11
Hối hận thì đã muộn.
Trong phòng tắm, ngoài một tấm bình phong ra, chẳng còn chỗ nào để ta trốn.
Tạ Uyên cởi y phục.
Đập vào mắt ta là từng vết sẹo ngang dọc, nhìn mà kinh tâm.
Ta sững người.
Muốn khẽ chạm vào, nhưng vừa đưa tay ra lại rụt về.
“Sao chàng lại bị thương nhiều đến vậy?”
“Có đau không?”
Ta đúng là ngốc.
Sao có thể không đau được chứ?
Tạ Uyên nắm lấy cổ tay ta, thấp giọng nói:
“Đã sớm không còn đau nữa.”
“Đang giúp ta tắm, sao lại khóc rồi?”
Ta khẽ nói:
“Ta không biết trước kia chàng đã phải chịu nhiều khổ sở đến vậy. Tạ Uyên, sau này ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với chàng.”
Bàn tay Tạ Uyên đang nắm tay ta bất giác siết c.h.ặ.t.
Tựa như chàng đang cố sức kìm nén cảm xúc sắp trào dâng.
Chàng khép mắt giây lát. Đến khi nhìn ta lần nữa, đôi mắt đen thẳm đã ánh lên một tầng ẩm ướt:
“Được. Vậy phiền Miên Miên giúp ta tắm trước, được không?”
Tạ Uyên vẫn không buông tay.
Dưới sự dẫn dắt của chàng, đầu ngón tay ta lướt qua từng đường cơ bắp rắn chắc.
Người Tạ Uyên rất nóng, nơi nào cũng cứng rắn.
Ấy vậy mà động tác của chàng lại vừa chậm vừa nhẹ.
Hoàn toàn chẳng giống đang tắm chút nào.
Ta không dám mở mắt.
Nhưng tiếng thở nặng nề của Tạ Uyên vẫn rõ ràng truyền vào tai.
Không cần soi gương, ta cũng biết mặt mình lúc này chắc chắn đã đỏ chẳng khác nào Quan Nhị gia.
Đầu ngón tay Tạ Uyên cứ không ngừng vuốt ve cổ tay ta, khiến ta thật sự không chịu nổi nữa.
Ta đột ngột rút tay về.
“Hay là thôi đi. Ta không biết hầu hạ người khác, gọi người khác tới đi…”
Nói xong, ta lập tức muốn bỏ đi.
Tạ Uyên bỗng vòng tay qua cổ ta, ngẩng đầu hôn lên môi ta.
Nước trong thùng tắm dập dềnh, b.ắ.n ra ngoài làm ướt cả váy áo của ta.
Chàng nuốt trọn mọi tiếng kinh hô của ta.
Người đời đều nói võ tướng thô lỗ cục cằn.
Thế nhưng Tạ Uyên lại dịu dàng đến mức khiến người ta mê mẩn thất thần.
Môi chàng cũng mềm.
Đầu lưỡi cũng mềm.
Từng chút một tiến sâu.
Không ngừng quấn quýt.
Đến khi ta có thể thở lại, chàng đã ôm ta ngồi vào lòng.
“Có thể hôn thêm một lần nữa không?”
Khóe mắt ta ngấn lệ, khẽ gật đầu.
Đêm hè miên man.
Tình ý cũng miên man.
12
Chẳng bao lâu sau, Tạ Uyên phụng mệnh tới biên thành dẹp loạn binh biến.
Trước khi đi, chàng đề nghị đưa ta về nhà ở một thời gian.
Tân phụ cứ thường xuyên chạy về nhà mẹ đẻ, khó tránh khỏi bị người ngoài dị nghị.
Đạo lý này ta vẫn hiểu.
Chàng rời đi khi trời còn chưa sáng.
Không hề từ biệt ta.
Thật ra ta vẫn tỉnh.
Lúc chàng cúi xuống khẽ hôn lên má ta, ta suýt nữa đã mở mắt.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày trong nỗi nhớ mong.
Ngày đại tỷ và nhị tỷ xuất giá.
Mẫu thân khóc đến nước mắt giàn giụa.
Ta an ủi bà:
“Xuất giá tốt lắm mà.”
“Gả đi rồi chẳng phải sẽ có hai mái nhà sao? Muốn về lúc nào thì về lúc ấy, tốt biết bao.”
“Mẫu thân đừng khóc nữa.”
Bà nhìn ta qua làn nước mắt:
“Mẫu thân biết các con của ta đều là những đứa có phúc.”
“Mẫu thân chỉ là... không nỡ.”
Ta hiểu.
Ngày ta xuất giá, ta cũng chẳng nỡ rời khỏi nhà.
May mà người ta gả cho là Tạ Uyên.
Chàng chẳng câu nệ những lễ nghi rườm rà, còn bảo nếu ta nhớ nhà thì cứ nói, chàng sẽ sai người đưa ta về.
Đợi chàng trở về, ta nhất định phải khen chàng thật nhiều mới được.
Chớp mắt lại thêm hai tháng trôi qua.
Mẫu thân gọi ta về nhà.
Đại tỷ và nhị tỷ đều có mặt, bên cạnh còn có một vị lão đại phu râu dài.
Mẫu thân vẫy tay gọi ta tới.
“Để Tần đại phu bắt mạch cho con.”
Ta không hiểu.
Thân thể ta xưa nay vẫn khỏe mạnh.
Ngay cả đau đầu nóng sốt cũng hiếm khi mắc phải.
Nhưng nhìn mẫu thân và các tỷ tỷ ai nấy đều mang vẻ mong chờ.
Ta vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.
Tần đại phu vừa đặt tay bắt mạch, nếp nhăn giữa hai hàng mày đã sâu thêm mấy phần.
Mẫu thân thấy vậy cũng căng thẳng theo.
Một lát sau, lão đại phu mở mắt, muốn nói lại thôi.
Mẫu thân lo lắng hỏi:
“Tần đại phu, có lời gì ngài cứ nói thẳng đi.”
“Ở đây không có người ngoài.”
Tần đại phu đầy vẻ khó xử:
“Phu nhân, nữ nhi của người... vẫn còn là… một tiểu cô nương.”
13
Sau khi Tần đại phu rời đi, mẫu thân lập tức đóng cửa lại.
Dặn dò không cho bất kỳ ai bước vào.
Kể cả phụ thân ta.
Hai vị tỷ tỷ một trái một phải vây lấy ta.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Tạ tướng quân trông long tinh hổ mãnh như thế, chẳng lẽ...”
“Miên Miên, muội thành thật nói đi, có phải Tạ tướng quân cố ý lạnh nhạt với muội không?”
Ta ngơ ngác đáp:
“Không có mà.”
“Chàng biết muội sợ tối, mỗi ngày bất kể trở về muộn đến đâu cũng đều về phòng ngủ cùng muội.”
Sắc mặt mẫu thân nghiêm túc hẳn.
“Miên Miên, còn mấy ngày nữa Tạ tướng quân mới trở về?”
“Hôm qua mới nhận được thư, chàng nói chậm nhất ba ngày nữa sẽ về.”
Mẫu thân vuốt nhẹ mặt ta.
“Miên Miên, đại tỷ và nhị tỷ của con đều đã có thai.”
“Mẫu thân nghĩ con không có bà mẫu bên cạnh, nên tự ý làm chủ gọi con về, tiện thể mời Tần đại phu bắt mạch cho con luôn.”
Bà ngừng một lát rồi lại nói:
“Ban nãy Tần đại phu nói gì con cũng nghe thấy rồi. Con thành thật nói cho mẫu thân biết, con và Tạ Uyên đã có phu thê chi thực hay chưa?”
“Không cần phải xấu hổ.”
“Chuyện này liên quan đến cả đời con. Nếu Tạ Uyên thật sự có ẩn tật mà cố tình giấu giếm, mẫu thân nhất định sẽ bảo phụ thân con vào cung cầu xin thánh thượng, cho hai người hòa ly.”
Ta không ngờ sự tình lại nghiêm trọng đến vậy.
Đêm nào Tạ Uyên cũng ngủ cùng ta.
Những lúc tình ý dâng cao, ta thường bị chàng giày vò đến toàn thân đẫm mồ hôi.
Chàng dịu dàng lại biết kiềm chế.
Chỉ cần ta kêu đau, chàng sẽ dừng lại.
Chưa bao giờ thật sự khiến ta phải chịu khổ.