Cứ ngỡ sẽ chẳng còn ai làm phiền mình được nữa.
Ai ngờ hôm nay đi chợ về, thấy hai gương mặt quen thuộc đang đứng trước cửa.
"Cái đồ bám đuôi kia, sao cậu tìm được đến tận đây hả?"
"Anh mới là đồ bám đuôi, ông chú ơi, chị ấy ghét anh nhất đấy."
"Đoàn Sính, cậu gọi ai là ông chú đấy? Ông đây bằng tuổi chú cậu đấy nhé!"
"Trì Quân, bớt cái thói bề trên trước mặt tôi đi!"
Tôi: ?
Gần như cùng lúc, cả hai quay sang nhìn tôi.
Đầu óc tôi hơi đơ ra.
Chẳng lẽ do tối qua ngủ muộn quá sao?
Sao lại xuất hiện ảo giác thế này.
Nhưng rất tiếc.
Đó không phải ảo giác.
Đoàn Sính chạy lon ton lại gần giúp tôi xách túi đồ.
Trì Quân cũng tiến lại gần với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Đồng Nghệ, cô lặng lẽ bỏ đi như thế làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp."
Tôi im lặng không đáp mà chỉ từ tốn hỏi: "...Hai người, sao tìm được tới đây?"
Cả hai chớp chớp mắt nhất quyết không chịu nói.
Tôi lập tức thấy đau đầu.
Ai thèm quan tâm đến họ chứ???
Điều tôi lo lắng hơn là liệu Đoàn Duật Thanh có biết hay chưa!?
Tin tốt: Đoàn Duật Thanh không đuổi theo.
Tin xấu: Hai tên 'liếm cẩu' này cứ bám riết lấy không buông.
Trì Quân và Đoàn Sính như thể hai kẻ không có giới hạn vậy.
Một tên thì tranh nhau đến nhà tôi làm bảo mẫu.
Một tên thì hở tí là vung tiền như rác.
Hai người thuê luôn hai căn nhà bên cạnh nhà tôi.
Ngày nào mở mắt ra cũng thấy bọn họ tranh giành nhau.
Tôi tức đến bật cười.
Thậm chí cảm thấy vô cùng hối hận vì lúc trước tại sao mình lại cố gắng chen chân vào vòng quan hệ của Đoàn Duật Thanh làm gì không biết.
Nếu không phải vì tình cờ gặp Trì Quân ở buổi tiệc, nếu không phải vì mang cơm cho Đoàn Duật Thanh mà gặp Đoàn Sính.
Tôi nghĩ có lẽ đã chẳng có chuyện gì xảy ra sau đó.
Đáng tiếc, cuộc đời không có chữ 'nếu'.
16
Họ đã quậy phá như vậy suốt cả một tuần.
Tôi thật sự phát phiền rồi.
Dứt khoát đóng cửa cái rầm, mặc cho họ có nói mỏi miệng đến thế nào cũng nhất quyết không gặp.
Khi đang nằm dài trên ghế sô pha, suy nghĩ xem có nên nhờ Đoàn Duật Thanh "xử lý" hai người này không thì...
Chuông cửa đột nhiên reo lên.
Tôi cứ tưởng là Trì Quân hoặc Đoàn Sính.
Không ngờ nhìn qua mắt mèo lại thấy Đoàn Duật Thanh.
Tôi trợn tròn mắt.
Thế nhưng rất nhanh sau đó.
Cửa của Trì Quân và Đoàn Sính còn mở nhanh hơn cửa nhà tôi.
Trong chớp mắt.
Ba người ở ngoài đó cứ đứng trân trối nhìn nhau.
Thậm chí chẳng ai nói với ai câu nào.
Vẫn là Đoàn Sính không chịu nổi sự im lặng trước.
"Mẹ kiếp! Chú nhỏ, sao chú lại tới đây!"
Tôi: ...
Đây chắc là ma rồi.
Làm ơn, nhất định phải là ma đi mà.
Tôi đành lấy hết can đảm mở cửa.
Ánh mắt của cả ba người lại tập trung hết lên mặt tôi.
Tôi quyết định liều một phen.
Quát lên: "Đoàn Duật Thanh, anh có thể quản lý bạn và cháu trai anh được không!"
Sắc mặt Đoàn Duật Thanh thay đổi từ ngơ ngác sang âm trầm.
Chỉ mất có ba giây.
Thông minh như anh ấy chẳng mấy chốc đã đoán ra được 'liếm cẩu số 1' và 'liếm cẩu số 3' trong danh sách của tôi chính là hai người này.
Anh ấy nhếch môi cười nhạt.
"Ồ, thì ra là hai kẻ đê tiện này."
Tôi: ...?
17
Vừa nghe thấy hai chữ 'đê tiện'.
Trì Quân cũng chẳng buồn giả nai nữa.
Đoàn Sính cũng thôi đóng vai ngoan ngoãn.
Cả hai gần như cùng chung một mục tiêu, trút toàn bộ cơn giận lên Đoàn Duật Thanh.
Trì Quân cười khẩy: "Tôi nói thẳng luôn, Đoàn Duật Thanh, anh đã chia cắt tôi và Đồng Nghệ suốt năm năm rồi, đã đến lúc phải trả cô ấy lại cho tôi."
Tôi trợn tròn mắt: ?
Đoàn Sính cũng chẳng buồn giữ phép tôn trọng người lớn tuổi nữa, thốt ra những lời cay độc.
"Chú nhỏ, nói câu này không phải là con bất kính với chú, chú ở cái tuổi này còn phân biệt được đâu là rung động, đâu là tim đập nhanh không hả? Yêu đương là chuyện của người trẻ chúng con."
Tôi há hốc miệng vì kinh ngạc.
Đừng như thế mà!
Các người là chú cháu đấy!
Các người là chú cháu cơ mà!
Không biết ai là người ra tay trước.
Mà thôi, chờ tôi hoàn hồn lại.
Thì cả ba người đã lao vào ẩu đả rồi.
Tôi đứng nhìn mà ngây người.
Kịch bản lẽ ra đâu có diễn ra như thế này chứ.
Tôi cứ ngỡ Đoàn Duật Thanh sẽ lôi hai người kia đi, rồi để lại mình tôi yên tĩnh một mình cơ mà...
Sao... sao lại đ.á.n.h nhau rồi??
Tôi cố gắng tiến lên can ngăn.
Dù chẳng kỳ vọng gì việc mình có thể ngăn cản thành công.
Chỉ là lấy lệ nói một câu: "...Hay là các người đừng đ.á.n.h nữa, ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi?"
Lời vừa dứt.
Cả ba như những con robot được lập trình sẵn, đồng loạt dừng cú đ.ấ.m đang vung ra.
Sau đó nối đuôi nhau đi vào trong nhà tôi một cách mượt mà.
Kỳ lạ như thể do AI tạo ra vậy.
Mà tôi, chủ nhân của căn nhà này lại trở thành người vào sau cùng và là người đóng cửa.
Xì...
Có gì đó sai sai nhưng mà nói không ra là chỗ nào.
18
Trên bàn ăn trong phòng vẫn còn đặt những cái đĩa tôi ăn xong chưa kịp rửa.
Đoàn Sính không nói một lời, cứ thế vác cái cằm bầm tím đi rửa bát cho tôi.
Trì Quân lại đá cậu ta một cái.
"Cậu thì rửa sạch được cái gì chứ!"
Rồi chính anh ta thay thế Đoàn Sính, ôm đống bát đĩa vào bếp.
Đoàn Sính bị đá lảo đảo.
Mãi mới đứng vững lại, liền chớp chớp đôi mắt cún con nhìn về phía tôi.
Chậc.
Cũng tội thật đấy.
Tôi vừa định bảo cậu ta đi bôi t.h.u.ố.c.
Kết quả giây tiếp theo.
Đoàn Sính đã vô cùng tinh ý mà đi phơi đống quần áo tôi vừa giặt xong.
Tôi: ......
Trong bếp, Trì Quân đang ngân nga một giai điệu vui vẻ.
Đoàn Sính đứng ngoài ban công, cẩn thận giúp tôi phơi quần áo.
Động tác của hai người họ trông vô cùng thuần thục.
Cứ như thể đây là nhà của họ vậy.
Đoàn Duật Thanh thu hết cảnh tượng này vào mắt, hàm răng anh ấy như nghiến c.h.ặ.t hơn.
Anh ấy đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo sự bình tĩnh một cách kỳ quái.
"Vậy là suốt hơn một tuần nay, bọn họ cứ bám lấy em như thế này sao?"
Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu.
Sắc mặt Đoàn Duật Thanh càng thêm tối sầm.
Năm phút sau.
Cả ba người cùng tụ họp nơi phòng khách.
Mỗi người cách nhau một khoảng vừa bằng một cánh tay.
Nhưng ánh mắt thì đang ngấm ngầm giao chiến dữ dội.
Ánh nhìn lạnh lẽo của Đoàn Duật Thanh đầu tiên rơi thẳng vào cậu cháu trai quý hóa của mình.
Anh ấy hừ lạnh một tiếng: "Tôi cũng không biết là cậu có tài năng đào góc tường của chú mình đấy. Đang tuổi ăn tuổi học thì lo mà học hành t.ử tế đi, yêu đương cái gì."
Đoàn Sính bị mắng đến đỏ mặt, không nhịn được phản bác.
"Thế chú cũng ba mươi rồi, nên lo mà dưỡng già đi, yêu đương cái nỗi gì!"
Trì Quân nghe vậy bật cười thành tiếng.
Đoàn Duật Thanh lại lạnh lùng liếc nhìn sang anh ta.
"Cậu cũng dám đào góc tường của tôi cơ à."
Trì Quân nghiêm nghị đáp: "Chậc, nghe khó nghe quá nhỉ. Tôi đang cạnh tranh công bằng, anh không thể ngăn cản Đồng Nghệ tìm đến người tốt hơn được."