Ngô Tiểu Vũ

Chương 18:full

Cô ấy do dự một lát, rồi chậm rãi mở lời, giọng điệu nghe không rõ buồn vui.

"Hôm đó thực ra em muốn cho anh xem tuyết mùa hè, đợi mãi không thấy anh đến, em nghĩ, dù sao anh không đến thì tuyết vẫn phải rơi, em đã hứa với anh mà."

"Thế là em trộm chìa khóa của bố, lẻn vào kho nhỏ, trong kho có quạt máy, em bật hết quạt lên, rồi xé túi sữa bột ra, vung lên trời."

"Sữa bột rơi xuống lại bị quạt thổi bay lên, lúc đó anh không có ở đó, cảnh tượng ấy thực sự y hệt như tuyết rơi vậy."

"Tiểu Vũ, anh xem, em thực sự có thể làm cho mùa hè có tuyết rơi đấy."

Tôi bắt đầu run từ môi, lan ra khuôn mặt, rồi truyền khắp toàn thân đến mức nếu không vịnh vào chiếc xe thùng sắt thì tôi đứng không vững.

"Tuyết rơi một hồi lâu, em nghĩ, mẹ cũng chưa từng thấy tuyết rơi bao giờ."

"Thế là em châm một điếu t.h.u.ố.c rồi phát nổ."

Cô ấy sụt sịt mũi, hai hàng nước mắt chảy xuống gương mặt chi chít nếp nhăn.

"Người em bốc cháy, mặt cũng bốc cháy, em liều mạng bò ra ngoài."

"Là bố chạy đến đầu tiên, bố bế em đến phòng khám nhà bạn, em vẫn luôn ở đó dưỡng thương."

"Tiểu Vũ, nếu hôm đó anh đến, thì có phải em đã không bị bỏng rồi không."

"Tôi...tôi... xin lỗi..."

"Không trách anh đâu mà."

Hôm đó tôi không đến cây liễu lớn tìm Tiểu Tuyết là vì nghe thấy có kẻ sau lưng mắng Tiểu Tuyết là đồ ngốc.

Tôi tức quá nên đã đ.á.n.h nhau với bọn chúng mới bị mẹ nhốt trong phòng.

Chỉ là, những chuyện này tôi không cách nào nói với Tiểu Tuyết.

Không thể nói, không mặt mũi nào mà nói.

35

Hóa ra vụ nổ nhà kho là vì nguyên nhân này.

Nổ bụi, bố tôi không phải bị Hồ Kiến Xuân tính kế hại c.h.ế.t mà là tai nạn.

Tiểu Tuyết không biết châm điếu t.h.u.ố.c đó sẽ phát nổ, cô ấy cũng không biết bố tôi đang trộm hàng mẫu trong kho.

Bố đang trộm hàng mẫu, nghe thấy có người bước vào kho nên đã trốn đi.

Ông ấy cũng không biết người bước vào là Tiểu Tuyết.

Cái c.h.ế.t của bố tôi hoàn toàn là tai nạn, là số mệnh.

Tai nạn do Tiểu Tuyết gây ra đã hại c.h.ế.t bố tôi, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến chú Hạ gánh tội thay mẹ tôi, truy sát hung thủ mười chín năm trời cũng phải g.i.ế.c cho bằng được Hồ Kiến Xuân.

Ông ấy cảm thấy bản thân nợ gia đình chúng tôi, kiếp này trả không hết.

Chú Hạ chắc chắn không nói cho cô ấy biết bố tôi cũng ở trong nhà kho đó, lúc cứu Tiểu Tuyết ông ấy cũng không biết.

Là khi mẹ tôi tìm gặp thì ông ấy mới biết.

Những điều này, tôi cũng không thể nói với Tiểu Tuyết.

Không thể nói cho cô ấy biết vụ t.a.i n.ạ.n đó đã hại c.h.ế.t bố tôi, nó không có ý nghĩa gì, lại còn khiến cô ấy càng thêm dằn vặt.

Tính ra thì mấu chốt sự việc thực ra nằm ở tôi.

Nếu ngày hôm đó tôi không ra tay, không đ.á.n.h nhau...

Nếu ngày hôm đó tôi có thể đúng hẹn đến gốc liễu lớn gặp Tiểu Tuyết...

Tất cả đã không xảy ra, tất cả đã không xảy ra rồi.

36

"Tiểu Vũ, em còn muốn hỏi anh một chuyện."

"Hỏi đi."

"Hồi nhỏ anh có thích em không?"

"Tôi..."

"Em thì vẫn luôn thích anh đấy, đáng tiếc mặt em bây giờ bị bỏng hỏng rồi, không xứng với anh nữa."

"Không có."

"Vậy hồi nhỏ anh có thích em không?"

"Không thích..."

Đầu óc tôi có vấn đề, sau này ra sao còn chưa biết chừng.

Bố cô ấy bị bắt đi, bản thân cô ấy tự chăm sóc mình đã rất khó khăn, nhỡ tôi lại gặp t.a.i n.ạ.n gì, lẽ nào còn bắt cô ấy chăm sóc tôi sao?

Tôi không thể liên lụy đến cô ấy.

"Anh nói dối."

"..."

"Em đã lén quay về khu nhà ổ chuột xem thử, bây giờ ở đó đã thay đổi hoàn toàn nhưng cây liễu đó vẫn còn, trên thân cây có khắc tên em, có phải anh khắc không?"

"..."

"Chính là anh khắc, nét chữ xấu lắm, em nhận ra chữ của anh mà."

"..."

"Tiểu Vũ, anh có thể đồng ý với em, cho dù sau này không có cơ hội gặp lại, anh cũng đừng quên em được không."

"Tiểu Vũ, anh nói gì đi chứ, em không còn bố nữa rồi, em chỉ có một mình anh là bạn thôi, anh nhất định phải nhớ đến em đấy nhé."

Cô ấy biết tôi là cảnh sát.

Cô ấy biết mục đích tôi đến Mạc Hà, trước khi chú Hạ g.i.ế.c Hồ Kiến Xuân đã từng hỏi xin cô ấy bùa hộ mệnh.

Mặc dù chú Hạ không nói với cô ấy cụ thể đi làm gì nhưng sau khi ông ấy trở về, bùa hộ mệnh không được trả lại.

Tiểu Tuyết biết chứ.

Từ nhỏ cô ấy đã rất thông minh, những chuyện này cô ấy đều đoán được.

Cô ấy biết lần này tôi đến, chính là để bắt chú Hạ đi.

"Tiểu Vũ, sau này anh còn nhớ đến em không? Sau này kết hôn, sinh con, già đi, sẽ vẫn luôn nhớ đến em chứ?"

Hồi nhỏ tôi đã lừa cô ấy một lần rồi.

Lần này, tôi không muốn lừa cô ấy nữa.

"Tôi không biết..."

Cô ấy ngẩng đầu lên, nước mắt tức thì dâng đầy khóe mắt, chảy dọc gò má, rơi xuống đất.

Cùng rơi xuống với nước mắt, còn có từng bông tuyết trắng.

37

"Tiểu Vũ, anh xem, tuyết rơi rồi."

"Đáng tiếc bây giờ không phải mùa hè."

Hết.

Chương 18:full - Ngô Tiểu Vũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia