Một chút biểu cảm tủi thân cùng luống cuống vụt qua trên mặt anh, anh rủ mi mắt xuống, siết c.h.ặ.t cổ tay tôi hơn, hạ thấp giọng cất tiếng gọi: "Ninh Ninh. Nếu như em vẫn cảm thấy không yên tâm, cảm thấy anh vẫn sẽ lén lút lạm dụng t.h.u.ố.c." Anh nói đến đây thì dừng lại một chút, tông giọng đột ngột thả lỏng khẽ khàng hơn nữa. Nghe ra có chút âm u đáng sợ, vô duyên vô cớ khiến sống lưng người ta dấy lên cơn lạnh ngắt: "Thế thì tìm một sợi dây xích khóa anh lại có được không?"
"Đem anh nhốt ở trong phòng, hoạt động bị hạn chế, mỗi ngày chỉ có thể tiếp xúc được với một mình em, dù sao anh vừa không nhìn thấy lại còn là một kẻ tàn phế. Em cũng không cần lo lắng anh sẽ bỏ chạy… Có được không?"
Cái gì mà có được không chứ?
"Được rồi!" Tôi nghe mà thót cả tim, không kìm được cất tiếng ngắt lời anh: "Không đến mức đó đâu, anh đừng nói nữa."
Anh đột ngột nhào tới ôm chầm lấy tôi, rúc đầu vào hõm vai tôi nhẹ nhàng cọ cọ: "Thế bây giờ em đã tin anh thực sự sẽ không gặp lại Lục Trì, thực sự sẽ ngoan ngoãn cai t.h.u.ố.c chưa?"
Tôi bị anh tông tới mức hơi ngửa người về phía sau, giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bả vai anh, khẽ khàng thở dài một tiếng không dễ phát hiện.
Trôi qua hai giây, cuối cùng vẫn ôn tồn bảo: "Em tin anh."
"... Thật sao?"
"Thật mà." Tôi nói.
"Sao em lại tốt đến thế chứ." Anh giống như đối xử với một cái cây ảo giác thực sự có thể gây nghiện, càng dùng lực siết c.h.ặ.t hai cánh tay ôm gắt gao lấy tôi, sau đó nghiêng đầu c.ắ.n một cú không nhẹ không nặng lên cổ tôi.
Ngay sau đó không hề có báo trước, lại đột nhiên nhỏ giọng gọi tên tôi một tiếng: "Phó Ninh, em ôm thật ấm áp quá."
26.
Ngày hôm sau chính là ngày 31, ngày cuối cùng của tháng này.
Giang Hứa Chi vốn dĩ muốn bắt tôi nằm nghỉ thêm hai ngày nữa, nhưng tôi nhất quyết đòi làm thủ tục xuất viện. Mức thưởng chuyên cần của tháng này coi như đã trôi theo mây khói rồi. Tiền thưởng chuyên cần của tháng sau tuyệt đối không thể để mất thêm được nữa.
Có một đứa kiếp làm trâu làm ngựa tranh nhau lao đầu vào công việc như tôi quả thực chính là phúc đức của giới tư bản. Tôi vác cái bản mặt hừng hực oán khí trở lại công ty, bù đầu rối tóc xử lý đống công việc chất đống như núi suốt hai ngày liền, khó khăn lắm mới thở phào được một hơi thì Sếp đột nhiên bảo tối nay bên phía khách hàng của dự án A có mở một bữa tiệc rượu. Sếp có ý định dắt tôi đi cùng.
Một mặt tôi vâng vâng dạ dạ vâng lời, mặt khác trong lòng lại đem dòng họ Sếp ra mắng nhiếc không ngớt.
Đến giờ đi dự tiệc, bước ra khỏi công ty tôi cảm thấy bản thân mệt mỏi tới mức chân bước đã hơi điêu đứng. Đến khi ngồi lên xe thì lại càng khó chịu hơn, đóng cửa kính thì bí bách ngột ngạt, mà mở cửa kính ra thì lại bị gió đập vào đau hết cả đầu.
Tôi dùng trán tựa vào mặt kính cửa xe chợp mắt một lúc, sau khi đến nơi đành xốc lại chút tinh thần bắt đầu xã giao.
Mấy gã bên phía công ty bên A quả nhiên cũng hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của tôi, toàn bộ đều là những kẻ kiên định giữ vững quan điểm "rượu chưa qua ba tuần thì không thể bắt đầu bàn chuyện chính".
Thức ăn dọn đầy một bàn mà tôi rốt cuộc đến cả chiếc đũa cũng chưa kịp đụng vào mấy lượt, rượu thì lại bị ép uống hết ly này đến ly khác. Giữa chừng tôi có ngẩn ngơ phân tâm một chút, tự hỏi xem buổi sáng mình đã ăn cái gì.
Buổi sáng Giang Hứa Chi có nấu cháo, thế nhưng tôi vội vàng ra ngoài nên chưa kịp húp ngụm nào.
Buổi trưa... Buổi trưa cũng chẳng ăn uống gì cả, chỉ nhờ đồng nghiệp đi xuống lầu ăn cơm mua giùm một ly cà phê mang về.
Lúc này nạp vào mấy ly rượu, trong dạ dày liền cồn cào từng đợt đau quặn thắt.
Trôi qua một hồi lâu sau tôi mới tìm được cơ hội, bịa đại một cái cớ tạm thời rời khỏi bàn tiệc.
Đến nhà vệ sinh, tôi chống tay lên thành bệ rửa mặt, vốc liên tục mấy vốc nước lạnh tạt thẳng vào mặt mình.
Cảm thấy ít nhiều cũng tỉnh táo lại được đôi chút, bàn tay hơi run rẩy mò mẫm lấy chiếc điện thoại từ trong túi ra, mắt nhắm mắt mở hoa cả mắt gửi tin nhắn cho Giang Hứa Chi: "Bảo tài xế của anh hai tiếng nữa đến nhà hàng XX đón Sếp một chuyến."
"Em sắp uống đến mức bỏ mạng ở đây rồi."
Thế nhưng nút gửi vẫn chưa kịp bấm xuống, bên cạnh đột nhiên có một giọng nói cất tiếng gọi tôi: "Cậu Phó?"
Tôi khựng lại một nhịp, buông tay khỏi thành bệ rửa mặt quay người lại, kết quả trước mắt đột ngột tối sầm lại suýt chút nữa là té ngã gục, vội vàng giơ tay bấu lấy bức tường.
Chủ nhân của giọng nói đó dường như do dự vài giây, cuối cùng vẫn bước lại gần dìu tôi một cái: "Cậu không sao chứ, trong người không khỏe à?"
"Không sao, cảm ơn." Tôi đáp.
Giọng nói của người này quả thực càng nghe càng thấy quen thuộc. Tôi trấn tĩnh lại một lúc, đứng thẳng người ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của người đó.
Quả nhiên là Lục Trì.
"Bác sĩ Lục?" Lúc này tôi thực sự chân thành tha thiết cảm thán với hắn: "Trùng hợp thật đấy."
"Khoa của tôi tụ tập ăn uống ở đây." Hắn nhìn tôi vài lượt, chậm rãi buông bàn tay đang dìu tôi ra, nhíu mày: "Sao cậu lại một mình uống thành cái dạng này, Giang Hứa Chi đâu, cậu ấy ở nhà một mình à?"
"Cậu về muộn thế này cậu ấy không lo lắng sao?"