Khoảnh khắc đó ta mới bàng hoàng nhận ra, tâm sự của ta trước mặt hắn đã lộ sạch không còn gì.

Ta ngượng ngùng định bỏ chạy, nhưng hắn đã thó tay kéo ta vào lòng, qua lớp áo mùa đông, ta vẫn có thể cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đang rung lên.

"Nàng ấy bảo là bạn học của muội ta mới nhận, ta chẳng phải cũng đáp lễ rồi sao, ta chỉ mong muội hòa thuận với bạn học mà thôi."

"Niệm Niệm không vui, sau này ta không nhận nữa là được chứ gì."

Làn gió hơi lạnh lùa qua bên mình, nhưng chẳng thể thổi tan đi sự oi nồng trên gò má.

Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa ta và Ôn Diệu đã có sự thay đổi vi diệu, nhưng rốt cuộc sai ở đâu ta cũng không nói rõ được.

Chỉ là thường xuyên nhìn nhau rồi lại ngoảnh mặt đi nơi khác, thỉnh thoảng đầu ngón tay chạm nhau lại như bị bỏng mà thu về, những chi tiết nhỏ nhặt trước kia dường như bị phóng đại lên gấp vô số lần, nhưng lại ngầm hiểu mà không ai nhắc tới.

Mãi đến một đêm nọ khi ta đang chải đầu, Ôn Noãn đột nhiên hỏi ta:

"Niệm Niệm, tỷ với ca ca ta có phải đang quen nhau không đấy?"

"Bằng không sao dạo này tỷ cứ nhìn ca ca là lại đỏ mặt thế?"

Ta: ...

Hóa ra lại rõ ràng đến thế sao?

Thời gian cứ thế trôi đi, ngày tháng cũng mỗi ngày một tốt lên.

Ôn Noãn và Ôn Diệu đều đã có công việc tương đối ổn định, ta cũng thường xuyên nhận được vài công việc đọc sách viết chữ.

Hội đèn Nguyên tiêu năm đó, Ôn Noãn cùng bạn bè ra ngoài đi chơi.

Ta và Ôn Diệu cũng đến hội đèn.

Trên con phố dài phía nam thành, hàng ngàn ngọn hoa đèn treo từ đầu phố đến cuối phố, gió thổi qua là đung đưa rên rẩy, tựa như hàng ngàn ngôi sao trên trời rơi xuống nhân gian.

Ôn Diệu luôn đi trước ta nửa bước, nghiêng mình che chắn dòng người qua lại cho ta.

Cuối cùng hắn dừng lại trước một gian hàng hoa đèn, lấy xuống một chiếc đèn hình con thỏ.

Trả tiền xong xuôi liền đưa cho ta.

"Cầm lấy, muội tuổi thỏ."

Dòng người đột nhiên xô đẩy, chẳng biết pháo hoa ở đâu nổ tung trên không trung, đám đông cùng nhau ngẩng đầu trầm trồ.

Ta bị xô lảo đảo một bước, chưa kịp đứng vững thì cổ tay đã bị một bàn tay siết c.h.ặ.t.

Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói chứa chan ý cười:

"Thỏ nhỏ, đừng để bị chen lấn lạc mất đấy."

Lòng bàn tay hắn rất nóng, đốt ngón tay thô ráp, đó là do nhiều năm làm việc vặt mà thành.

Áp lên cổ tay ta lại vô cùng an tâm.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Pháo hoa từng chùm từng chùm nổ tung trên tầng mây, ánh sáng rơi lên mặt Ôn Diệu, lúc tỏ lúc mờ, nhưng đôi mắt hắn vẫn luôn sáng rực.

Đôi mắt từ lần đầu gặp gỡ đã trong trẻo rạng rỡ kia, từng thấy dáng vẻ nhếch nhác nhất của ta, cũng chứng kiến khoảnh khắc rung động này của ta.

Ta rút cổ tay ra, ngón tay đan c.h.ặ.t vào ngón tay hắn.

"Vậy huynh nắm cho c.h.ặ.t vào, sẽ không bị lạc mất đâu."

Ôn Diệu ngẩn ra một lúc, yết hầu nhẹ nhàng lăn lăn một cái, ánh mắt cũng không tự nhiên mà dời đi chỗ khác.

"Được."

Đêm đó, tay chúng ta luôn nắm c.h.ặ.t lấy nhau, dù dòng người có đông đúc đến đâu cũng không thể chia rẽ chúng ta.

Khi pháo hoa trên trời nổ tung đến đợt thứ ba, ta từ trong lòng hắn ngẩng mặt lên, rồi kiễng chân.

Chỉ là chưa kịp ghé sát lại, Ôn Diệu đã cúi đầu trước, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán ta.

"Đã ước nguyện chưa?"

Giọng hắn hơi khàn.

Ta lắc đầu: "Ước nguyện đã thành hiện thực rồi."

Chỉ cần ba người chúng ta cùng nhau sống tốt, đó chính là điều ta muốn lưu giữ nhất.

Khoảng thời gian đó là chương sách rực rỡ nhất trong cuộc đời ta. Nhưng thứ gì quá đỗi rực rỡ thì lại chẳng thể kéo dài.

…..

Hội đèn kết thúc không lâu, Ôn Diệu kết giao với một người bạn đến từ Giang Nam, người đó kể cho hắn nghe rất nhiều cảnh đẹp ở Giang Nam.

Chúng ta bàn bạc một hồi, quyết định chuyển đến Giang Nam định cư.

Ba người chúng ta trừ đối phương ra thì chẳng còn vướng bận gì, làm việc ở đâu cũng thế cả thôi.

Trước khi xuất phát một tháng, Ôn Diệu đột nhiên lăn ra bệnh.

Ban đầu chỉ là sốt cao liên miên, dần dần đến cả ngồi dậy cũng khó khăn.

Chúng ta tìm đại phu giỏi nhất trong trấn nhưng đều bó tay chịu trói.

Sau này nghe nói danh y giỏi nhất đều ở kinh thành, thế là chúng ta tạm thời thay đổi kế hoạch, từ bỏ Giang Nam để đi về phía kinh thành.

Suốt chặng đường chi phí vô cùng tốn kém, lại thêm tiền khám bệnh bốc t.h.u.ố.c, thu không đủ chi.

Ta và Ôn Noãn đều bắt đầu liều mạng kiếm tiền.

Rất nhiều bổ phẩm và t.h.u.ố.c bốc xuống, Ôn Diệu vẫn ngày một gầy rộc đi.

Cũng dần dần mất đi vị giác, ăn uống ngày một ít đi.

Ta tìm một công việc ở nhà bếp, mỗi ngày lén học lỏm chút nghề, đổi món làm thức ăn mới, chỉ mong hắn có thể ăn thêm vài miếng.

Ta không biết mình còn có thể làm gì cho hắn nữa.

6 - Ngày Nào Đó Có Lẽ Sẽ Còn Tương Phùng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia