16.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Lục Tự đã dậy làm bữa sáng.
Lạ thật, tôi vẫn không nghe thấy tiếng lòng của anh.
Nếu là bình thường, lúc anh làm bữa sáng, tôi đứng bên cạnh.
Tiếng lòng của anh đã vang lên từ lâu rồi.
Bây giờ đột nhiên không nghe thấy nữa, tôi lại cảm thấy hơi không quen.
Lục Tự nhìn tôi vẫn đứng ngây ra đó, gọi tôi qua ăn sáng.
Tôi nhìn anh chằm chằm hồi lâu, vẫn không nghe thấy tiếng lòng.
Nhưng tôi cũng có thể đoán đại khái anh đang nghĩ gì.
Trên đường đến công ty, tôi vẫn không nghe thấy tiếng lòng của anh.
Tôi bĩu môi, cả ngày không nghe thấy tiếng lòng của anh thì thôi đi, ngay cả tin nhắn của anh cũng không nhận được.
Sao tiếng lòng biến mất rồi, anh cũng không còn dính người nữa?
Sau khi cuộc họp kết thúc, trong phòng họp chỉ còn lại tôi và Cố Hạ.
Tôi nhìn thấy chiếc phong bì trong tay Cố Hạ.
Trông giống như đơn xin nghỉ việc?
"Cậu định nghỉ việc à?" Tôi thuận miệng hỏi.
Cậu ta cười, giọng điệu thờ ơ.
"Vâng, chị có lưu luyến em không?"
"Nếu chị không nỡ để em đi, em sẽ không nộp nữa."
"Đừng, tôi chỉ mong cậu nghỉ việc thật nhanh thôi."
Gia sản trong nhà không chịu về thừa kế, lại chạy đến đây làm trâu làm ngựa.
Chẳng phải ngốc sao?
Cậu ta nhướng mày, giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm túc.
"Em sắp nghỉ việc rồi, chị có thể ôm em một cái không?"
"Coi như quà chia tay dành cho em nhé?" Cậu ta mỉm cười với tôi.
"Đương nhiên là được."
Tôi giơ tay, đang chuẩn bị ôm cậu ta thì cậu ta đã kéo tôi vào lòng trước, cánh tay đột ngột siết c.h.ặ.t.
Bên tai vang lên giọng nói đầy lẽ đương nhiên của cậu ta.
"Cho dù nghỉ việc, em vẫn sẽ không từ bỏ việc theo đuổi chị. Nếu anh ta đối xử không tốt với chị, chị mau đá
anh ta đi, được không?"
Biết tiếp theo cậu ta sẽ nói gì, tôi vội vàng cắt ngang.
17.
Sau khi tan làm trở về.
Trong xe, nhìn sắc mặt rõ ràng đang sa sầm của Lục Tự.
Tôi: "Anh nhìn thấy em ôm cậu ta rồi à?"
Ngoài chuyện đó ra, tôi không nghĩ được lý do nào khác khiến anh không vui.
Tôi vừa dứt lời, anh khẽ "ừ" một tiếng, nghe còn có vẻ rất tủi thân.
"Cậu ta sắp nghỉ việc nên em mới ôm một cái thôi, em đảm bảo không có lần sau."
Tôi dỗ dành hồi lâu, vừa dỗ anh nguôi giận thì tin nhắn của Cố Hạ hiện lên.
[Chị ơi, nghe nói nhà hàng này không tệ, em có chuyện quan trọng muốn nói với chị, cuối tuần chị có thời gian không
?]
Phía sau còn kèm theo vị trí và hình ảnh của nhà hàng.
Sắc mặt Lục Tự trầm xuống, anh khẽ cười nhạt.
"Chuyện quan trọng? Cậu ta đã nghỉ việc rồi, còn có thể có chuyện gì quan trọng? Tìm cớ cũng không biết tìm cớ hay hơn.
"
"Em muốn đi?"
"Đi cũng được, nhưng phải dẫn anh theo. Anh muốn xem thử rốt cuộc cậu ta định làm gì."
18.
Ngày đến dự hẹn.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm, Lục Tự đã vào phòng thay đồ sửa soạn từ sớm, thử liền mấy bộ quần áo.
"Không phải anh thật sự định đi đấy chứ?"
"Ừm." Lúc này anh đang để trần nửa người trên, trong tay cầm hai chiếc áo gần giống nhau rồi hỏi tôi, "Hai chiếc này, chiếc nào
đẹp hơn?"
Cả hai đều màu trắng, tôi cảm thấy chẳng khác nhau là bao.
Tôi tùy tiện chỉ một chiếc, sau đó không nhịn được lại bóp cơ n.g.ự.c của anh, muốn kiểm chứng thêm lần nữa.
Vẫn không nghe thấy tiếng lòng.
Sau này có lẽ cũng không nghe thấy nữa rồi.
"Vậy anh đi đi, em không đi nữa. Em còn có việc, lát nữa phải ra ngoài một chuyến." Tôi vừa nói vừa chọn quần áo
mặc ra ngoài.
Bàn tay đang thắt cà vạt của Lục Tự khựng lại.
"Đi đâu?"
"Bệnh viện."
"Đến bệnh viện làm gì?" Anh nhíu c.h.ặ.t mày, "Em khó chịu ở đâu sao? Tại sao không nói với anh?"
Đôi mày anh càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười với anh.
Sau đó, tôi lấy que thử t.h.a.i vừa dùng trong phòng tắm ra cho anh xem.
"Có một vạch hình như hơi mờ? Lát nữa em định đến bệnh viện kiểm tra."
Lục Tự nhìn thấy hai vạch hiện trên que thử thai.
Anh sững sờ tại chỗ, hồi lâu sau mới phản ứng lại.
Nếu lúc này có thể nghe thấy tiếng lòng của anh, chắc chắn sẽ rất đặc sắc.
"Anh không nhìn nhầm chứ, hai vạch sao?" Anh chớp mắt.
Thấy tôi gật đầu, khóe môi anh lập tức cong lên, ôm chầm lấy tôi.
"Vậy anh cũng không đi nữa, anh đưa em đến bệnh viện."
Dứt lời, anh nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc của mình.
Sau khi làm một loạt kiểm tra ở bệnh viện, kết quả cuối cùng giống hệt trên que thử thai.
Tôi có t.h.a.i rồi.
Sau khi rời khỏi bệnh viện.
Lúc này Lục Tự mới nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Cố Hạ và những tin nhắn cậu ta gửi đến.
[? Hai người đâu rồi?]
[Hai người cố ý trêu tôi đấy à? Tôi đợi hai người lâu như vậy mà chẳng thấy bóng dáng đâu, gọi điện cũng không
nghe máy.]
[Sao anh và chị ấy đều không để ý đến tôi?]
[Tôi nghi ngờ anh cố ý, chắc chắn anh muốn trả thù tôi. Anh cứ chờ đấy!]
[Đã nói là có chuyện quan trọng muốn nói với chị ấy rồi, anh đối xử với tôi như vậy, anh sẽ hối hận.]
[Nếu không phải vì chị ấy, tôi mới không giới thiệu cho anh một đối tác lớn như vậy.]
[???]
[Không phải chứ, sao cả hai người đều không trả lời tin nhắn?]
....
Lục Tự bật cười.
"Kích động quá nên quên mất không nói với cậu ta."
Lục Tự chụp ảnh phiếu khám t.h.a.i gửi sang.
Chẳng bao lâu sau, Cố Hạ lại gửi tin nhắn đến.
[? Tôi bị đả kích rồi.]
[Đợi đấy, tôi đến ngay. Tôi không quan tâm, tôi đã đợi lâu như vậy, hai người phải bồi thường cho tôi, lần này đến lượt hai người
mời tôi!]
19.
Đợi Lục Tự trả lời tin nhắn xong.
"Quan hệ của hai người trông có vẻ khá tốt nhỉ?" Tôi nhìn anh.
Nếu là bình thường, anh chắc chắn sẽ không có thái độ tốt như vậy.
"Hôm nay tâm trạng tốt." Anh mỉm cười.
"Hôm nay về nhà với em một chuyến nhé? Em đã nói với mẹ rồi."
Anh gật đầu, thấy anh định đỡ mình, tôi mỉm cười với anh.
"Còn sớm mà, không cần đỡ đâu, anh mau đi lái xe đi."
Trở về nhà mẹ tôi.
Mẹ tôi và dì đang nấu cơm.
Lục Tự kéo tôi đi, nói muốn vào xem phòng của tôi.
Tôi: "?"
Anh nhìn những bức ảnh hồi nhỏ của tôi hồi lâu, giọng nói vô cùng nghiêm túc.
"Giá mà anh có thể quen em sớm hơn thì tốt."
Như vậy, anh đã có thể xuất hiện trong những năm tháng trước đây của tôi.
Có lẽ từ rất lâu về trước, trái tim anh đã luôn hướng về tôi.
Tôi xoa bụng, chủ động hôn anh một cái.
"Bây giờ chúng ta thế này đã rất tốt rồi, em thích cuộc sống hiện tại."
"Ừm, anh cũng thích."
Bởi vì có anh ở bên, nên mọi thứ đều vừa vặn.
--Hết truyện--