【Hu hu hu, tay em gái thô ráp quá, chắc chắn là đã phải làm rất nhiều việc đồng áng rồi, xót xa quá đi mất.】

【Cái đồ bóc lột sức lao động như hệ thống kia, bao giờ mới chịu giao nhiệm vụ sưởi ấm cho em gái hả?】

Giọng nói điện t.ử lạnh lùng của hệ thống vang lên: 【Xin ký chủ nhận rõ thân phận của mình, nhiệm vụ của cô là chèn ép thật thiên kim, thúc đẩy cô ta hắc hóa, trở thành đá lót đường cho sự thành công của nữ chính. Đánh giá nhiệm vụ vừa rồi đạt loại A, thưởng 10 điểm tích lũy.】

Giang Uyển âm thầm trợn trắng mắt trong lòng: 【Xéo đi!】

Tôi siết c.h.ặ.t lọ t.h.u.ố.c trong tay, nhìn khuôn mặt tràn ngập vẻ “độc ác” kia của Giang Uyển, bỗng cảm thấy cô ta có chút đáng yêu.

Tôi tiến lại gần cô ta, khẽ nói một câu: “Cảm ơn chị.”

Giang Uyển như bị sét đ.á.n.h ngang tai, đột ngột lùi lại hai bước, hai má đỏ bừng lên trong nháy mắt.

“Ai... ai là chị cô chứ! Đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ!”

Cô ta hoảng loạn quay người chạy lên lầu, tiếng giày cao gót gõ cồm cộp, bóng lưng có phần như đang chạy trốn.

【A a a a em ấy gọi mình là chị kìa! Giọng nói nghe cuốn và quyến rũ quá đi mất! Mình xỉu đây!】

【Đây chính là sự áp chế của huyết thống sao? Tiêu rồi tiêu rồi, mình sắp gục ngã mất thôi.】

Tôi nhìn theo bóng lưng của cô ta, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra.

Gia đình này xem ra cũng không đến mức ngột ngạt lắm.

3

Đến giờ ăn tối, bầu không khí trên bàn ăn u ám đến đáng sợ.

Quy củ nhà họ Giang rất nghiêm, khi ăn không nói, khi ngủ không lời.

Nhưng trước mặt tôi lại bày một bát cơm trắng cùng mấy đĩa thức ăn thừa, rõ ràng là người hầu cố ý lạnh nhạt.

Trong khi đó, trước mặt Giang Uyển lại là yến sào, bào ngư vô cùng tinh tế.

Bà Giang gắp cho Giang Uyển một đũa thức ăn, dịu dàng bảo: “Uyển Uyển, dạo này con đang chuẩn bị cho cuộc thi piano, phải bồi bổ nhiều vào.”

Giang Từ cũng tiếp lời: “Đúng vậy, lần này nếu đoạt giải thì có thể nhận được thư giới thiệu của Học viện Âm nhạc Curtis rồi, anh cả tin tưởng em chắc chắn sẽ làm được.”

Giang Uyển nở nụ cười gượng gạo, dùng đũa chọc chọc miếng bào ngư trong bát, không hề động một miếng nào.

Tôi nghe thấy cô ta đang điên cuồng oán thán trong lòng:

【Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi! Không thấy em gái chỉ được ăn cơm trắng à?】

【Lũ người hầu này đúng là những kẻ nịnh bợ, nhìn mặt mà đối xử, ngày mai mình sẽ sa thải hết bọn họ!】

Giây tiếp theo, Giang Uyển đột ngột bưng bát yến sào kia đặt mạnh xuống trước mặt tôi.

“Tôi không thích ăn món này, đổ đi thì phí, loại người từ dưới quê lên như cô chắc cả đời này chưa từng thấy yến sào đâu nhỉ? Ban cho cô đấy.”

Cô ta khẽ hất cằm, giọng điệu kiêu ngạo đến cực điểm.

