15
Trên mặt truyền đến một cảm giác lúc mát lúc ấm. Người đàn ông cao lớn trước mặt đang ngồi xổm xuống, dùng một chiếc khăn lông ướt nhẹ nhàng lau sạch vệt bột mì trộn lẫn với lớp trang điểm lem nhem trên mặt tôi.
Không thể mất mặt thêm được nữa, cái bộ dạng này của tôi thật sự quá t.h.ả.m hại rồi.
Huống hồ lại còn là mất mặt trước người mình thầm thích.
Một nỗi xót xa, uất ức dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, hóa thành dòng nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống. Câu nói quen thuộc bấy lâu nay lại trực trào nơi đầu môi:
“Em xin lỗi, em...”
“Em định nói cái gì?” Anh bỗng đứng phắt dậy, ném mạnh chiếc khăn dơ hỏng sang một bên: “Lại muốn đòi ly hôn chứ gì?!”
“Em...”
Lời còn chưa dứt, anh đã một mực kéo tuột tôi ra ngoài phòng khách, rồi hướng về phía Lâu Tô đang đứng hóng hớt cách đó không xa quát lớn: “Em đi lại đây cho anh!”
Bố chồng tôi từ lúc nghỉ hưu toàn ở nhà, lúc này đang ở trên lầu xem bảng điện t.ử chứng khoán, bị tiếng thét của con trai làm cho giật mình phải chạy xuống lầu, mặt mũi đầy ngơ ngác.
Mẹ chồng túm lấy cánh tay anh: “Con trai, con làm cái gì thế hả ——”
“Họp gia đình!”
Thế là, tôi cúi gầm mặt ngồi một bên, trước mặt là mẹ chồng và Lâu Tô đang lí nhí đứng đứng ngồi ngồi.
Lâu Hách vóc dáng cao lớn, khí thế áp đảo hoàn toàn: “Mẹ, con hỏi mẹ, có phải mẹ rất muốn con và Tiểu Lam ly hôn đúng không?”
Mẹ chồng hốt hoảng: “Mẹ nói thế bao giờ?”
“Mẹ không nghĩ thế, tại sao hết lần này đến lần khác cứ tìm cách mỉa mai, làm cô ấy khó chịu, làm cô ấy phải tủi nhục?”
“Mẹ làm gì có?” Mẹ chồng nghe vậy thì vành mắt đỏ lên vì ấm ức: “Đúng là có vợ rồi thì quên luôn cả mẹ.”
“Có phải con nhất định phải ly hôn với Tiểu Lam, rồi cưới cái cô Khúc kia thì mới chứng minh được là con hiếu thảo với mẹ đúng không? Còn không thì là bất hiếu?”
Chẳng đợi mẹ chồng kịp phản ứng, anh đã quay ngoắt sang cô em gái: “Lâu Tô, hôm nay anh chỉ hỏi em đúng một câu, anh trai em nhất định phải dùng việc ly hôn để chứng minh tình cảm anh em chúng ta tốt đẹp đúng không?”
Lâu Tô cứng họng: “Em không có ý đó mà...”
“Vậy tại sao em lại không có một chút tôn trọng tối thiểu nào dành cho chị dâu của em?”
“Em...”
“Xét về cống hiến cho cái nhà này, cô ấy làm nhiều hơn em gấp bội. Các khoản chi tiêu sinh hoạt hằng ngày đều có một phần cô ấy gánh vác. Còn em thì sao, đi học đến bây giờ tiêu hết mấy triệu tệ, đã làm nên trò trống gì chưa?”
Bố chồng thấy tình hình căng thẳng liền vội vàng ra mặt giảng hòa: “Kìa, sao tự dưng lại cãi nhau om sòm lên thế? Lâu Tô nó vẫn còn là một đứa trẻ...”
“Ai mà chẳng là một đứa trẻ? Tiểu Lam không có bố mẹ chắc? Nếu như bố mẹ vợ nhìn thấy con gái họ ở nhà chúng ta sống còn không bằng một đứa người hầu, họ sẽ nghĩ thế nào?”
“Còn bố nữa, rảnh rỗi thì cũng biết đường mà bảo ban bọn họ đi, chứ không phải ngày nào cũng chỉ biết ru rú trên lầu ôm cái bảng chứng khoán!”
