ trước cửa phủ,

Ta mới thực sự hiểu thế nào gọi là phong thủy xoay chuyển.

Cái tên đó, rốt cuộc cứ như biến thành một con người khác vậy!

Trước đây là ta chủ động áp lại gần làm hắn đỏ mặt, giờ thì hay rồi, đổi thành hắn thỉnh thoảng lại chủ động ghé sát vào, lúc nào cũng làm ta thót cả tim.

Mấy ngày trước ở hội thơ nhà Lý thượng thư.

Ta đang c.h.é.m gió thành bão với mấy người khác thì vai đột nhiên bị ai đó vỗ nhẹ một cái. Ta quay đầu lại, đúng lúc đụng phải đôi mắt như cười như không của Bùi Cẩn.

"Lục huynh, quả là cao kiến!"

Hắn tuyệt đối là cố tình!

Cái điểm chạm vai này rõ ràng giống hệt cái cách ta trêu chọc hắn trước đây!

Chưa hết, lúc tình cờ gặp trên phố. Trước đây hắn tránh ta như tránh tà, giờ lại chủ động gật đầu chào hỏi.

"Lục huynh, dạo này hình như hao gầy đi đôi chút, có phải có chuyện gì phiền lòng không?"

Ánh mắt đó, ẩn sau sự quan tâm rõ ràng là sự trêu cợt!

Trong lòng ta lúc này cứ như có con thỏ nhảy chốm chốm, không lúc nào được yên ổn.

Cái khúc gỗ mục này một khi đã mở trí, sao còn biết trêu chọc người khác hơn cả cái đứa ăn chơi trác táng như ta thế này?!

…..

Cho đến tận hôm đua ngựa ở mã trường.

Mấy công t.ử có tiếng tăm ở kinh thành hầu như đều tụ họp đông đủ.

Lệnh đua vừa phát ra, ta kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa phóng vụt đi.

Đúng lúc ta đang dẫn đầu, trong lòng sảng khoái tột cùng thì một bóng người cưỡi ngựa vọt lên từ phía bên cạnh, song hành chạy song song với ta.

Là Bùi Cẩn.

Kỹ năng cưỡi ngựa của hắn lại tốt đến thế sao?

Bùi Cẩn đột nhiên nghiêng người qua, một tay vươn qua nửa thân ngựa, nắm lấy bàn tay đang cầm dây cương của ta.

Nói chính xác hơn là nắm lấy phần đầu dây cương của ta, muốn giúp ta kéo c.h.ặ.t lại.

Nhưng dây cương của ta rõ ràng đâu có nới lỏng!

Hành động này của hắn khiến cánh tay hắn gần như ôm trọn lấy eo ta từ phía bên cạnh!

"Lục huynh, yên ngựa hình như hơi lệch rồi, cẩn thận."

Ta dùng lực hất tay hắn ra, hạ giọng cằn nhằn: "Không cần ngươi quản!"

"Ta tự biết cưỡi!"

Bùi Cẩn bị ta hất ra liền ngồi thẳng người dậy, thu tay về.

Trên mặt vẫn là bộ dạng ôn hòa nhã nhặn đó, hơi gật đầu: "Phải. Được."

"Là tại hạ đường đột rồi, Lục huynh đừng trách."

Hắn giật dây cương cho ngựa chạy chậm lại nửa thân người, giống như vừa rồi thực sự chỉ là xuất phát từ lòng tốt.

Nhưng ta lại nhìn thấy rất rõ, trong đáy mắt hắn rõ ràng là nụ cười đắc ý của kẻ vừa đạt được mục đích!

Cái tên hỗn đản này!

Hắn tuyệt đối là cố tình!

Cái ngày tháng này, không sống nổi nữa rồi!

…..

Buổi chiều, ta ngồi trong sân uể oải bứt từng chiếc lá nho. Nhưng trước mắt xoay đi xoay lại toàn là khuôn mặt trông thì ôn hòa nhưng thực chất lại vô cùng đáng ghét của Bùi Cẩn!

"A a a~ Phiền c.h.ế.t đi được!"

Ta vò nát chiếc lá trong tay rồi hằn học ném xuống đất.

"Ô kìa, ai lại làm Lục tiểu gia nhà chúng ta giận dỗi thế này?"

Ta chẳng cần ngẩng đầu cũng biết là cái người ca ca lắm lời của ta.

Lục Châu An ngồi phịch xuống ghế đá, tiện tay vơ lấy quả đào mật to nhất trong đĩa hoa quả rồi c.ắ.n một miếng ngoàm.

"Còn ai vào đây nữa? Chẳng phải là cái gã họ Bùi đó sao!"

"Bùi Cẩn?" Ca ca ta nhướn mày,

"Hắn lại làm sao ngươi nữa rồi? Nói ra nghe xem nào, để ca ca mừng thầm chút."

Ta nén một bụng tức bực, lúc này như trút được gánh nặng liền xả ra một tràng tố cáo mấy "hành vi xấu xa" gần đây của Bùi Cẩn.

"Huynh nói xem có phải hắn có bệnh không?! Trước đây gặp ta thì như gặp ma, giờ thì hay rồi, tự động mò lại gần! Tối... còn..."

4 - Ngẫu Nhiên Nhặt Được Duyên Cả Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia