Ngày Hút Oxy

Chương 144

“Giọng điệu này rõ ràng là đang thiên vị.”

Lộ Tụng Thần không khỏi quan sát bát mì đó một chút, “Sao thế mẹ?

Mẹ cho anh trai nhiều thịt hơn ạ?”

Xoa xoa đầu cô bé, Lâm Nghiên nói:

“Anh trai con không thích hành gừng tỏi mà con cũng không biết à.”

Chu Lẫm rủ mắt, ngồi xuống trước bát mì bò không có hành cũng không có rau mùi đó.

Lạc Phi quan sát hai người một chút, sau đó bước đến bên cạnh Lâm Nghiên kéo bà đi về phía bên cạnh Chu Lẫm, “Mẹ ngồi đây đi ạ, hai người không ăn cay ngồi một bên, con với Tiểu Thần kiểu người thích ăn cay ngồi bên kia.”

“...”

Lâm Nghiên bị cô đẩy đi, “Mẹ...”

“Đừng 'mẹ' nữa ạ,” Lạc Phi nói, “Mau ngồi xuống chúng ta ăn cơm thôi, con đói ch-ết mất.”

Sau khi Lâm Nghiên ngồi ổn định, Lạc Phi ngồi xuống đối diện Chu Lẫm.

Cô đã chuẩn bị cầm đũa ăn cơm rồi, kết quả anh vẫn đang nhìn chằm chằm cô, ánh mắt thâm trầm, dường như chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói.

Thấy vậy, Lạc Phi cười cười:

“Sao cứ nhìn em thế?

Xa nhau có một lát mà cũng không được à?

Nhịn chút đi?

Cái bàn này nhỏ một bên không ngồi được ba người đâu.”

Lộ Tụng Thần theo lời cô hếch cằm lên, nhìn Chu Lẫm chằm chằm, “Anh trai bám người thế sao?”

Tiếp đó lại nhìn Lạc Phi một cái, giọng điệu như một học giả già:

“Xem ra chị dâu không chỉ đẹp người, mà vận may cũng tốt, gả cho một anh đẹp trai thì thôi đi lại còn là một anh đẹp trai bám người nữa.”

“...”

Lạc Phi khá bất lực vuốt lại tóc mái cho cô bé bên cạnh, thật không biết một học sinh trung học làm sao mà hiểu được những điều này.

Cả bữa cơm không khí rất tốt, Lạc Phi thấy Lâm Nghiên và Chu Lẫm nói khá nhiều chuyện, sau đó còn khui một chai vang đỏ hai người uống vài ly.

Tửu lượng của Lâm Nghiên không ra làm sao, cho nên sau bữa ăn liền có chút hưng phấn dâng lên, lấy ra album ảnh cho cô xem ảnh Chu Lẫm hồi nhỏ.

Lạc Phi xem một cách thích thú, lúc ra về cô còn xin lại hai tấm.

Chuyến về đương nhiên là người không uống rượu lái xe.

Chu Lẫm ngồi ở ghế phụ, Lạc Phi nắm vô lăng liếc nhìn anh một cái.

Hôm nay anh uống không nhiều, nhưng tổng cảm thấy anh say không nhẹ, ánh mắt có chút không tập trung, cũng không biết có phải do tâm trạng hay không.

Lúc này, người ở ghế phụ đột nhiên nói:

“Phi, anh cũng muốn xem ảnh hồi nhỏ của em.”

Cách xưng hô này khiến Lạc Phi nhướng mày.

Cô xác nhận rồi, anh chắc là ngấm rượu rồi.

Vì chữ “Phi” này ngày thường anh cơ bản sẽ không gọi, thường chỉ xuất hiện khi anh uống nhiều hoặc là...

ở trên giường.

Lạc Phi chiều theo anh, đặt điện thoại vào lòng anh, “Vậy anh gọi điện cho bà ngoại em đi, bảo bà lấy album ảnh cho anh, mẹ em dạo này lại đi leo núi rồi, chỉ có thể tìm bà ngoại thôi.”

“Thế thì... thôi vậy.”

Chu Lẫm bóp điện thoại của cô trong tay nói.

“Hửm?

Sao lại thôi?”

“Anh uống nhiều rồi, nói chuyện với bà ngoại như thế không hay.”

Lạc Phi cười:

“Xem ra vẫn ổn, chưa say mấy, biết mình uống nhiều rồi.”

Một lúc sau, Chu Lẫm đột nhiên nói:

“Phi, anh muốn nói với em một chuyện.”

Lạc Phi nhìn anh, “Chuyện gì thế?”

Chu Lẫm chậm chạp:

“Đợi em thi xong cuộc thi đó, anh định cầu hôn em một lần nữa.”

“...”

Anh nhìn cô với đôi mắt sáng lấp lánh, còn mang theo một chút mơ màng sau khi uống rượu, “Chỉ là... báo trước với em một tiếng.”

Lời tác giả:

“Chương trước có sửa một chút, thêm vào ba trăm chữ, có thể tải lại trang nhé.”

Sắp hoàn chính văn rồi nha.

Chủ đề cuộc thi nhiếp ảnh mà Lạc Phi tham gia rất bình thường, chính là “Bình minh”, chủ đề bình thường trái lại mới là khó nhất, cô thời gian này luôn đi lấy cảnh nhưng tổng cộng vẫn không mấy hài lòng.

Lúc này cố đ.ấ.m ăn xôi đi chụp cũng chẳng có tác dụng gì lớn, cần phải đi tìm cảm hứng.

Nói đi cũng phải nói lại chủ đề này cũng khá là tốn nhiếp ảnh gia, ngày nào cũng phải đi canh bình minh khiến cô hiện giờ giờ giấc sinh hoạt như ở Tây bán cầu vậy.

Cho nên giữa tháng mười hai, Chu Lẫm dẫn cô đến một hòn đảo nhỏ gần đó, định bụng ở đó thư giãn tâm trạng sẵn tiện lấy bối cảnh tại chỗ.

Ngày hôm đó chưa đến ba giờ sáng.

Lạc Phi với giờ giấc Tây bán cầu đã thức dậy, cô mò mẫm lấy điện thoại ra lướt vòng bạn bè, ánh sáng trắng của màn hình trượt theo ngón tay trên mặt cô, lúc thì sáng thêm một chút lúc lại tối đi đôi phần.

Không lâu sau.

Phía sau bỗng truyền đến một giọng nói có chút khàn khàn ——

“Dậy rồi à?”

Lạc Phi quay đầu lại, “Lại làm anh thức giấc rồi?”

Chu Lẫm siết c.h.ặ.t vòng tay, vùi mặt vào tóc cô, “Không có, gần đây đồng hồ sinh học của anh cũng tương tự em rồi, đến tầm này là tỉnh.”

Chất lượng giấc ngủ của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, Lạc Phi thuộc kiểu người rất dễ ngủ và cũng rất khó tỉnh, còn Chu Lẫm thì giấc ngủ rất nông.

Cô tự nhiên biết lời này của anh có bao nhiêu phần thật, có chút áy náy nói:

“Em đã chỉnh độ sáng màn hình xuống mức thấp nhất rồi, không ngờ vẫn làm anh thức giấc...”

Chu Lẫm cười:

“Không sao, chuyện nhỏ thôi mà.”

“Anh thời gian tới vẫn tiếp tục đeo nút tai đi ngủ đi, như vậy sẽ tốt hơn một chút.”

Sau khi ở bên Lạc Phi, Chu Lẫm sợ bỏ lỡ động tĩnh của cô nên cũng không đeo thứ đó nữa.

Anh mỉm cười, cũng không nói ra ý đồ thực sự:

“Đeo vào tai không thoải mái, không muốn đeo.”

Trong phút chốc, Lạc Phi nhớ đến chuyện mình vừa mới dọn vào “Phù Sinh trang viên” đã đi nhầm phòng, cong môi nói:

“Trước đây sao chẳng thấy anh cảm thấy không thoải mái...”

“Hửm?”

Lạc Phi xoay người lại, đối mặt với anh, điện thoại cầm trong tay đặt ở giữa hai người, mượn ánh sáng yếu ớt để nhìn mặt anh, “Nếu ngày hè năm ngoái em đi nhầm phòng đó, anh cũng không đeo nút tai thì chẳng phải đã không có chuyện gì rồi sao?”

Thuận theo lời cô Chu Lẫm nhớ lại buổi sáng sớm sau đêm mưa năm ngoái ——

Ngày hôm đó cũng giống như lúc này trong phòng rất tối, sau khi anh mở mắt liền bật đèn trần định đi uống nước, không ngờ lại nhìn thấy bên cạnh có một người thu lu như con tôm cuộn tròn trong chăn.

Hình ảnh xộc vào não bộ, đưa anh trở về ngày hôm đó, ngày hôm đó anh vừa bị cô chặn liên lạc và từ chối, tình cảnh so với bây giờ đúng là cách biệt một trời một vực.

Anh như thể lại được sống trong hoàn cảnh đó, đột nhiên cảm thấy giây phút này cô ở bên cạnh mình, nằm chung giường với mình trở nên có chút không chân thực.

Nhìn chằm chằm người trước mặt khẽ chớp chớp mắt, Chu Lẫm áp lòng bàn tay lên mặt cô, không đồng tình nói:

“Không có chuyện gì?

Thế thì không được đâu nhé.”

Lạc Phi nhướng mày.

“Em không biết đâu...”

Anh khựng lại một chút, mới tiếp tục đạo:

“Sáng hôm đó nhìn thấy em ở bên cạnh, anh đã vui mừng biết bao.”

Không biết tại sao, lời anh nói khiến lòng Lạc Phi rất xót xa, cô hôn vào khóe miệng anh một cái, mang theo sự an ủi, “Vậy ngày đó có phải vì em ở trang viên nên anh mới quyết định về đó ở không?”

Chu Lẫm cười:

“Biết rồi còn hỏi sao Lạc Vũ Phi?”

“Em đây không phải là... muốn nghe chính miệng anh nói một chút sao?”

Chu Lẫm kéo cô vào lòng mình một chút, “Sau khi ông nội anh qua đời anh không còn ở trang viên nữa, ngày hôm đó anh lái xe tình cờ ở gần trang viên, không ngờ đột nhiên đổ cơn mưa lớn, anh bị chứng quáng gà lái xe trời mưa không an toàn, nên mới định bụng ở đó nghỉ một đêm đợi trời sáng rồi rời đi, nếu không phải vì em anh sẽ không ở lại đó đâu.”

“Ồ...”

Lạc Phi nhỏ giọng:

“Nghe xong rồi.”

Cũng... xác nhận rồi.

Chu Lẫm vén một lọn tóc bên má cô ra sau tai.

Giây phút này, Lạc Phi lại nói:

“Anh ngủ thêm lát nữa đi, lát nữa em phải đi canh bình minh rồi.”

“Anh đi cùng em, không có em anh cũng không ngủ được.”

Lạc Phi không nhịn được nhếch môi, sau đó trượt xuống một chút, áp má vào l.ồ.ng ng-ực anh tiếp tục lướt điện thoại, “Được, vậy chúng ta nằm một lát rồi dậy.”

Chu Lẫm ừ một tiếng.

Cúi đầu hỏi:

“Đang xem gì thế?”

“Đang xem vòng bạn bè, Đinh Viện và bạn trai cô ấy làm hòa rồi, thời gian này ngày nào cũng đăng nhật ký sinh hoạt điên cuồng trên vòng bạn bè.”

Lạc Phi cười nói.

Chu Lẫm hồi tưởng một chút, “Đinh Viện... lần trước em nói cô ấy vì yêu xa mà chia tay bạn trai phải không?”

“Ừm, giờ họ làm hòa rồi, bạn trai cô ấy đã thuyết phục mẹ anh ấy đến Tây Lam tìm cô ấy.”

Nhắc đến chuyện này, Lạc Phi rất mừng cho Đinh Viện.

Xem ra chỉ cần hai người không muốn từ bỏ tình cảm này, biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn, yêu xa cũng chẳng tính là gì.

Chu Lẫm không thân thiết lắm với Đinh Viện, tình hình cụ thể của cô ấy thế nào anh cũng không rõ lắm, nhưng việc cô ấy và bạn trai làm hòa rất hợp ý anh, vì như vậy cũng giải tỏa được “chứng sợ yêu xa” của Lạc Phi.

Anh nhìn bộ dạng tràn ngập ý cười của cô, tâm trạng cũng theo đó mà rất tốt xoa xoa đầu cô, “Ừm thế thì tốt.”

Lại thân mật vài câu nữa.

Hai người liền ngủ dậy mang theo máy ảnh đi ra ngoài trời.

Mùa đông năm nay rất lạnh, mặc dù nhiệt độ ở phía hòn đảo sẽ cao hơn một chút, nhưng sau khi ra ngoài vẫn là trạng thái trời đông giá rét.

Lúc này giữa đất trời lộ ra một vệt sáng, bình minh sắp sửa từ từ hiện ra.

Lạc Phi rụt cằm vào trong khăn quàng cổ một chút.

Quay đầu lại, chiếc khăn quàng cổ màu trắng của anh cực kỳ ch.ói mắt trong màn đêm, cô cười nói:

“Đợi em có thời gian sẽ đan thêm cho anh một chiếc, thay đổi mà đeo.”

Chu Lẫm không đồng ý:

“Một chiếc là đủ rồi, đan cái này mệt lắm.”

Nhắc đến chuyện mệt, lập tức nhắc nhở Lạc Phi, năm ngoái để đan chiếc khăn này hình như đúng là mệt ch-ết cô rồi.

Trong phút chốc cô liền đổi ý, “Cũng đúng, em có thời gian đó thà đi chụp thêm ít ảnh tích thêm tiền mua đồng hồ với siêu xe cho anh còn hơn.”

Nghe vậy, Chu Lẫm nghiêng đầu nhìn cô, “Lạc Vũ Phi.

Trong nhà chúng ta ấy, tiền đều là tích cho em, có hiểu không?”

Lạc Phi chớp chớp mắt.

Chu Lẫm mang dáng vẻ hoàn toàn không có hứng thú với những thứ cô vừa nói, nhướng mí mắt lại nói:

“Đồng hồ siêu xe gì chứ, thà hầm cho em một con gà trống già còn hơn.”

“...”

Lạc Phi bật cười:

“Anh nói cái gì thế không biết?”

Chu Lẫm cũng cười theo cô, sờ sờ nhiệt độ tay cô, “Có lạnh không?”

Hôm nay mặc dù nhiệt độ thấp, nhưng không có gió, cho nên ở ngoài trời một lát thế này vẫn chưa đến mức bị đông cứng.

Lòng bàn tay Lạc Phi còn ấm hổi, lại học theo anh giả vờ đáng thương, “Lạnh ch-ết đi được, anh sưởi ấm cho em một chút.”

Chu Lẫm còn đang cầm máy ảnh Hasselblad của cô, nghe thấy lời này anh đeo nó lên người, nhét hai bàn tay cô vào túi áo mình, “Thế này thì sao?”