4
Ngày hôm sau tôi mơ màng tỉnh dậy, xỏ dép đi trong nhà vào phòng vệ sinh đ.á.n.h răng, vừa đẩy cửa bước vào đã vội vàng lấy tay che mắt.
“Á... em xin lỗi!”
Tôi vội vàng đóng sầm cửa lại, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai...
Khoan đã, sao tôi phải chột dạ thế nhỉ?
Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp được pháp luật bảo hộ kia mà. Người đàn ông vai rộng chân dài, múi nào ra múi nấy ở bên trong kia, tôi có nhìn cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa!
Còn đang nghĩ ngợi lung tung thì cửa mở.
Lâu Hách chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm nhỏ của tôi ở ngang hông, đứng ngay sát cửa nhìn tôi, mái tóc ướt rủ trước trán, toàn thân vẫn còn vương hơi nước.
“Muốn vào à?”
Dù trong lòng đang gào thét điên cuồng, tôi vẫn ra vẻ thục nữ lịch sự đáp: “Vâng ạ, sắp muộn giờ làm rồi, em vào dùng chung một tí nhé.”
Kết hôn hơn nửa năm trời, đây là lần đầu tiên hai đứa cùng nhau đ.á.n.h răng.
Trong gương, phần thân trên của anh để trần, các đường nét cơ bắp hiện lên rõ mồn một...
Để tôi đếm xem nào: một, hai, ba, bốn, năm...
“Sao mặt em đỏ thế?”
“À... em hơi bị dị ứng ý mà.”
“Không sao chứ?”
Suýt chút nữa là nói tuột ra suy nghĩ thật lòng, tôi vội sờ sờ mũi: “Chuyện nhỏ thôi, em khắc phục được.”
Ngày nào cũng ngắm vài lần là quen ngay ấy mà.
Lát sau, thấy tôi đang cuống cuồng trang điểm trước gương, anh liền hỏi thêm một câu: “Có cần tôi đưa em đi làm không?”
“Dạ được chứ.”
Không ngờ sau khi mất trí nhớ Lâu Hách lại tâm lý đến vậy. Tôi bước lên chiếc xe của anh, anh mở định vị lên rồi hỏi: “Biện Lam, gửi địa chỉ công ty cho tôi.”
Nghe thấy thế, mặt tôi lập tức xị xuống. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, cẩn thận quan sát nét mặt tôi: “Sao vậy?”
“Anh vừa gọi em là gì cơ?”
“Biện Lam mà?”
Dường như nhận ra điều gì đó, mặt anh bỗng đỏ bừng lên, khẽ ho một tiếng: “Bảo... bảo bối, gửi địa chỉ công ty cho tôi.”
“Dạ vâng, anh yêu.”
Tôi lướt ngón tay, gửi định vị qua WeChat cho anh.
Lúc xuống xe, tôi gõ gõ vào cửa kính. Chờ anh hạ kính xe xuống, tôi rướn người lên thơm một cái rõ kêu vào khuôn mặt tuấn tú đang ửng hồng kia.
“Cảm ơn anh yêu nhé.”
5
Tôi làm việc ở công ty quảng cáo này đã nhiều năm, tuy chưa đến mức lão làng nhưng cũng là một trưởng nhóm quản lý một team nhỏ, mối quan hệ với đồng nghiệp nhìn chung khá hòa đồng.
Vừa mới ngồi vào chỗ, em Trương ở bàn bên cạnh đã lập tức trượt ghế sang, vẻ mặt đầy hóng hớt.
“Chị Biện ơi, hôm nay được chồng đưa đi làm ạ?”
“Ừ em.”
Con bé bỗng nhiên như bắt được vàng, giơ điện thoại ra trước mặt tôi: “Tháng trước em đi trung tâm thương mại Hằng Long có bắt gặp hai người này. Chồng chị đẹp trai xỉn luôn, đứng với chị xứng đôi vừa lứa dã man. Cơ mà lúc đấy em gọi chị mấy tiếng liền mà chị chẳng thưa...”
Hằng Long?
Tôi ngó mắt nhìn qua, liền thẫn thờ cả người.
Người đàn ông trong ảnh hơi quay nửa đầu lại, đúng là Lâu Hách không sai vào đâu được. Chỉ có điều, cô gái đi bên cạnh anh trông rất cao, dù chỉ đi giày bệt nhưng cũng chỉ thấp hơn anh nửa cái đầu.
“Đây không phải chị.”
“Ủa? Không phải chị ạ?”
Em Trương hỏa tốc thu điện thoại lại, cười trừ chữa thẹn: “Thế chắc là em nhìn nhầm rồi, nhìn nhầm người rồi...”
Đợi con bé trượt ghế đi chỗ khác, tôi liền nở một nụ cười lạnh.
Lâu Hách ơi là Lâu Hách, hèn chi anh lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi.
Hóa ra ngay từ trước khi mất trí nhớ, bên ngoài anh đã nuôi "tiểu tam" rồi cơ đấy!
Vì dạo này đang phải chạy dự án gấp, tôi cố tình ở lại công ty tăng ca đến tận 9 giờ tối mới chịu về nhà. Vừa về đến dưới lầu đã thấy nhà cửa sáng trưng, Lâu Hách đang đứng đợi sẵn ở cửa.
“Giờ mới về sao?”
“Vâng, em mới nhận một dự án mới.”
“Sau này nếu tăng ca muộn, cứ gọi tôi đến đón.”
Chà, nói nghe thì hay lắm, sao buổi chiều không thấy gọi lấy một cuộc điện thoại để hỏi thăm vậy hả?
Tôi chẳng buồn đôi co với anh, đi thẳng vào phòng tắm. Tắm rửa sạch sẽ xong bước ra, tôi thấy Lâu Hách đang cầm điện thoại của tôi cắm sạc: “Điện thoại em hết pin à? Chiều nay tôi gọi cho em bảy tám cuộc mà không thấy bắt máy.”
Nghe vậy, tôi liền cầm máy lên kiểm tra, quả nhiên thấy một danh sách dài dằng dặc các cuộc gọi nhỡ.
Lúc này tảng đá trong lòng mới được đặt xuống, tâm trạng lập tức vui vẻ trở lại.
“Chắc là bận quá nên em không để ý.”
“Ừm.”
Anh rõ ràng cũng vừa mới tắm xong, lúc này đang nửa tựa vào thành giường, dùng tay vuốt ngược mái tóc đen còn ướt ra sau. Dưới làn tóc mái lòa xòa là một đôi mắt thon dài đang khẽ nheo lại vì buồn ngủ, lười biếng nhưng lại như gom cả bầu trời sao.
Hôm nay lại là một ngày bị tấn công bởi nhan sắc cực phẩm này.
Lao động cật lực cả ngày trời, tự dưng tôi thấy bản thân mình trở nên thật yếu đuối và mỏng manh làm sao.
“Hôm nay em mệt quá anh yêu ơi, em tựa vào ng/ực anh một chút nhé?”
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ dang một cánh tay ra. Tôi liền thuận thế giả vờ yếu ớt nép ngay vào lòng anh: “Đầu em cứ ch.óng mặt thế nào ấy, em xích xuống dưới tí nữa được không?”
“...”
Cứ như vậy, tôi đã thành công gối đầu lên múi bụng săn chắc của Lâu Hách để đi ngủ.
6
Tôi đã toại nguyện gối đầu lên cơ bụng của Lâu Hách, tính bắc cầu thì coi như tôi đã "thịt" được anh ấy rồi.
Thế nhưng cái tính của tôi ấy mà, đã được đằng chân là sẽ lân đằng đầu ngay.
“Anh yêu ơi, điện thoại em hết pin rồi, em mượn máy anh lướt xem video ngắn một tí được không?”
Anh chẳng nói chẳng rằng, vươn cánh tay dài lấy điện thoại đưa luôn cho tôi.
Trong lòng tôi đã nhẹ nhõm đi được một nửa.
Có thể thoải mái đưa điện thoại cho bạn đời kiểm tra mà không chút đắn đo thế này, chứng tỏ tỉ lệ anh có tình nhân bên ngoài là cực kỳ thấp.
Hộp thư WeChat: Sạch sẽ.
Trang cá nhân Weibo: Sạch sẽ.
Ví điện thoại, tin nhắn... tất cả các ứng dụng đều không có bất kỳ giao dịch chuyển tiền hay định vị khả nghi nào. Người đàn ông này cũng sạch bóng một cách quá đáng rồi đấy?
Sạch đến mức lại càng khiến người ta phải nghi ngờ.
“Anh yêu, em dùng máy anh đăng một dòng trạng thái nhé, anh không phiền chứ?”
Người ở phía trên đầu khẽ "hừm" một tiếng đồng ý.
Được sự cho phép, tôi lập tức tạo dáng chụp một tấm ảnh tự sướng rồi đăng thẳng lên dòng thời gian của anh, không quên phát thêm một "bát cẩu lương" ngọt lịm:
—— Chúc ngủ ngon, anh yêu và bé cưng. ——
Để xem cái bài đăng này có tóm được đuôi con "tiểu tam" nào lộ diện không!
Chưa đầy ba giây sau, bên dưới bài đăng đã nhảy ra mấy lượt bình luận. Đa phần đều là bạn bè vào cười thối mũi, mắng anh bày đặt khoe mẽ tình cảm, giọng điệu trêu đùa hết sức bình thường. Ảnh đại diện của mấy tài khoản đó cũng chủ yếu là hình ch.ó mèo, phong cảnh hoặc nhân vật game.