Bà Giang sắc mặt thay đổi: “Uyển Uyển, đó là phần của con mà, cho cô ta ăn đúng là phí của trời!”

Giang Uyển hừ lạnh một tiếng: “Con thích thế đấy! Con nhìn bát yến sào này là thấy buồn nôn, giống như nhìn thấy ai đó vậy.”

Giang Từ lắc đầu, có vẻ bất lực trước sự “bướng bỉnh” của Giang Uyển, nhưng vẫn quay sang bảo tôi: “Nếu Uyển Uyển đã ban cho cô rồi thì cô cứ ăn đi, đừng có mà không biết điều.”

Tôi nhìn bát yến sào ấm áp trước mặt.

【Ăn mau ăn mau đi! Đây là huyết yến vừa mới chưng xong đó, làm đẹp da lắm!】

【Tuy lời chị nói hơi khó nghe, nhưng đây thực sự là đồ tốt đó nha!】

【Hệ thống, thế này được tính là sỉ nhục tinh thần rồi đúng không? Tôi đã ví em ấy như thứ tôi không thích ăn rồi đấy!】

Hệ thống im lặng một lát: 【......Thôi.】

Tôi cầm thìa lên, thong thả múc một thìa nếm thử.

Hương vị quả thực rất ngon.

Tôi ngẩng đầu nhìn Giang Uyển, ánh mắt bình thản: “Đúng là tôi chưa từng được ăn, ngon lắm.”

Vành tai Giang Uyển lại đỏ bừng lên.

【Em ấy không chê! Em ấy vậy mà không hề chê ghét!】

【Hu hu hu, tâm trạng em gái bình tĩnh thật đấy, mình thích quá đi mất.】

Đúng lúc này, ông Giang đột nhiên lên tiếng.

“Giang Ninh, con đã về rồi thì ngày mai chuyển trường sang học cùng trường quý tộc với Uyển Uyển đi. Nhưng nền tảng của con kém, tiếng Anh chắc chắn không theo kịp, cứ vào lớp F học tạm để lấy tấm bằng đã.”

Lớp F là lớp cá biệt nổi tiếng toàn trường, trong đó toàn là những cậu ấm cô chiêu nhà giàu ăn chơi lêu lổng qua ngày.

Còn lớp A của Giang Uyển là lớp chuyên chọn lọc toàn học sinh ưu tú.

Giang Từ bổ sung thêm: “Đến trường đừng có nói cô là người nhà họ Giang, càng không được nói cô là em gái của Uyển Uyển, tránh làm mất mặt em ấy.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Giang Uyển đã bùng nổ trước.

Cô ta “bộp” một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn, vành mắt hơi đỏ lên.

“Ba, anh, hai người có ý gì thế? Giang Ninh cũng là con gái nhà họ Giang, dựa vào cái gì mà không được nói?”

Ông Giang ngẩn ra: “Uyển Uyển, ba sợ con chịu ủy khuất. Dù sao thân phận của nó...”

“Con không quan tâm!” Giang Uyển nói lớn, “Ngày mai con sẽ đưa cô ta đến trường, còn bắt cô ta ngồi chung xe với con nữa! Ai dám nói ra nói vào, con sẽ xé rách miệng kẻ đó!”

Nói xong, cô ta trừng mắt hung dữ nhìn tôi một cái: “Còn cô nữa! Đến trường thì lo mà biết điều một chút, nếu dám thi đứng bét bảng thì tôi... tôi sẽ cho cô biết tay!”

Nhưng tiếng lòng lại là:

【Lũ du côn ở lớp F thích bắt nạt học sinh mới nhất, em gái yếu đuối như thế, vào đó chắc chắn sẽ bị bắt nạt cho coi!】

Chương 2 - Ngày Đầu Tiên Trở Về Nhà Họ Giang, Cô Con Gái Giả Đã Tát Tôi Một Cái Trước Sự Chứng Kiến Của Mọi Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia