Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng

Chương 208: Câu Chuyện Của Dư Trường Lạc Và Tống Tinh Trì

Nghe ra ý Dư Trường Lạc không muốn cô tự trách mình, Tống Khanh Nguyệt không cố chấp xin lỗi nữa.

Cô nghiêm túc trả lời: “Quả thực rất ngầu!”

Trong tình huống căng thẳng như vậy mà cô ấy vẫn có thể lập tức hiểu được ý cô và thực hiện cực kỳ tốt, chỉ có thể nói... những trải nghiệm của cô ấy những năm qua không ít hơn cô.

Giọng Tống Khanh Nguyệt rất nhạt, nhưng lọt vào tai Dư Trường Lạc lại êm tai hơn cả những lời a dua nịnh hót.

Cô ấy xúc động nói: “Khanh Nguyệt, cậu biết không? Đây là lần đầu tiên có người rõ ràng bản thân cũng bị thương rồi, mà vẫn nghĩ đến việc bảo vệ tớ. Tớ rất cảm ơn vì có một người bạn như cậu!”

Dứt lời cô ấy ngước mắt nhìn Tống Khanh Nguyệt, đáy mắt tràn đầy sự chân thành và biết ơn.

Dư Trường Lạc xuất thân từ một ngôi làng nhỏ trên núi, lăn lộn sứt đầu mẻ trán mấy năm mới leo lên được vị trí như hiện tại, sự gian khổ trong đó chỉ có mình cô ấy biết.

Nhưng cô ấy vẫn giữ được thái độ lạc quan, tích cực vươn lên.

Vì vậy ngay cả trong giới giải trí bị mực làm vấy bẩn này, cô ấy vẫn sẽ sẵn sàng giúp đỡ người khác, vẫn có thể giữ gìn trọn vẹn tâm tính của mình.

“Khanh Nguyệt, anh tư của cậu vẫn ổn chứ? Bọn họ đều không chịu nói cho tớ biết.”

Trong mắt Dư Trường Lạc có sự căng thẳng, sợ hãi và bất an.

Cô ấy vô tình nghe y tá trò chuyện mới biết Tống Tinh Trì vì đuổi theo hung đồ, vì cứu cô ấy ra mà bị t.a.i n.ạ.n xe.

Tống Khanh Nguyệt không muốn lừa cô ấy, lắc đầu nói: “Không rõ nữa, tớ qua xem cậu trước, lát nữa mới đi xem anh tư.”

Tim Dư Trường Lạc nhói lên một cái.

Cô ấy do dự một chút thật vất vả mới lấy hết can đảm nói: “Có, có thể nói cho tớ biết không? Tớ, tớ không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy anh ấy đã cứu tớ, cho nên mới...”

Chỉ một đoạn ngắn, Tống Khanh Nguyệt đã nhận ra sự khác thường.

Cô kéo ghế ngồi xuống trước giường bệnh, giọng điệu nhẹ như mây gió: “Tại sao không thể nói cho cậu biết? Các người là bạn bè, quan tâm lẫn nhau không phải là điều nên làm sao?”

Dư Trường Lạc khó giấu được nụ cười tự giễu trên khóe môi, tuy nhiên giọng điệu của cô ấy vẫn rất bình tĩnh, “Chúng tớ chẳng qua chỉ là đồng nghiệp trong giới giải trí, quan tâm quá mức dễ vượt quá giới hạn.”

Tống Khanh Nguyệt:... Đồng nghiệp?

Xem ra anh tư đúng là chẳng có chút động tĩnh nào, chỉ toàn nghĩ đến việc cống hiến sinh mạng cho người ta.

Hơn nữa nhìn nụ cười tự giễu trên khóe môi Dư Trường Lạc... chắc chắn là có câu chuyện!

Nếu là trước đây, Tống Khanh Nguyệt sẽ chỉ coi như không biết, suy cho cùng ngay cả câu chuyện tình yêu của Tạ Thính Vãn và Chu Sở Thụy, cô cũng chỉ giới hạn ở việc hỏi han những chuyện bề ngoài.

Nhưng chuyện này liên quan đến tình cảm của anh tư, cô vẫn gạt bỏ tâm lý sợ phiền phức, lên tiếng, “Trường Lạc, có phải cậu cảm thấy thân phận, địa vị của mình và anh tư tớ không tương xứng?”

Dư Trường Lạc có chút kinh ngạc nhìn Tống Khanh Nguyệt, biểu cảm viết đầy “sao cậu biết”, tuy nhiên lời nói ra lại là, “Không có, con người sinh ra đều bình đẳng.”

Tống Khanh Nguyệt đ.â.m trúng tim đen: “Vậy tại sao cậu không dám quan tâm anh tư tớ?”

“Bởi vì... bởi vì...” Nghẹn hồi lâu, Dư Trường Lạc vẫn không nói ra được nguyên cớ, cô ấy chỉ đành chọn cách bỏ cuộc.

“Tớ cảm thấy chúng tớ thực ra...”

Nói hươu nói vượn một hồi, Dư Trường Lạc hoàn toàn bỏ cuộc, cô ấy dè dặt nhìn Tống Khanh Nguyệt, đáy mắt viết đầy sự sợ hãi.

“Được rồi,” cô ấy từ từ dời ánh mắt, nhìn lên trần nhà, “Khanh Nguyệt, với sự thông minh của cậu chắc chắn đã nhìn ra rồi đúng không?”

Tống Khanh Nguyệt không nói gì.

“Tớ thừa nhận, tớ thích Tống Tinh Trì, nhưng cậu yên tâm, tớ biết anh ấy và tớ không cùng một thế giới, sự thích của tớ sẽ chỉ để trong lòng.”

Nói đến đoạn sau, giọng Dư Trường Lạc hơi run rẩy.

Sao cô ấy có thể chỉ là thích chứ? Cô ấy yêu t.h.ả.m người đàn ông tên Tống Tinh Trì này rồi.

Vì vậy khi nghe tin anh vì cứu mình mà bị t.a.i n.ạ.n xe, cảm xúc vui sướng chỉ lóe lên rồi vụt tắt, cô ấy càng hy vọng người nằm trong phòng chăm sóc tích cực là mình hơn.

Dư Trường Lạc và Tống Tinh Trì quen nhau từ một bộ phim, anh là nam chính, cô ấy là nha hoàn bên cạnh nữ chính không có đến hai câu thoại.

Mùa đông năm đó đặc biệt lạnh, nữ diễn viên kia sợ lạnh nên rất nhiều cảnh có thể dùng diễn viên đóng thế cô ta đều trực tiếp đẩy ra ngoài.

Trong phim có một cảnh nhảy xuống nước, diễn viên đóng thế kia vừa hay đến kỳ kinh nguyệt không quay được, đạo diễn lại đang vội chạy tiến độ, vì để kiếm thêm tiền cơm vài ngày, Dư Trường Lạc c.ắ.n răng tiến cử bản thân với đạo diễn.

Sau đó là cô ấy có được cơ hội, nhưng nhảy năm sáu lần mới qua.

Lúc đó môi cô ấy trắng bệch, cả người đã đứng không vững nữa, tuy nhiên cả đoàn phim không ai quan tâm cô ấy, tất cả mọi người đều đang chạy tiến độ, chỉ có Tống Tinh Trì khoác chiếc áo phao trên người mình lên người cô ấy.

“Cậu chắc chắn cảm thấy tớ giống một fan cuồng,” Dư Trường Lạc tự tìm niềm vui nói tiếp: “Anh ấy chỉ khoác cho tớ cái áo phao mà tớ đã thích rồi, nhưng cậu không biết...”

Tống Khanh Nguyệt rất nghiêm túc ngắt lời: “Tớ biết.”

Trước đây có lẽ cô thực sự không hiểu, nhưng khi nhìn thấy Cận Lâm Phong dùng mạng sống bảo vệ cô, cô đã hiểu thế nào gọi là yêu một người đàn ông trong khoảnh khắc.

“Nhưng Trường Lạc tớ muốn nói với cậu, Tống Tinh Trì không quan tâm đến khoảng cách thân phận địa vị của hai người, Tống gia cũng không quan tâm.” Ngập ngừng một chút, Tống Khanh Nguyệt lại rất nghiêm túc nói:

“Cho nên hãy dũng cảm theo đuổi tình yêu đi! Đời người chỉ sống một lần, bỏ lỡ rồi, thì thực sự không biết còn có cơ hội ở bên nhau nữa hay không đâu!”

Giọng nói của cô như có ma lực gieo vào lòng Dư Trường Lạc một ngọn lửa mang tên dũng khí.

Nói xong những lời này, Tống Khanh Nguyệt liền đứng dậy nói muốn đi thăm anh tư.

Lần này Dư Trường Lạc không còn do dự, sợ hãi nữa, cô ấy rất kiên định thỉnh cầu Tống Khanh Nguyệt sau khi thăm xong có thể nói cho cô ấy biết tình trạng của Tống Tinh Trì.

Một số thứ đã âm thầm thay đổi...

Ra khỏi phòng bệnh, hai người ngoài cửa vẫn đang dính lấy nhau, Tống Khanh Nguyệt khẽ ho một tiếng, Tạ Thính Vãn lập tức như keo dính dán tới.

“Nguyệt Nguyệt, chị dâu tư tương lai của cậu tình hình sao rồi?”

Tống Khanh Nguyệt có chuyện gì cũng sẽ bàn bạc với Tạ Thính Vãn, chuyện của Dư Trường Lạc cũng vậy.

Cô suy nghĩ một chút mới nói: “Ừm, chắc là có thể tiến thêm một bước nữa rồi.”

“Thật sao? Tớ còn tưởng cô ấy là kiểu tính cách rất vặn vẹo cơ...”

Tạ Thính Vãn từ phòng bệnh của Dư Trường Lạc trò chuyện đến cửa phòng chăm sóc tích cực, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô ấy đã vạch ra hết kế hoạch tác chiến này đến kế hoạch tác chiến khác!

Cô ấy vừa tự hào vừa đắc ý cười nói: “Tình yêu của anh tư, tớ thay anh ấy bảo vệ rồi!”

Chu Sở Thụy thì luôn đi theo phía sau hai người.

Đứng ngoài phòng chăm sóc tích cực nhìn thấy bộ dạng Tống Tinh Trì cắm đầy ống thở trên người, nụ cười trên khóe môi Tạ Thính Vãn trực tiếp cứng đờ.

Cô ấy cảm nhận được một sự tức giận gần như muốn bốc hỏa, tức đến mức suýt chút nữa không thở nổi, hai tay buông thõng hai bên siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

“Mẹ kiếp, không nhịn được nữa rồi, Nguyệt Nguyệt, cậu để tớ đi g.i.ế.c con ả đó!”

Khuôn mặt Tống Khanh Nguyệt âm trầm, ánh mắt đột nhiên trở nên tàn nhẫn, giống như một con mãnh thú đang tức giận đến tột độ.

Các khớp ngón tay càng siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, nhưng cô vẫn lạnh giọng ngăn cản.

“Tớ sẽ tống ả vào tù!”

Tạ Thính Vãn tức giận đến mức khuôn mặt hơi vặn vẹo, “Không phải, tống vào tù thì hả giận chỗ nào? Thà rằng lăng trì ả từng nhát từng nhát một còn sướng hơn!”

Tống Khanh Nguyệt cười như không cười, “Tin tớ đi, so với việc lăng trì từng nhát từng nhát một, tống ả vào đó trước mặt khán giả cả nước, càng có thể khiến ả bị kích thích hơn!”

Loại người như Quan Cẩn Nhi luôn coi trọng danh tiếng, danh dự hơn cả mạng sống.

Cô muốn ả chịu đủ mọi lời chế giễu lạnh nhạt trong tù rồi mới để người bên trong mỗi người một đ.ấ.m đ.á.n.h ả đến c.h.ế.t!

Chỉ có để ả chịu đủ sự t.r.a t.ấ.n kép cả về linh hồn lẫn thể xác, trong lòng cô mới hả giận!

Chương 208: Câu Chuyện Của Dư Trường Lạc Và Tống Tinh Trì - Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia