Sau khi hai bên thương lượng xong, tôi gọi luật sư đến soạn thỏa thuận bồi thường.

Tôi canh đúng thời gian, lúc bước ra khỏi phòng bệnh thì vừa khéo chặn ngay trước mặt ba người Dư Hưu.

“Trùng hợp thật đấy chị, hóa ra chị cũng đang ở bệnh viện à.”

Tôi dựa người vào khung cửa, nhìn đứa em gái thân yêu của mình đang cố gắng giấu người phụ nữ cầm máy ảnh ra phía sau.

Tôi khẽ bật cười.

“Không trùng hợp đâu, chị đang đợi các người đấy.”

Khác hẳn với sắc mặt khó coi của Dư Hưu và Lý Mộng.

Nữ phóng viên cầm máy ảnh vừa nhìn thấy tôi thì hai mắt lập tức sáng lên.

Cô ấy tiến lên một bước, đứng trước mặt tôi rồi đưa thẻ phóng viên ra.

“Xin chào, tôi là phóng viên Vu Mộc của đài truyền hình thành phố, cô có phải người phụ trách phía cửa hàng trong vụ việc cửa hàng lẩu khiến khách bị thương lần này không?”

“Tôi có thể phỏng vấn cô đôi chút về chuyện này được chứ?”

Nhìn thấy phản ứng của Vu Mộc, sắc mặt Dư Hưu lập tức tái xanh.

“Phóng viên Vu, chẳng phải chúng ta đã nói hôm nay đến đây để phỏng vấn người bị hại sao?”

“Hơn nữa người phụ trách phía cửa hàng chẳng phải đã nói sẽ phỏng vấn cô con gái út của chủ cửa hàng lẩu là Lý Mộng sao?”

Nghe vậy, Vu Mộc hơi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Vừa hay hai bên đương sự đều có mặt, hơn nữa tôi cũng đã hỏi thăm phía cửa hàng lẩu rồi, hiện tại người có quyền quyết định là con gái lớn của ông chủ, cô Lý Tranh.”

Phụt, hóa ra là kế hoạch chưa kịp bàn bạc xong đã bị tôi phá ngang.

Nhìn sắc mặt Lý Mộng và Dư Hưu càng lúc càng khó coi.

Tôi suýt nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Nữ phóng viên trước mặt có vẻ mặt nghiêm túc và chuyên nghiệp, trong lòng tôi khẽ động.

Hiện tại dư luận đang cực kỳ bất lợi với chúng tôi, tôi vốn cũng đang nghĩ xem nên dùng cách nào để cứu lại hình ảnh của mình trong mắt người tiêu dùng.

Đúng là vừa buồn ngủ đã có người mang gối đến tận nơi.

Tôi mời phóng viên Vu vào phòng bệnh, đồng thời dùng cơ thể chắn Dư Hưu và Lý Mộng ở ngoài.

“Có thời gian nghĩ mấy trò lệch lạc này, các người chi bằng nghĩ cách vá lại lỗ hổng trong công trình của mình thì hơn.”

Lý Mộng có vẻ không phục, đang định cứng cổ tranh luận với tôi.

Nhưng nó lập tức bị Dư Hưu rõ ràng đang hơi hoảng loạn kéo đi, cả hai nhanh ch.óng biến mất cuối hành lang bệnh viện.

Dáng vẻ ấy trông thật sự giống đang tháo chạy trong chật vật.

Vu Mộc quả không hổ danh là phóng viên chuyên nghiệp của đài truyền hình, vừa được đồng ý phỏng vấn là cô ấy lập tức dựng máy quay đâu ra đấy.

Bố mẹ đứa trẻ lần đầu nhìn thấy cảnh quay như vậy nên trông có chút lúng túng.

Họ cũng sợ bản thân nói sai điều gì đó sẽ ảnh hưởng đến chuyện bồi thường bên phía tôi.

Tôi nhẹ nhàng gật đầu trấn an họ.

“Mọi người không cần kiêng dè tôi, cứ nói đúng sự thật là được.”

Lúc này họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Đợi cuộc phỏng vấn kết thúc, trời bên ngoài cũng đã không còn sớm.

Luật sư cũng mang bản thỏa thuận bồi thường đã soạn xong đến, nhìn thấy bố mẹ đứa trẻ ký tên, tôi mới thật sự yên tâm.

Tôi đã hẹn riêng thời gian phỏng vấn với phóng viên Vu, vừa chuẩn bị về nhà thì nhận được cuộc gọi của chồng tôi, Lục Ly.

“A Tranh, kết quả giám định đã có rồi, lát nữa anh gửi cho em.”

Tôi nghe ra trong giọng anh có chút do dự hiếm thấy.

“Kết quả có vấn đề gì sao anh?”

Lục Ly im lặng khá lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng.

“Đội thi công sử dụng toàn những vật liệu không đạt tiêu chuẩn ngành, rất nhiều loại trong đó chứa lượng lớn nguyên tố vi lượng độc hại, có thể nói nếu ở lâu trong môi trường như vậy thì rất dễ khiến cơ thể bị nhiễm độc, hơn nữa kỹ thuật thi công của họ cũng không đạt chuẩn, đội giám định còn phát hiện các vết nứt ở vài góc khuất.”

“A Tranh, may mà bố em không giao toàn bộ cửa hàng cho Dư Hưu.”

“Anh nghi ngờ Dư Hưu thật sự muốn hủy hoại việc kinh doanh của nhà em.”

Tôi in toàn bộ tài liệu Lục Ly gửi tới ra giấy.

Chuyện lớn như vậy, tôi nhất định phải nói rõ với bố trước.

Ông vẫn luôn không chịu tin rằng con gái ruột và con rể ruột của mình lại có thể ra tay hại mình.

Mấy ngày nay, ông vừa lo chuyện trong cửa hàng, vừa tất bật chạy đến bệnh viện chăm sóc mẹ tôi.

Quần áo trên người còn chưa kịp thay, râu cũng chẳng có thời gian cạo.

Nhìn ông như vậy, tôi thật sự có chút không đành lòng.

“Bố, hay là bố đưa mẹ về quê nghỉ dưỡng một thời gian đi, con nghe nói quê mình mới phát triển khu du lịch mới, môi trường rất tốt, bố mẹ bận rộn nhiều năm rồi, vừa hay nhân lúc này nghỉ ngơi một chút, các cửa hàng đều có quản lý trông nom, sẽ không xảy ra chuyện lớn đâu.”

Ông mệt mỏi gật đầu, dường như đã hiểu ý của tôi.

Có lẽ trong lòng ông vẫn còn điều gì đó không nỡ, nhưng khi nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt tôi, cuối cùng ông chỉ im lặng.

Trên trang đầu tin tức ngày hôm sau, tôi nhìn thấy bài phỏng vấn của phóng viên Vu.

Nhưng hiệu quả dẫn dắt dư luận lại không rõ rệt như tôi tưởng.

Phần lớn cư dân mạng vẫn giữ thái độ nghi ngờ.

Thậm chí còn có người bình luận ngay bên dưới video.

“Nếu mọi người bị ép buộc thì hãy chớp mắt đi.”

Ngay sau đó, một bài đăng được gọi là “chân tướng video” bị một tài khoản lớn tung lên mạng.

Bài viết kèm hình ảnh ấy cố tình cắt ghép sai lệch cảnh gia đình nạn nhân điều trị ở hành lang bệnh viện.

Nó chỉ trích cửa hàng lẩu của chúng tôi vô trách nhiệm, lạnh lùng và vô cảm.

4 - Ngày Cưới Tôi Em Gái Kéo Băng Rôn Cướp Chú Rể, Tôi Chỉ Trả Lại Gấp Vài Lần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia