15
Toàn thân Lương Ký Minh giống như vừa bị một luồng rơm rạ đóng băng tại chỗ.
Anh giống như một bức tượng vô hồn bị đóng đinh c.h.ặ.t cứng xuống nền đất lạnh, bất động không thể nhúc nhích.
"Em và cậu ấy đều vô cùng trân trọng và yêu thương sinh linh bé bỏng này, em dự định sẽ tổ chức một đám cưới ấm cúng ở trong nước vào dịp cuối năm nay. Chuyến trở về nhà lần này,, thực chất cũng là để thông báo tin vui này cho ba mẹ biết."
Giọng điệu của tôi vô cùng bình thản và tự nhiên, tựa như đang đứng trò chuyện, tán gẫu dông dài với một người bạn cũ lâu năm không gặp:
"Cảm ơn anh hôm nay đã có lòng chạy đến bệnh viện để giúp đỡ. Ban đầu em vốn dĩ không muốn nói nhiều chuyện riêng tư này với anh làm gì, nhưng hai đứa dẫu có ly hôn thì cũng chẳng đến mức phải xem nhau như kẻ thù không đội trời chung. Nếu như anh bằng lòng và không bận tâm, em luôn hoan nghênh anh đến tham dự lễ cưới."
Thế nhưng Lương Ký Minh chung quy lại vẫn chẳng thể nào có đủ dũng khí để kiên nhẫn lắng nghe hết những lời nói sau đó của tôi.
Anh đứng bật dậy, bước chân loạng choạng, gần như là hoảng loạn chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt này.
Khoảng thời gian này vừa vặn đang là mùa hoa hải đường rụng cánh.
Những cánh hoa màu hồng nhạt lả tả rơi rụng, vương đầy trên bả vai và đỉnh đầu của anh.
Khung cảnh ấy trông giống hệt như cái đêm Giáng sinh năm ngoái, khi anh bị những bông tuyết lạnh giá của thành phố London phủ kín một màu trắng xóa.
Kể từ ngày hôm đó, tôi không còn chủ động liên lạc với Lương Ký Minh thêm một lần nào nữa.
Anh cũng đã thực sự giữ lời hứa, không bao giờ xuất hiện để làm phiền đến cuộc sống yên bình của tôi.
Thấm thoắt một cái đã bước sang tháng Bảy.
Nguyễn Dao đã thuận lợi tốt nghiệp đại học, cô ấy quyết định lựa chọn đến thủ đô Bắc Kinh để phát triển sự nghiệp.
Anh chàng nam sinh ngày trước từng chủ động trao đổi tài khoản WeChat với cô ấy, cũng tình nguyện nộp đơn xin việc để cùng cô ấy đồng hành đến nơi đất khách.
Hai người bọn họ cứ thế thuận theo tự nhiên mà nắm tay nhau bước vào một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc.
Cô ấy vẫn thường xuyên nhắn tin để chia sẻ về những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày cho tôi nghe.
Có một điều khiến tôi vô cùng bất ngờ, chính là cả hai người bọn họ đều là những người theo chủ nghĩa DINK (Gia đình nhân đôi thu nhập, không sinh con).
Tôi không khỏi cảm thấy bùi ngùi và xúc động trong lòng.
Hóa ra một khi đã triệt để thoát khỏi sự thao túng và kìm kẹp của vòng hào quang cốt truyện nguyên tác, Nguyễn Dao thực chất lại chẳng hề yêu thích trẻ con như những gì trang sách từng miêu tả.
Tôi cũng đã chính thức kết thúc khóa học tu nghiệp của mình ở nước ngoài để trở về nước.
Bắt đầu toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới.
Bạn trai kéo tay tôi sang Nhật Bản để chụp ảnh cưới, sẵn tiện kết hợp đi du lịch, nghỉ dưỡng một chuyến.
Trong lúc đang cùng nhau đi dạo và check-in tại các địa điểm tham quan nổi tiếng, tôi lại vô tình chạm mặt Lương Ký Minh một cách đầy bất ngờ.
Tôi đương nhiên không đến mức tự luyến mà nghĩ rằng sự xuất hiện của anh ở nơi này là vì muốn âm thầm bám đuôi hay theo dõi hành tung của mình.
