Quan lão phu nhân đ.á.n.h giá Tống Thừa Chí và Tống Khanh Nguyệt từ trên xuống dưới, giữa hàng lông mày mang theo một tia nghi ngờ.
Nhà họ Tống không phải chỉ có năm đứa con trai sao, từ khi nào lại lòi ra một đứa con gái? Lại còn là một con ranh con vô lễ thế này?
Còn về thân phận người đứng đầu Studio Jielin và kỹ sư Cục Hàng không Quốc gia vừa được nhắc đến, Quan lão phu nhân tự động phớt lờ.
Bởi vì Quan Cẩn Nhi đại diện cho bà ta, nên bà ta không thể chấp nhận việc có người xuất sắc hơn đứa cháu gái do chính tay bà ta nuôi lớn.
Âm thầm ghim chuyện này trong lòng, bà ta không biến sắc mà dịu giọng xuống.
Sớm biết con ranh vô lễ này là con gái nhà họ Tống, bà ta tuyệt đối sẽ không dùng giọng điệu đó để trách mắng con trai, bởi vì nhà họ Tống đối với nhà họ Quan mà nói, không thể trêu vào, cũng đắc tội không nổi.
Thế nên bà ta chỉ đành cố nén sự chán ghét trong lòng, nở nụ cười bồi tội: “Nhìn tôi này, về quê nhiều năm nên không biết ăn nói nữa rồi. Vốn dĩ tôi định chất vấn Hồng Hiên, sao không hỏi ý kiến tôi mà đã tự tiện nhận con gái nuôi, có phải không coi người mẹ này ra gì không, kết quả lời nói ra lại biến thành thế này.
Tự dưng lại liên lụy đến cô bé này, tôi đã bảo sao cô bé này lại xinh xắn thế, sao lại lọt vào mắt xanh của Hồng Hiên và Đóa Nhi ngay được, hóa ra là hòn ngọc quý trên tay nhà họ Tống. Trách tôi, trách tôi, cái miệng này của tôi, đúng là không biết nói chuyện.”
Vừa nói, Quan lão phu nhân vừa khẽ tát nhẹ vào miệng mình, tốc độ lật mặt trên khuôn mặt đó quả thực sánh ngang với bậc thầy biến sắc.
“Tống tổng, ngài chắc sẽ không so đo với một bà già như tôi chứ?”
Giọng điệu Quan lão phu nhân nhún nhường, âm thanh chân thành, nhưng ánh mắt trên mặt lại mang theo tư thế không thể chối từ!
Tống Tinh Trì hừ lạnh một tiếng: “Quan lão phu nhân quả không hổ là người lớn tuổi, nghệ thuật nói chuyện này đúng là đỉnh cao, đen cũng có thể nói thành trắng. Nhìn xem, diễn cứ như thật vậy, một diễn viên như tôi cũng phải bái phục!
Nhưng bà cũng đừng có x.úc p.hạ.m người nhà quê, người ta chỉ là không có tiền đi học, chứ không phải không có EQ, không phải không có khả năng đọc hiểu.”
Tống Thừa Tước nói chuyện còn thẳng thừng hơn: “Bà đúng là không biết nói chuyện, thái độ chua ngoa cay nghiệt này không phải học được đâu, mà là bản chất của bà vốn đã như vậy rồi!”
Quan lão phu nhân tức đến mức n.g.ự.c đau nhói, bà ta nhìn Tống Thừa Chí, phàn nàn: “Tống tổng, nhà họ Tống các người giáo d.ụ.c con cái như vậy sao? Không có chút tôn trọng nào với người lớn tuổi à?”
Tống Thừa Chí cười ôn hòa, nho nhã đáp: “Cũng không hẳn, chỉ là không thích tôn trọng những kẻ ỷ lão mãi lão mà thôi.”
Nói xong, ông quay sang nhìn Quan Hồng Hiên: “Quan huynh, tối nay gặp ở Thượng Nhã, đến lúc đó tôi sẽ tổ chức sinh nhật đàng hoàng cho anh.”
Quý Hề Hề vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên ghế chậm rãi đứng dậy, bà nắm lấy tay Đồ Đóa Nhi: “Khổ thân em rồi, tối nay hai chị em mình lại tâm sự chuyện riêng nhé.”
Mấy người nhà họ Tống ai nấy đều không coi Quan lão phu nhân ra gì, nhưng thái độ với Quan Hồng Hiên và Đồ Đóa Nhi vẫn rất thân thiết.
Ai là người, ai là sâu bọ, bọn họ phân biệt cực kỳ rõ ràng.
Sắc mặt Quan lão phu nhân từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, một ngọn lửa giận vô danh cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, bà ta nghiến răng “kèn kẹt”, hệt như một con sư t.ử cái bị chọc giận.
“Nhà họ Tống hay lắm!” Bà ta đập mạnh bàn tay to xuống bàn, lạnh lùng nói: “Các người đây là không coi nhà họ Quan chúng tôi ra gì đúng không?”
Mấy người nhà họ Tống đến một câu nhảm nhí cũng lười đáp lời Quan lão phu nhân.
Bọn họ chào tạm biệt Quan Hồng Hiên và Đồ Đóa Nhi, trực tiếp kéo Tống Khanh Nguyệt khí thế hiên ngang bước ra khỏi cổng nhà họ Quan.
Tống Khanh Nguyệt từ đầu đến cuối giống như một người xem kịch.
Không phải cô không tức giận, mà là vì mới nhận cha mẹ nuôi, cô không muốn làm khó cha mẹ nuôi, dù sao Quan lão phu nhân có tệ đến đâu cũng là mẹ của cha nuôi.
Còn về sự bảo vệ của người nhà họ Tống...
Nằm trong dự liệu, rốt cuộc thì sau khi về nhà họ Tống, cô chưa từng phải chịu thêm bất kỳ uất ức nào.
Cô rất tận hưởng cảm giác được người nhà bảo vệ.
Quan lão phu nhân không ngờ nhà họ Tống lại dám không coi bà ta ra gì như vậy, muốn nổi trận lôi đình, cắt đứt mọi hợp tác với nhà họ Tống, ngặt nỗi nhà họ Quan và nhà họ Tống trước nay chưa từng có hợp tác nào.
Có thể leo lên được nhà họ Tống còn là nhờ bữa tiệc nhận con nuôi c.h.ế.t tiệt ngày hôm nay!
Quan Hồng Hiên cảm thấy mẹ mình làm quá đáng, nên cũng chẳng nói đỡ cho bà ta câu nào, mặc kệ bà ta bị người nhà họ Tống cho ăn bơ.
Mọi người thấy nhà họ Tống cứng rắn như vậy, cán cân trong lòng đã sớm nghiêng hẳn, nhưng e ngại hai vị tai to mặt lớn đang có mặt, cũng như việc phải bám víu vào chuyện làm ăn của nhà họ Quan, nên không biểu hiện quá lố.
Mấy người nhà họ Tống vừa bước ra khỏi cửa phòng khách, từ chỗ ghế VIP đã truyền đến giọng nói trầm ấm của một ông lão: “Tiệc nhận con nuôi kết thúc rồi à? Vậy tôi cũng về trước đây!”
Quan lão phu nhân đầy mặt nghi hoặc: “Cục trưởng Ngô, chẳng phải ngài đến để chúc thọ Hồng Hiên sao?”
Mọi người nhao nhao chào tạm biệt Quan Hồng Hiên và Đồ Đóa Nhi, nói không làm phiền họ xử lý việc nhà, trực tiếp chọc tức Quan lão phu nhân đến mức phải vào bệnh viện.
Ngô Từ Sinh lắc đầu: “Tôi đến để làm người chứng kiến cho cô bé kia.”
Vốn dĩ ông định ra mặt thay cho cô bé Tống Khanh Nguyệt, nhưng người nhà họ Tống đã bảo vệ cô quá tốt, đặc biệt là Tống phụ, ông ấy không chỉ bảo vệ con gái, mà ngay cả con trai cũng che chở ở phía sau.
Đôi mắt hơi sụp xuống của Ngô Từ Sinh ngước lên, ông nhìn Quan lão phu nhân đang mang vẻ mặt không thể tin nổi: “Bà rời khỏi Kinh Thị cũng được năm năm rồi nhỉ?”
Quan lão phu nhân theo bản năng gật đầu.
“Đừng dùng cái tư tưởng cổ hủ đó của bà nữa, tôi e là tuổi già của bà khó mà giữ được bình yên đấy...”
Để lại một câu đầy ẩn ý này, Ngô Từ Sinh không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Tề lão, người có địa vị ngang ngửa Ngô Từ Sinh, cũng là ông nội của Tề Quy, chậm rãi đứng dậy từ ghế VIP.
Ông vỗ vỗ vai Quan lão phu nhân một cách nặng nề: “Bà em à, đến lúc phải mở to mắt ra mà nhìn thế giới của giới trẻ rồi...”
Nói xong, ông giơ tay ngắt lời Quan lão phu nhân đang định mở miệng, xua xua tay rồi đi thẳng ra khỏi nhà họ Quan.
Nếu không phải vì muốn hẹn thời gian đi câu cá với bạn câu già Tống Thừa Tước, hôm nay ông rảnh rỗi đâu mà đến tham gia cái tiệc sinh nhật này.
Những năm trước ông cũng chưa từng tham gia tiệc sinh nhật của bọn tiểu bối.
Quan lão phu nhân nhìn Quan Hồng Hiên, hỏi: “Tề lão không phải cũng vì con ranh... vì Tống tiểu thư kia mà đến chứ?”
Trước đây khi Quan lão gia t.ử còn sống, hai người thường xuyên hẹn nhau đi uống rượu, nên đối với việc ông xuất hiện trong tiệc sinh nhật của con trai, Quan lão phu nhân mới không thấy lạ.
“Đúng vậy!”
Quan Hồng Hiên lạnh lùng liếc Quan Cẩn Nhi một cái, ý cảnh cáo dưới đáy mắt cực kỳ rõ ràng.
Sau khi nhìn rõ bản chất của con gái, ông mới biết những trò vặt vãnh của con gái lại nhiều đến thế, lần này vì muốn phá đám tiệc nhận con nuôi, thậm chí còn mời cả người mẹ ít khi liên lạc về.
Trước đây ông đúng là bị che mắt rồi!
Nghe được câu trả lời khẳng định của Quan Hồng Hiên, Quan lão phu nhân giống như bị một cục đờm nghẹn ở cổ, đột ngột không thở nổi mà ngất xỉu trên ghế.
Phòng khách trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Cuối cùng vẫn là Đồ Đóa Nhi ổn định đại cục, bảo Quan Hồng Hiên đưa mẹ đến bệnh viện, còn mình ở lại chăm sóc khách khứa.
Một giờ chiều, Đồ Đóa Nhi dưới sự giúp đỡ của Cận Lâm Phong cuối cùng cũng tiễn xong toàn bộ khách khứa.
Bà có chút mệt mỏi ngồi trên sô pha, nụ cười pha lẫn sự bất đắc dĩ: “Lâm Phong, chuyện hôm nay làm phiền cháu rồi.”
Cận Lâm Phong đáp: “Không có gì ạ, Nguyệt Nguyệt đặc biệt bảo cháu ở lại giúp cô.”
Trong lòng Đồ Đóa Nhi dâng lên một trận xúc động, hốc mắt lấp lánh ánh nước, không ngờ Tống Khanh Nguyệt lại suy nghĩ sâu xa đến vậy.
Nghĩ đến đây, ánh mắt bà có chút nặng nề nhìn về phía Quan Cẩn Nhi, thở dài một hơi.
Không thể tiếp tục dung túng nữa rồi!
Ánh mắt suy tư của Cận Lâm Phong lướt qua lại giữa hai người, cuối cùng anh lên tiếng cáo từ: “Cô Quan, cô nghỉ ngơi cho tốt, đợi khi nào rảnh cháu sẽ lại đến thăm cô.”
Bước ra khỏi cổng nhà họ Quan.
Cận Lâm Phong trước tiên gửi cho Tống Khanh Nguyệt một biểu tượng cảm xúc mặt mèo tủi thân, sau đó gõ: “Nguyệt Nguyệt, hôm nay cô chú ở đây, chúng ta đều không được nói chuyện đàng hoàng, anh thật sự muốn có một thân phận quang minh chính đại quá...”