Sau một tràng xả giận cực kỳ gắt gao và đầy uy lực này, bố chồng mẹ chồng đờ người như phỗng, còn Lâu Tô thì khóc sướt mướt như mưa: “Em có xấu xa đến mức đấy đâu chứ...”
“Anh chỉ hỏi em một câu, nếu đổi lại là em gả vào một gia đình như thế này, bị người ta đối xử như vậy, em có chịu nổi không?”
Bố chồng: “Dù sao cũng là người một nhà...”
Lời ông vừa thốt ra đã bị Lâu Hách thô bạo chặn đứng: “Nhà cái quái gì thế này? Đây là cái hố lửa thì có!”
Một câu nói nói năng có khí phách, vang dội cả căn phòng khách rộng lớn, khiến nơi này tức khắc rơi vào khoảng lặng im phăng phắc.
Tôi còn đang ngồi như trên đống lửa thì bỗng nhiên bị một bàn tay to lớn, nóng bỏng túm c.h.ặ.t lấy kéo dậy: “Đi, chúng ta về nhà.”
16
Vừa về đến nhà, Lâu Hách đã xoay người ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
“Đừng ly hôn có được không?”
“Em đã nói là ly hôn đâu...”
“Nhưng suy nghĩ của em đều hiện rõ mồn một trong ánh mắt rồi.”
Anh bỗng buông ra, giữ c.h.ặ.t lấy hai vai tôi, nghiêm túc nhìn sâu vào mắt tôi: “Tôi nhìn thấy rất rõ, em đang rất đau lòng, và cũng rất có lỗi. Đau lòng là vì muốn chạy trốn khỏi cái nơi đó, còn có lỗi là vì em sắp sửa bỏ rơi tôi, có đúng không?”
“Cũng... cũng không đến mức đau lòng lắm đâu mà...”
“Em nhìn em xem, trước mặt tôi mà còn cứ cố tỏ ra mạnh mẽ.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của tôi, ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều, xót xa: “Giống như ngày hôm nay vậy, em phải tin tưởng rằng tôi hoàn toàn có đủ khả năng để bảo vệ em.”
Kỳ thực, suy nghĩ của tôi đơn giản lắm.
Điều kiện gia đình họ Lâu có tốt thật đấy, nhưng nếu tôi không nhận được sự tôn trọng thì tôi chỉ nể mặt Lâu Hách mà ở lại thôi, bằng không cùng lắm thì ly hôn, thời buổi này ai mà chẳng ly hôn được.
Thế nhưng màn thể hiện ngày hôm nay của Lâu Hách thực sự khiến tôi phải mắt chữ A mồm chữ O, thành ra càng nhìn anh lại càng thấy thuận mắt.
“Cái đó... hôm nay anh...”
“Sao cơ?”
“Hôm nay anh ngầu và đẹp trai dã man luôn ấy...”
Anh bật cười, đôi mắt sáng ngời động lòng người, hàm răng trắng bóc rạng rỡ như một luồng sáng từ đâu chiếu tới, một phát đ.á.n.h sập hoàn toàn phòng tuyến trong lòng tôi.
Trong cơn vậtt vờ nửa tỉnh nửa mê, bờ môi mềm mại của đối phương đã ở ngay sát sạt, giống như đóa anh túc còn vương sương sớm, mỗi nhịp mấp máy đều tỏa ra sức quyến rũ c.h.ế.t người.
Tôi bị anh nắm thóp trong tích tắc, chẳng biết từ lúc nào đã hoàn toàn rơi vào sự khống chế của anh. Những ngón tay nóng bỏng của anh tùy ý di chuyển trên cơ thể tôi. Trong cơn mơ màng, tôi thấy mình giống như một cây đàn hạc đang rung động, chỉ cần anh khẽ gảy một nhịp là có thể tấu lên khúc nhạc mà anh muốn nghe, cả người bị anh trêu đùa đến mức thần hồn điên đảo.
“Anh... anh là lần đầu tiên đấy à, anh yêu?”
“Tôi? Đúng vậy...”
Không đúng, có gì đó sai sai ở đây...
Đều là lần đầu tiên của nhau, sao cái gã này lại điêu luyện và điệu nghệ đến mức này chứ?
Tôi cố ngửa cổ ra sau, trừng mắt nhìn cái gã đang thở dốc dồn dập, ánh mắt mê ly trước mặt: “Anh lừa em! Anh chắc chắn là tay chơi lão luyện rồi!”
Anh chẳng thèm để ý đến lời kháng nghị của tôi, nhẹ nhàng bế bổng tôi lên, đặt thẳng tôi ngồi lên chiếc tủ ở ngay lối đi vào nhà.
Cái gọi là tên đã trên cung, nghìn cân treo sợi tóc, tôi bỗng nhiên hét lên một tiếng thất thanh: “Khoan đã! Em quên cái đồ kia ở nhà mẹ anh rồi!”
Lời còn chưa dứt, từ phía trên tủ giày bỗng rơi bịch xuống một chiếc giày cao gót, kéo theo đó là vài chiếc hộp màu vàng quen thuộc, mà tất cả đều đã được bóc sẵn.
“Đậu má! Sao trên tủ giày cũng có cái này???”
Lâu Hách chẳng mảy may để tâm đến tiếng gào thét của tôi, hai chân anh ép sát khóa c.h.ặ.t lấy tôi, anh cúi đầu khẽ c.ắ.n vào vành tai tôi: “Cẩn thận nhé, coi chừng bị trượt xuống đấy.”
Ôi trời đất ơi...
Thế... thế này mà cũng được luôn á???
Nếu như tôi chỉ là một khán giả đứng xem, tôi nhất định sẽ thả tim cho anh và cảm thán một câu "Đỉnh của ch.óp!".
Nhưng đến lượt chính mình làm nhân vật chính thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Sau khi trải qua một trận "mưa dập gió vùi", tơi tả hoa rơi, trong lòng tôi bỗng trào dâng một nỗi bi thương tột độ: “Không ngờ danh tiếng một đời của tôi, cuối cùng cái ch/ết lại là vì thượng mã phong...呜呜...”
“Suỵt, làm sao mà ch/ết được.”
“Hức hức ——”
“Mà khoan, thượng mã phong là cái gì cơ?”
17
Buổi sáng, tôi còn đang ngủ nướng mơ mơ màng màng thì bỗng nhiên có một chiếc khăn lông ấm áp áp lên mặt, nhẹ nhàng lau qua má và cổ cho tôi.
Tôi mở mắt ra đón nhận cảm giác dễ chịu này, đập vào mắt chính là gương mặt của Lâu Hách đang cầm khăn lau, đôi mắt anh khẽ nheo lại, dịu dàng như nước: “Đến giờ thức dậy rồi, bảo bối.”
“Ơ, mấy giờ rồi anh?”
“Gần 10 giờ rồi. Phượng Trì đến rồi, cậu ấy bảo muốn trò chuyện với em một chút.”
“Phượng Trì là ai cơ?”
Tôi ngơ ngác vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, lúc này mới sực nhớ ra Phượng Trì chính là tên của bác sĩ Dụ, thế là vội vàng bật dậy chạy đi rửa mặt mũi, sửa soạn trang điểm.
Sau khi đi xuống lầu, thấy bác sĩ Dụ đang ngồi trên ghế sofa, tôi liền lên tiếng chào hỏi: “Chào buổi sáng bác sĩ Dụ.”
“Chào buổi sáng, Tiểu Lam.”
Trai đẹp cười toe toét lộ ra tám chiếc răng trắng bóc, chuẩn chỉnh như sách giáo khoa. Sau khi tôi ngồi xuống, anh ấy liền ghé sát lại gần tôi, hạ thấp giọng hỏi: “Thế nào rồi? Biểu hiện dạo này của Lâu Hách sao rồi?”
“Tốt lắm.”
Chính xác mà nói thì là quá tốt, chuẩn chỉnh là ông chồng quốc dân trong mơ của tôi luôn!
“Chuyện là thế này, vì quá trình trị liệu đã bắt đầu, tôi vẫn cần phải tìm hiểu sâu hơn về các hành vi hằng ngày của cậu ấy. Hay là cô chọn ra vài chi tiết quan trọng để kể tôi nghe xem?”
Tôi sờ sờ mũi, ngập ngừng: “Cái đó... hay là thôi khỏi cần trị nữa đi anh.”
“Khỏi cần trị?”
“Vâng, ngoại trừ việc anh ấy quên mất quá khứ của hai người ra, thì mọi thứ khác đều không bị ảnh hưởng gì cả, công việc lẫn giao tiếp hằng ngày anh ấy đều xử lý cực kỳ tốt...”