Nhưng xung quanh anh lúc này, tôi cũng chẳng hề nhìn thấy có sự hiện diện của bất kỳ một người nào khác đi cùng.
Tôi lịch sự và khách khí tiến lên cất lời hỏi thăm trước: "Lương tổng sao lại chỉ có một mình cô đơn ở nơi này thế?"
"Đi du lịch một mình, không được sao?"
Anh lại nhanh ch.óng khôi phục về cái dáng vẻ lạnh lùng, xa cách và hờ hững như những ngày đầu mới quen.
Tôi khẽ gật đầu mỉm cười: "Được chứ, tất nhiên là được rồi, đi du lịch một mình trông vô cùng cá tính và có gu đấy."
Anh chẳng buồn đáp lại lời trêu chọc đầy hóm hỉnh ấy của tôi.
Thay vào đó, anh nhẹ nhàng giơ một bó hoa nhỏ xinh xắn đang cầm trên tay lên, đặt ngay trước ống kính máy ảnh của điện thoại, rồi bấm chụp một tấm hình lưu niệm.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi bỗng nhiên tua ngược về những ký ức của những năm tháng thanh xuân xưa cũ.
Vào thời đại học, anh đã từng có lần vu vơ hỏi tôi rằng, địa danh nào trên thế giới là nơi mà tôi khát khao được đặt chân đến tham quan nhất.
Tôi đã không ngần ngại mà trả lời ngay là thành phố Kamakura.
Khi đó, chàng thiếu niên Lương Ký Minh mười chín tuổi đã nở một nụ cười vô cùng thấu hiểu: "Là vì bộ truyện tranh 《Slam Dunk》 đúng không?"
"Cũng gần như vậy đó, hồi nhỏ em cực kỳ thích nhân vật Rukawa Kaede. Nếu như sau này có cơ hội được đặt chân đến nơi đó, em nhất định phải mua một bó hoa thật đẹp, đứng trước bờ biển Kamakura lộng gió để chụp vài tấm hình sống ảo thật lung linh."
"Được thôi, vậy thì sau này hai đứa mình lập thành một đội, cùng nhau đi nhé, anh sẽ tình nguyện làm phó nháy chụp ảnh cho em."
Hóa ra tất cả những lời hứa hẹn bâng quơ của ngày ấy, anh vẫn luôn ghi khắc sâu trong lòng chưa từng một lần quên lãng.
Trải qua biết bao nhiêu năm tháng thăng trầm của cuộc đời, cuối cùng hai chúng tôi cũng đã thực sự được cùng nhau đứng ở nơi này.
Thế nhưng, hướng đi của hai người đã chẳng còn cách nào có thể chung đường được nữa rồi.
Ở phía sau lưng, tiếng gọi thân thương của bạn trai vang lên cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng: "Ngưng Ngưng ơi."
"Em ở đây nè."
Tôi nhanh ch.óng thu hồi lại những dòng suy nghĩ miên man vừa rồi, quay người rảo bước chạy về phía người đàn ông của đời mình.
"Kìa, tổ tông nhỏ của anh ơi, em đi đứng từ từ thôi chứ, phải cẩn thận cái bụng bầu của mình một chút chứ hả."
Cậu ấy vội vã sải bước lao lên phía trước để đón lấy tôi, nhẹ nhàng dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng một cách đầy nâng niu.
Ngay vào khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi bỗng nhiên lướt qua một dòng bình luận cuối cùng đầy kỳ lạ.
[Truyện đã hoàn kết, thả hoa chúc mừng thôi nào.]
Cứ như vậy mà kết thúc rồi sao?
Tôi tò mò quay đầu nhìn lại phía sau, liền phát hiện ra bóng dáng của Lương Ký Minh đã sớm rời đi tự bao giờ.
Bó hoa nhỏ xinh xắn ngày ấy đã được anh lặng lẽ đặt lại ngay bên bờ biển lộng gió.
Từng đợt sóng biển dập dềnh khẽ cuốn qua, cuốn trôi đi một tấm bưu thiếp nhỏ được giấu kín bên trong.
Trên mặt giấy lúc này, chỉ vỏn vẹn lưu lại một câu nói dẫu đã muộn màng mất tận tám năm trời ròng rã---
"Anh thực sự rất yêu em."
-TOÀN VĂN HOÀN-