Thẩm Tụng nhìn Lâm Kiểu Kiểu và Lâm Quan Vũ giống như nhìn rác rưởi.

"Bên kia đường chính là cửa hàng đàn chú đã mở cho Lý Nguyệt, chú có muốn chúng tôi đến đó đối chất một phen không?"

Bố Lâm hoàn toàn suy sụp, Lâm Kiểu Kiểu thì không thể chấp nhận. Cô ta hét lên "Tôi không phải, tôi không phải" rồi lao ra khỏi quán cà phê.

Khi tôi đang lo lắng cho mẹ Lâm thì bà đã lặng lẽ đứng dậy, sau đó không nói một lời giơ tay tát Lâm Quan Vũ.

Thanh âm vang dội, có vẻ như là một khởi đầu tốt.

Tôi nhìn mẹ Lâm đầy choáng ngợp, từ trước đến nay bà luôn là người dịu dàng và hiền lành nhưng giờ đây lại có thể tức giận đ.á.n.h một người đàn ông cặn bã như thế này, khiến tôi không khỏi kính trọng.

"Lâm Quan Vũ đồ cặn bã nhà ông! Ông còn là người sao? Hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà ông lại nhẫn tâm muốn hại c.h.ế.t con gái mình."

Mẹ Lâm run rẩy, giơ tay tát thêm một cái nữa.

"Cút đi! Từ nay về sau Giang thị không cần loại cặn bã như ông nữa."

Lúc này tôi mới biết, Lâm Quan Vũ luôn tỏ ra hùng hổ như vậy thôi chứ thực tế công ty này là doanh nghiệp của gia tộc mẹ Lâm, ông ấy chỉ thay mặt quản lý.

Gần như chỉ còn một bước nữa là mẹ Lâm có thể yên tâm trở thành người vợ hiền, người mẹ tốt, sống một cuộc sống nhàn nhã.

Bà dự định đợi con cái tốt nghiệp đại học xong sẽ hoàn toàn giao lại Giang thị cho Lâm Quan Vũ.

Nhưng chúng tôi đã phá nát giấc mơ đẹp đó của Lâm Quan Vũ.

Trò cười hạ màn, Lâm Quan Vũ bị đuổi ra ngoài, thanh danh bê bối.

Bởi vì trước kỳ thi đại học Lâm Kiểu Kiểu đã bị sốc nặng, cảm xúc có phần bất ổn, cuối cùng chỉ vừa đủ điểm đậu đại học, phải học tại một trường tư hạng hai.

Cửa hàng đàn của Lý Nguyệt và tất cả tài sản được tặng đều là tài sản chung trong hôn nhân của Lâm Quan Vũ và mẹ tôi, vì vậy toàn bộ đều bị thu hồi lại.

Mẹ Lâm, à không, bà ấy tên là Giang Viên.

Mẹ Giang Viên trở lại nơi làm việc, khiến mọi người nhớ lại rằng bà từng là một người phụ nữ phi thường gánh vác gánh nặng của gia tộc ngay sau khi tốt nghiệp đại học.

Tôi nhìn mẹ Giang Viên mặc bộ vest chỉnh tề, cảm thấy bà ấy chưa bao giờ ch.ói mắt hơn lúc này, tôi giơ ngón cái lên khen bà.

Tay trái tôi khoác tay mẹ Giang Viên, tay phải khoác tay mẹ Thẩm Gia Nam. Bây giờ tôi đã có hai người mẹ yêu thương tôi, tôi là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Thẩm Tụng: "Vậy luận văn về thiên kim thật giả của em đâu?"

Tôi ngơ ngác một chút, sau đó mỉm cười, lấy từ trong túi ra một cuốn nhật ký mới toanh.

"Em chán xem thiên kim thật giả rồi, bây giờ em bắt đầu nghiên cứu về "Điên cuồng theo đuổi vợ"*!"

(*追妻火葬场: Truy thê hỏa tá tràng: chỉ lãng t.ử quay đầu, điên cuồng theo đuổi vợ, không cần tôn nghiêm, không từ thủ đoạn, lì lợm la l.i.ế.m cầu tình yêu và mong được tha thứ.)

~ NGOẠI TRUYỆN ~

Ngày đến trường Đại học J báo danh, mặt trời ch.ói chang.

May mắn là có Thẩm Tụng giúp tôi xách hành lý, tôi thoải mái hơn nhiều so với các sinh viên mới khác.

"A!"

Thẩm Tụng đột nhiên nhéo eo tôi, tôi không phòng bị nên vô tình hét lên khiến người khác chú ý.

"Thẩm Tụng, anh hâm à!"

Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, nhỏ giọng mắng anh.

Thẩm Tụng tràn đầy năng lượng, hừ một tiếng.

"Không biết là ai nói với người khác rằng anh là đàn ông lớn tuổi không cưới được vợ, còn nói mình là vợ nuôi từ bé nhỉ."

Thẩm Tụng đưa mặt lại gần, áp lực mười phần.

"Làm sao nào, làm xấu danh tiếng của anh, còn không để anh báo thù chút sao?"

Không ngờ Lâm Kiểu Kiểu lại kể cho Thẩm Tụng chuyện này, tôi ấp úng không biết giải thích như thế nào.

Thẩm Tụng cười khúc khích rồi dùng trán đụng trán tôi lần nữa.

"Được rồi, nếu em thật sự gả cho anh, anh sẽ tha thứ cho em."

Nói xong, Thẩm Tụng mang theo những túi hành lý lớn nhỏ sải bước về phía trước, đắc ý như một tướng quân vừa đ.á.n.h thắng trận vậy.

Tôi đỏ mặt đi theo phía sau, khóe miệng cong lên không sao ép xuống được.

Bóng của hai người chồng lên khớp nhau giống như sự hiểu biết ngầm của chúng tôi từ đầu đến cuối.

Đợi đã, hình như tôi đã quên mất người nào đó.

Lúc này Thẩm Tương Diệp đang một mình báo danh ở Đại học H.

"Cặp đôi trời đ.á.n.h thối tha, thế mà nói báo danh xong sẽ đến giúp em chuyển hành lý!"

~ HẾT VEO ~

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Ta là con gái thật sự của Tể tướng.

Khi ta trở về, thiên kim giả đã chet rồi.

Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong mắt mọi người.

Còn ta trở thành kẻ thế thân cho nàng ta.

Cha mẹ tìm hình bóng của nàng ta trong ta.

Anh trai c.h.ử.i rủa tại sao người chet không phải là ta.

Ngay cả phu quân của ta cũng gọi tên nàng ta khi chung giường với ta.

Cuối cùng, ta đã thất bại.

【Trước khi chủ nhân biến mất, tôi có thể hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của người】

Nguyện vọng cuối cùng sao?

Ta mỉm cười: "Vậy hãy để ánh trăng sáng trong mắt họ trở về đi."

------

Hệ thống im lặng rất lâu.

"Không được sao?"

"Ngươi chẳng phải nói Tạ Ân thực ra chưa c.h.ế.t sao?"

Nếu chưa c.h.ế.t thì không phải là nguyện vọng vượt qua sự sống và cái c.h.ế.t.

Nó có thể thực hiện.

【Đường Đường, ngươi chắc chắn chứ?】

"Ừ."

Tôi không muốn tranh giành nữa.

Ban đầu tưởng rằng đây là nhiệm vụ đơn giản nhất.

Chỉ cần vào ngày sinh nhật 18 tuổi nhận được một lời chúc thật tâm từ một người thân là thành công.

Có thể thay đổi kết cục c.h.ế.t sớm của tôi.

Nhưng sáng nay cha mẹ vẫn đi thắp hương cho Tạ Ân như mọi khi.

Chương 9 - Nghiên Cứu Văn Học Về Thiên Kim Thật Giả - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia