Đêm thâu canh vắng, trong địa lao Túc vương phủ chỉ còn tiếng xiềng xích sắt kéo lê trên nền đá xanh kêu lên những tiếng đục ngầu, nặng nề.

Trước mặt Quý Cửu Ca đặt ba thứ vật phẩm:

một đạo thánh chỉ ban hôn, một thanh hình trượng bằng huyền sắt và một đôi hộ cổ tay cũ đã dùng suốt bảy năm qua.

Bàn tay phải của nàng đang bóp c.h.ặ.t lấy đoạn giữa của thanh hình trượng, các khớp ngón tay tái nhợt vì dùng lực.

“Quý phó tướng, ý của Vương gia là, nếu ngài chịu ký vào bức thư từ hôn này, thanh hình trượng bằng huyền sắt này sẽ được bẻ gãy tại đây, xem như giữ lại chút thể diện cuối cùng cho ngài.”

Người truyền lời là tổng quản thái giám của phủ Trấn Bắc vương, gã đứng thẳng lưng, chẳng hề cúi người.

“Thể diện?”

Quý Cửu Ca khẽ cười lạnh một tiếng.

Tiếng cười không lớn, nhưng bụi bặm trên trần địa lao cứ thế rơi xuống rào rào.

“Hắn có tự mình đến nói với ta không?”

Tên thái giám hơi khựng lại.

“Đêm nay Vương gia ở Túy Nguyệt Lầu, mở tiệc tẩy trần cho đích nữ của nhà Công bộ Thị lang.”

Quý Cửu Ca cúi đầu, ngón tay cái ấn mạnh xuống thanh hình trượng.

Huyền sắt vốn là quy cách cao nhất của hình cụ trong quân đội, tướng lĩnh tầm thường dùng đao ch/ém cũng chỉ để lại một vệt trắng nhạt.

Thế nhưng đầu ngón tay nàng vừa chạm vào, trên mặt sắt đã nứt toác ra những đường rạn nhỏ như mạng nhện, kêu lên những tiếng răng rắc rồi lan rộng ra hai đầu.

“Quý phó tướng!”

Tên thái giám hoảng hốt lùi lại một bước, ngã ngồi xuống đất.

Cả thanh hình trượng gãy thành ba khúc.

Đoạn giữa b/ắn văng ra, cắm phập vào bức tường đá đối diện sâu tới nửa tấc.

Mạt sắt rơi lả tả.

Bốn tên thị vệ của phủ Trấn Bắc vương canh giữ ở cửa địa lao đồng loạt quỳ sụp xuống.

Chẳng phải họ tự nguyện, mà là vì bủn rủn cả chân tay.

Quý Cửu Ca ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe, nhưng không rơi một giọt lệ nào.

“Về bảo với hắn.

Thánh chỉ ta nhận, nhưng hôn sự này ta không từ.

Muốn từ thì bảo hắn tự đến gặp ta mà nói, ngày nào cũng được, tùy hắn chọn.”

Tên thái giám hớt hải lăn lộn bò chạy mất dạng.

Quý Cửu Ca tựa lưng vào tường, đôi hộ cổ tay cũ cọ xát vào vách đá xanh, phát ra tiếng sột soạt.

Nàng cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình — trên da sạch sẽ, ngay cả một vết xước cũng không có.

“Cửu Ca.”

Từ trong bóng tối phía sau có một người bước ra, đó là lão quản gia của Túc vương phủ, họ Trần, năm nay đã sáu mươi mốt tuổi, từng hầu hạ qua hai đời Túc vương.

“Cái ra tay này của con, chẳng mấy chốc sẽ truyền đi khắp cả kinh thành thôi.”

“Thì cứ truyền đi.”

Quý Cửu Ca cạy khúc hình trượng gãy cắm trong tường ra, tung hứng trong tay, “Dù sao cả kinh thành này vốn đã biết Trấn Bắc vương có một vị nữ phó tướng cùng ăn cùng ở.

Giờ có truyền thêm một điều — vị nữ phó tướng này có thể dùng tay không bẻ gãy huyền sắt, cũng chẳng thiệt đi đâu.”

Trần quản gia nhíu mày.

“Nhưng người của phủ Trấn Bắc vương đã quỳ rạp một mảnh rồi.

Sớm triều ngày mai, tấu chương hạch tội con e là sẽ xếp dài từ cửa cung đến tận đường Tuyên Vũ.”

“Thế thì cứ để chúng xếp.”

Quý Cửu Ca tháo đôi hộ cổ tay xuống, nhét vào trong ng/ực, “Đúng rồi, Trần thúc, tiệc tối nay ở Túy Nguyệt Lầu là mời vị tiểu thư nhà nào thế?”

“Là Chu gia của Công bộ Thị lang.

Đích nữ, Chu Ấu Đường.”

“Chu gia.”

Quý Cửu Ca lặp lại hai chữ này, bỗng nhiên nở nụ cười, “Trần thúc, vụ án đê điều vỡ lở năm kia, Công bộ tham ô sáu mươi vạn lượng bạc cứu tế, cuối cùng là ai đứng ra bảo lãnh?”

Lão Trần im lặng trong chốc lát.

“Chính là Trấn Bắc vương dâng sớ bảo toàn mạng sống cho lão ta.

Ngài ấy nói ‘Chu Thị lang tuổi già lú lẫn, chỉ cần phạt bổng lộc ba năm là được’.”

“Lú lẫn sao.”

Quý Cửu Ca tùy tay ném mảnh sắt vụn vào góc tường, “Người đoán xem Chu gia có biết ta từ năm mươi hai tuổi đã đi theo Tiêu Cảnh Diễm đ.á.n.h trận không?

Có biết vết sẹo đao dài từ xương bả vai đến tận thắt lưng sau lưng hắn là do ta dùng chính cánh tay này đổi lấy không?”

Lão Trần không tiếp lời.

Trong địa lao bỗng chốc trở nên im ắng lạ thường.

Quý Cửu Ca bước ra ngoài, lúc đi qua bốn tên thị vệ vẫn còn đang quỳ kia thì khựng lại một bước.

“Về nhắn với Vương gia các ngươi một câu.

Giờ Thìn sáng mai, ta sẽ ở chính đường phủ Trấn Bắc vương đợi hắn.

Nếu hắn không đến —” Nàng phủi phủi bụi sắt trên tay, “Ta sẽ mang theo thánh chỉ đến Túy Nguyệt Lầu tìm hắn.”

Đám thị vệ dập đầu càng thấp hơn.

Quý Cửu Ca bước ra khỏi địa lao, bên ngoài trời đang đổ mưa phùn.

Nàng không che ô, cứ thế đi dọc theo lối nhỏ trong Túc vương phủ về nơi ở của mình.

Phía sau, lão Trần bước theo vài bước, cuối cùng vẫn lên tiếng.

“Cửu Ca, chuyện con bẻ gãy huyền sắt vừa hửng sáng là sẽ truyền khắp kinh thành.

Con phải biết rằng, năm đó Tiên đế giữ lại mạng sống cho con là vì nể tình cha con —”

“Con biết.”

Quý Cửu Ca ngắt lời lão, bước chân không hề dừng lại.

“Cho nên con mới càng không thể để Tiêu Cảnh Diễm cưới Chu Ấu Đường.”

Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Khi đi qua khúc quanh của hành lang, tay trái nàng vô thức sờ lên cánh tay phải.

Dưới lớp tay áo, một vết sẹo cũ dài gần một thước kéo từ cổ tay đến khuỷu tay nay đã nhạt màu, chỉ còn lại sắc hồng nhạt.

Đó là nhát đao nàng đỡ thay cho Tiêu Cảnh Diễm vào bảy năm trước.

Khi ấy hắn hôn mê suốt ba ngày ba đêm, lời đầu tiên nói khi tỉnh lại là:

“Cửu Ca, cánh tay của nàng không sao chứ?”

Bảy năm sau là ngày hôm nay, hắn lại sai thái giám đem thư từ hôn đến.

Thậm chí còn chẳng thèm lộ mặt.

Trời còn chưa sáng hẳn, tin tức đã lan truyền đi khắp nơi.

Chuyện Quý Cửu Ca bẻ gãy hình trượng huyền sắt, qua miệng bốn tên thị vệ địa lao, lại thêm mắm dặm muối từ tên thái giám truyền lời, chưa đầy hai canh giờ đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong khắp vòng tròn quyền quý ở kinh thành.

Chương 1 - Ngày Ban Hôn, Ta Tay Không Bẻ Gãy Huyền Sắt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia