15.

Tiểu thư đi rồi.

Nàng hành xử như vậy, cũng khiến ta hoàn toàn c.h.ế.t tâm với nàng.

Trong phủ có mấy gã sai vặt thường theo Hàn Mạch vào cung, thỉnh thoảng lại đem vài chuyện bí mật trong cung ra làm chuyện cười.

Ta nghe bọn họ nói, bệ hạ đối với Liễu phi nương nương hết sức sủng ái, hiện giờ nàng ở hậu cung được độc sủng, địa vị còn vượt trên cả Hoàng hậu, sớm đã khiến các nương nương khác bất mãn.

Ta nghe càng nhiều, lại càng hận nàng.

Nàng sao có thể trở thành sủng phi của kẻ thù?

Chẳng lẽ nàng đã quên lão gia phu nhân từng yêu thương nữ nhi thế nào, coi nàng như châu như ngọc, muốn gì cũng đều cho nàng?

Chẳng lẽ nàng đã quên Triệu Thụy tranh đoạt ngôi vị, hại c.h.ế.t Thái t.ử, người từng cùng nàng thanh mai trúc mã, cầm sắt hòa minh?

Hiện giờ, nàng vẫn sống những ngày tháng vinh hoa phú quý, còn ta thật sự đã trở thành một con mèo hoang lưu lạc bên ngoài.

Ta không còn nhà nữa.

15.

Tiểu thư đi rồi.

Nàng hành xử như vậy, cũng khiến ta hoàn toàn c.h.ế.t tâm với nàng.

Trong phủ có mấy gã sai vặt thường theo Hàn Mạch vào cung, thỉnh thoảng lại đem vài chuyện bí mật trong cung ra làm chuyện cười.

Ta nghe bọn họ nói, bệ hạ đối với Liễu phi nương nương hết sức sủng ái, hiện giờ nàng ở hậu cung được độc sủng, địa vị còn vượt trên cả Hoàng hậu, sớm đã khiến các nương nương khác bất mãn.

Ta nghe càng nhiều, lại càng hận nàng.

Nàng sao có thể trở thành sủng phi của kẻ thù?

Chẳng lẽ nàng đã quên lão gia phu nhân từng yêu thương nữ nhi thế nào, coi nàng như châu như ngọc, muốn gì cũng đều cho nàng?

Chẳng lẽ nàng đã quên Triệu Thụy tranh đoạt ngôi vị, hại c.h.ế.t Thái t.ử, người từng cùng nàng thanh mai trúc mã, cầm sắt hòa minh?

Hiện giờ, nàng vẫn sống những ngày tháng vinh hoa phú quý, còn ta thật sự đã trở thành một con mèo hoang lưu lạc bên ngoài.

Ta không còn nhà nữa.

16.

Thời tiết dần ấm lên, tay chân ta cuối cùng cũng hồi phục, có thể tự mình bước ra khỏi sân, đến khu vườn gần đó đi dạo.

Hàn phủ xây ở ngoại ô kinh thành, chiếm một vùng đất rất rộng.

Trong phủ còn có một đào viên yên tĩnh giữa chốn náo nhiệt, đến mùa xuân, hoa đào hồng phấn nở đầy cành, xen giữa là mấy cây lê trắng như tuyết, gió thổi qua, cánh hoa hồng trắng rơi đầy mặt đất.

Người đi trên đó, ngay cả giày cũng vương hương thơm.

Ta đang buồn bực giẫm lên những cánh hoa dưới gốc cây, thì một trận tiếng chuông trong trẻo từ xa truyền đến, dần dần càng lúc càng rõ.

Ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc xe bò chậm rãi đi ra giữa những cây đào, kéo xe là một con thần ngưu tuyết trắng hiếm thấy, móng trâu lộc cộc gõ xuống mặt đất, đi đến đâu liền dừng lại ăn cỏ đến đó.

Ta rất tò mò, liền bước tới nhìn kỹ.

Xuyên qua lớp lụa mỏng phất phơ, chỉ thấy có người đang nửa nằm trong xe, một tay chống cằm, dường như cũng đang ngủ.

Hắn có đôi mày nhạt tựa sắc núi phủ sương, khóe mắt hơi nhướng lên, giống như một thanh chủy thủ nạm đá quý, quý khí bức người mà hàn quang lạnh lẽo.

Khi nhắm mắt, phần hàn khí ấy lại thu liễm, thêm một phần yếu ớt khó dò.

Hàn Mạch.

Hắn quả thật là một người đặc biệt.

Nhiều năm về sau, cảnh tượng hiện lên trong đầu ta vẫn là hắn cùng con bạch ngưu đi giữa mai viên, tay áo và tóc mai phất phơ, xe ngựa ung dung một màn ấy.

Chỉ là ta vẫn luôn không hiểu, cái liếc mắt trước lúc rời đi ấy của hắn, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Là biết ta là nữ t.ử nên coi khinh?

Hay là không cam lòng vì nguyện vọng thất bại?

Ta không biết đã chần chừ bao lâu.

Cuối cùng, ta vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ, đưa tay vào trong xe, lén chạm nhẹ lên đôi môi đỏ nhạt của hắn.

Ngay sau đó, hàng mi của đối phương khẽ run lên, dường như sắp tỉnh lại.

Thấy vậy, ta lập tức quay đầu bỏ chạy.

17.

Đợi đến khi chạy ra khỏi vườn, ta giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi dạo quanh đó.

Ai ngờ chẳng bao lâu sau, phía xa dần vang lên tiếng trống và tiếng hô, mấy tên tôi tớ ra sức đ.á.n.h chiêng gõ trống, đứng ngoài cửa lớn tiếng gọi.

"Xảy ra chuyện rồi!"

"Mau mau đến trung đình!"

"Quan nhân triệu mọi người đến nói chuyện!"

Trong lòng thấp thỏm, ta liền trà trộn vào phía sau đám nô tỳ đang vội vàng chạy tới trung đình.

Đợi một lát, chỉ thấy từ trong cửa thuỳ hoa bước ra một người, y phục màu nước nhẹ nhàng rũ xuống, đôi mắt đảo qua đám người.

Tựa hồ thật sự gặp phải chuyện đáng sợ, sắc mặt hắn vô cùng nghiêm túc.

"Hôm nay triệu tập mọi người, là có một chuyện muốn nói.

"Vừa rồi ta nghỉ ngơi trong xe, vậy mà lại bị một kẻ tiểu nhân lén lút khinh bạc...

"Các ngươi có ai nhìn thấy không?"

Mọi người nhìn nhau, lần lượt lắc đầu.

Thanh niên thấy vậy, chỉnh lại vạt áo bị khinh bạc của mình, hừ lạnh một tiếng: "Được!

"Nếu phát hiện ra kẻ này, lập tức treo tên đăng đồ t.ử đó lên giữa trung đình, để người qua kẻ lại đều lên đ.á.n.h cho một trận!

"Như vậy mới có thể giải mối hận trong lòng ta!"

Ta: "..."

Chỉ thấy thanh niên vừa nói vừa đưa đôi mắt nhạt màu quét qua đám người, vẻ thong dong tựa như đã nắm chắc mọi chuyện trong lòng bàn tay.

... Ta cứ cảm thấy hắn đã phát hiện ra ta, nhưng nhìn kỹ lại, thần sắc hắn vẫn bình thản như nước.

Tựa như tất cả chỉ là ta suy nghĩ quá nhiều.

Chương 5 - Nghiệt Duyên Một Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia