9
Trong phòng làm việc, anh đang ngồi trên chiếc ghế tựa lưng cao, trước mặt là chiếc laptop đang mở.
Tôi bám vào khung cửa, rón rén hỏi: “Anh không vui ạ?”
Mặt mày anh lạnh tanh: “Em vào đây làm gì?”
“Dỗ dành anh đó.”
“Đứng xa thế mà đòi dỗ tôi?”
Được rồi, chiều anh luôn.
Tôi đi tới chiếc sofa trong phòng ngồi xuống: “Thế này thì sao? Đủ gần chưa?”
Anh không thèm thưa, chỉ khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh. Nụ cười ấy làm sống lưng tôi lạnh toát, đành phải rón rén cọ tới cọ lui, sáp lại sát bên cạnh anh: “Thế này thì sao...”
Lúc này, ánh nắng mờ ảo xuyên qua lớp rèm voan tối màu, hắt lên hàng lông mày sắc nét của anh một vệt bóng mờ, dọc theo đường xương quai hàm góc cạnh đang khẽ chuyển động.
“Chẳng phải chính em nói muốn tiếp xúc gần gũi với tôi sao?”
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kia bấy giờ đang nhìn tôi từ dưới lên, truyền tải một thứ khao khát và mời gọi mãnh liệt.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã ngồi gọn lỏn trên đùi anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh.
“Như thế này đã đủ gần chưa?”
“Vẫn chưa đủ.”
Anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khẽ ngậm lấy vành tai tôi.
“... Chẳng phải vẫn còn khoảng cách bằng không sao?”
(Lâu Hách: Em nói đấy nhé, tầm nhìn phải mở rộng ra chứ!)
10
Giờ phút này, bị đôi cánh tay rắn chắc kia siết c.h.ặ.t lấy vòng eo nhỏ, tôi tức thì cảm thấy khó thở: “Cái... cái đó, bây giờ vẫn là ban ngày mà...”
“Ban ngày lại càng tốt chứ sao.”
Tê thật...
Mất trí nhớ xong sao Lâu Hách lại biết tán tỉnh, trêu ghẹo người ta thế này?!
“Nhưng mà, trong nhà không có biện pháp an toàn...”
Anh đang định lên tiếng thì một làn gió mát từ cửa sổ thổi vào, làm mấy cuốn sổ sách trên kệ rơi bộp xuống đất, làm văng ra một chiếc hộp nhỏ màu vàng tinh tế.
Tôi lập tức nhảy phắt từ trên đùi anh xuống, nhặt chiếc hộp nhỏ kia lên, chuông cảnh báo trong lòng lại reo vang!
“Sao trong nhà lại có cái này?”
Căn biệt thự nhỏ này là phòng tân hôn của tôi và Lâu Hách, ngoài việc bố mẹ chồng thỉnh thoảng ghé chơi thì ngày thường hiếm khi có người tới. Huống hồ chiếc hộp này đã được bóc ra, dùng chỉ còn lại đúng hai cái.
“Tôi cũng không biết.”
Lâu Hách chằm chằm nhìn thứ đó hồi lâu, vẻ mặt đầy nghiêm trọng: “Hai cái cũng đủ dùng rồi, em thấy sao?”
“Đủ thì đủ thật...”
Khoan đã! Anh đang đ.á.n.h trống lảng!
Tôi ném mạnh chiếc hộp màu vàng lên bàn, nghiêm giọng: “Anh nói rõ ràng cho em nghe xem nào.”
Anh đang định ngập ngừng nói gì đó thì dưới lầu bỗng vang lên một tiếng còi xe ô tô inh ỏi, kéo theo một giọng nữ lảnh lót vang vọng cả căn nhà.
“Anh trai —— Anh trai ơi —— Em về rồi này ——”
Thôi xong, cô em chồng Lâu Tô đã về, đó chẳng phải là một nhân vật dễ hầu hạ gì.
Thế là tôi lườm anh một cái cháy mắt, vội vàng chạy xuống lầu để mở cửa cho vị tổ tông nhà họ Lâu.
Lâu Tô đứng ở ngoài cửa, mắt đeo kính râm, môi tô son đỏ ch.ót, áo lụa váy ngắn, mới 18 tuổi mà ăn mặc chín chắn, phong tình như thể 28 tuổi.
Mỗi lần nhìn thấy cô nàng, tôi lại phải cảm khái cái câu "mỗi người một số phận".
Năm tôi 18 tuổi còn đang đầu tắt mặt tối cày cuốc thi đại học, hai ngón tay viết đến chai sần cả da; người ta 18 tuổi đã xách túi Hermes, đi mua sắm du lịch khắp thế giới. Bạn thử nói xem, có công bằng không cơ chứ?
“Mẹ đâu rồi?”
Cô nàng liếc xéo tôi một cái: “Mẹ lười ghé qua đây nên về thẳng nhà rồi.”
Tôi nở nụ cười xởi lởi, đi theo sau hầu hạ đại tiểu thư xách hành lý. Cô nàng một tay đẩy cửa ra: “Ủa, anh trai em đâu?”
“Ở trên lầu ấy.”
“Thế chị gọi anh ấy xuống đây đi chứ, tính để em mệt ch/ết đấy à?!”
“Được rồi được rồi, em cứ ngồi nghỉ ngơi đi.”
Dỗ dành Lâu Tô xong, tôi vội vã chạy đi tìm Lâu Hách.
Ai ngờ trong phòng làm việc không thấy người, phòng khách phụ cũng không có. Chỉ trong chớp nhoáng, một gã đàn ông to xác cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy.
Tôi tìm một vòng, cuối cùng đẩy cửa phòng ngủ chính ra thì thấy chăn gối hỗn độn, bên trên rải đầy những cánh hoa hồng đỏ rực, kéo dài một đường thẳng vào tận phòng vệ sinh bên trong.
Cách một cánh cửa, tôi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ẩn hiện.
Lòng đầy bất an, tôi đẩy nhẹ cánh cửa đang khép hờ kia ra, một ánh nến thơm vàng ấm áp lập tức đập vào mắt.
Trăm triệu lần không ngờ tới, cái giấc mộng mà tôi còn chẳng dám mơ, Lâu Hách cư nhiên lại hiện thực hóa nó cho tôi!
Giữa bầu không khí mờ ảo đượm mùi hương hoa hồng này, anh đang tựa người vào bồn tắm bốc hơi nghi ngút, ánh mắt mơ màng, đa tình nhìn tôi, giống như một vị thần dát đầy ánh vàng vừa bước lên từ dòng sông dài.
Trên tay anh còn cầm một bông hồng đỏ lộng lẫy. Thấy tôi bước vào, anh liền c.ắ.n một cánh hoa hồng vào miệng, ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, vừa như quyến rũ lại vừa như đang chờ đợi.
Ôi mẹ ơi...
Phía sau bỗng vang lên tiếng động, là Lâu Tô đã mất kiên nhẫn tìm tới nơi. Tôi giật mình vội vàng đóng sầm cửa lại.
“Anh trai em đâu rồi?”
“Anh ấy không có ở đây.”
“Ủa vừa nãy chị bảo anh ấy ở đây mà?”
“À thì... vừa nãy còn ở đây, bỗng nhiên lại đi đâu mất rồi.”
11
Lâu Tô đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh, nhất quyết không chịu bỏ qua mà muốn đẩy cửa đi vào. Mắt thấy tôi sắp chặn không nổi nữa thì Lâu Hách ở bên trong bỗng lên tiếng gọi: “Tiểu Lam, lấy quần áo vào cho tôi.”
“Anh trai! Để em lấy cho!”
“Cái này... không tiện lắm đâu...”
Tôi vừa mới tốt bụng nhắc nhở một câu, cô nàng liền trợn ngược mắt lên với tôi: “Làm sao, em với anh trai em tình cảm thắm thiết, chị ghen tị à?”
Cái quái gì vậy trời!
Nếu không phải vì nể mặt Lâu Hách, ai thèm nhịn cái tính khí hách dịch này của cô chứ?
Trong lúc Lâu Tô đang hớn hở chạy lại tủ quần áo lục lọi, Lâu Hách cũng vừa vặn từ bên trong bước ra. Bên hông anh chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, sắc mặt trông cực kỳ khó coi: “Lâu Tô, ăn nói với chị dâu em cho có chừng mực vào.”
Lâu Tô bĩu môi, vẻ mặt đầy bất cần đời.
Mấy tháng nay hai bên gia đình không qua lại, vừa hay mẹ chồng cũng đi du lịch về, tôi và Lâu Hách bàn nhau dứt khoát sang bên nhà thăm họ luôn, thuận tiện tống khứ cái "vị ôn thần" Lâu Tô này về cho rảnh nợ.