Ôn Noãn không nói thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Ta khẽ khàng: "Noãn Noãn, giữa ta và muội không cần nói chuyện liên lụy hay không liên lụy."

"Không có muội và A Diệu thì trên đời này đã chẳng còn ta rồi."

"Chúng ta là người một nhà, từ mười năm trước đã là như vậy rồi."

Ở chỗ Ôn Noãn một lúc, ta tính toán thời gian chuẩn bị đi đón Bùi Hoài Cẩn tan học.

Vừa tới học đường, nha hoàn đã tiến lên bảo rằng Bùi Hoài Cẩn đã được đón đi rồi.

Là Bùi Hành Chu cùng Cố Cẩn đến đón, nói là đưa nó đi dạo hồ.

Ta ngó lơ ánh mắt đồng cảm của nha hoàn, đi thẳng về vương phủ.

Mấy ngày hai cha con họ không ở nhà, ta coi như được nghỉ ngơi đôi chút.

Mỗi ngày nấu cơm xong mang sang dùng chung với Ôn Noãn, rồi lại cùng nhau đi dạo phố xá.

Thật là thong dong tự tại.

….

Nửa đêm, ta đang ngủ mê mệt.

Đột nhiên có nha hoàn gõ cửa đ.á.n.h thức ta dậy.

"Vương gia mời ngài sang viện của thế t.ử một chuyến."

Ta vội vã chạy sang, từ xa đã nghe thấy tiếng Bùi Hoài Cẩn khóc náo.

Trong phòng đứng đầy người nhưng chẳng ai dỗ nổi.

Ta nhìn quanh một lượt lại không thấy Cố Cẩn đâu.

Bùi Hành Chu bảo mấy ngày nay Bùi Hoài Cẩn nghỉ ngơi không tốt, lại thêm dầm gió nên giờ đã phát sốt cao.

Thái y đã kê đơn t.h.u.ố.c nhưng nó cứ khóc lóc om sòm, nhất quyết không chịu hợp tác.

Giấc ngủ của Bùi Hoài Cẩn vốn không tốt, hồi ta mới đến, nó thường xuyên ngủ đến nửa đêm rồi giật mình tỉnh giấc, sau đó khóc náo không thôi.

Một thời gian dài ta đều phải ngủ trên sập giường trong phòng nó, thường xuyên phải bế nó cả đêm hát ru dỗ dành mới chịu vào giấc.

Gần hai năm nay tuy đã đỡ hơn nhiều nhưng nó vẫn rất lạ giường.

Nếu có việc phải ngủ lại bên ngoài, nhất định phải mang theo chiếc gối và bộ đồ ngủ, chăn mền quen thuộc của nó, bằng không nó sẽ ngủ không yên giấc.

Mọi khi Bùi Hoài Cẩn đi cùng lão phu nhân, ta đều chuẩn bị sẵn sàng từ trước.

Vì luôn do một tay ta lo liệu nên Lục Thừa Yến cũng không rõ.

Cộng thêm lần này bọn họ đi gấp quá, ta cũng chưa kịp dặn dò.

Ta bước tới, Bùi Hoài Cẩn đang nằm trên giường, gương mặt nhỏ nhắn sốt đến đỏ bừng.

Ta bế nó lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng dỗ dành từng chút một.

Bùi Hoài Cẩn dần dần im lặng lại.

Nó rúc vào lòng ta, bàn tay nhỏ xíu túm c.h.ặ.t lấy góc áo ta, cất tiếng gọi mẫu thân.

Ta sờ lên gương mặt nóng hổi của nó, đúng là đã sốt đến mê muội rồi.

Ta nào phải mẫu thân của nó, ta chỉ là một người làm mà thôi.

Sau một hồi chật vật, Bùi Hoài Cẩn cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngủ thiếp đi.

Ta mớm cho nó ít t.h.u.ố.c, an ủi cho nó xong xuôi mới ra bàn ngồi nghỉ.

Bùi Hành Chu rót cho ta chén trà, hắn day day tâm mày: "Áy náy quá, lại làm phiền nàng nghỉ ngơi rồi."

Ta lắc đầu: "Đều là việc ta nên làm cả."

"Sau này mọi người đưa nó ra ngoài, nhớ mang theo gối, đồ ngủ và chăn mền của nó là được."

Bùi Hành Chu nhìn ta một lúc, nụ cười mang theo vài phần chua chát:

"Nàng nhất định phải xa cách với ta như thế sao?"

Lời này ta nghe không hiểu lắm, có chút khó hiểu nhìn sang.

Ánh mắt hắn bỗng trở nên rực rỡ xoáy sâu:

"Chiếc hộp gấm ta đưa cho nàng, nàng đã mở ra xem chưa?"

Mấy ngày trước lúc kiểm kê của cải giao cho Ôn Noãn, ta đã mở ra xem thử, bên trong là một chiếc trâm ngọc trai.

Tay nghề tinh xảo, giá trị không nhỏ.

Ba năm nay Bùi Hành Chu tuy cũng thường tặng ta trang sức châu báu, nhưng đều không quý trọng bằng chiếc trâm này.

Ta vốn định tìm cơ hội trả lại cho hắn.

Giờ nhìn lại, chiếc trâm này e là có ý sâu xa khác.

Thấy ta không đáp lời, Bùi Hành Chu đột nhiên phủ tay lên tay ta: "Đừng hòa ly, có được không?"

…….

Ta nào đâu biết giữa Bùi Hành Chu và Cố Cẩn đã xảy ra chuyện gì mới khiến hắn đành lòng buông tay, quay sang lựa chọn ta.

Nhưng ta hiểu rất rõ, tuyệt đối chẳng phải vì hắn thâm tình sâu nặng gì với ta.

Mẫu người như Bùi Hành Chu, tự chủ và trầm tĩnh đến mức đáng sợ.

Từng việc hắn làm đều là lựa chọn tối ưu sau khi đã cân đo đếm đo, tính toán thiệt hơn bằng lý trí.

Có điều ta cũng chẳng buồn tìm hiểu nguyên do đằng sau.

Trước nay ta vốn không thích lãng phí tâm trí vào những việc chẳng liên quan.

Ta rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, vẻ mặt xa cách:

"Vương gia, ba năm trước chúng ta đã giao hẹn rồi."

Hắn ngồi bên cạnh ta, coi như không nghe thấy lời ta nói, tự nói tự giải thích:

"Nếu là vì Cố Cẩn, nàng hoàn toàn có thể yên tâm."

"Ta và nàng ấy đã chấm dứt rồi, lần này trở về cũng chỉ vì nàng ấy nói muốn gặp lại con, sau này chúng ta sẽ không qua lại nữa."

"Mấy năm nay có nàng ở bên, ta rất an tâm. Vừa rồi nàng cũng thấy đấy, Hoài Cẩn cũng quấn quýt nàng, chúng ta cứ sống tiếp như vậy không tốt sao?"

3 - Ngày Nào Đó Có Lẽ Sẽ Còn Tương Phùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia