Tôi lặng lẽ tắt màn hình camera giám sát. Tiếp theo, đã đến lúc tôi phải lên sàn rồi.

13

Lúc chiếc xe dừng lại trước cửa nhà, Kiều Du đã nghe thấy tiếng động.

Khi bước ra cửa, vừa nhìn thấy chiếc xe của tôi đậu bên ngoài, ánh mắt anh ta thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt. Anh ta nhanh ch.óng kéo khóe môi, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: "Chẳng phải em nói ngày mai mới về sao? Chuyện bên đó không thuận lợi à?"

"Xem ra anh có vẻ rất mong chờ việc tôi gặp xui xẻo, không thuận lợi nhỉ."

Anh ta há hốc mồm, một chữ cũng không thốt ra được.

Tôi lướt qua người anh ta để đi vào nhà, anh ta đưa tay ra định kéo tôi lại nhưng đã bị tôi nghiêng người né tránh.

Tôi quay đầu lại nhìn thẳng vào anh ta: "Sao thế? Cái nhà này tôi không được phép về nữa à?"

Ngay chính lúc này, cửa nhà bị đẩy ra, Trình Kim Dương nở nụ cười tươi rói chủ động chào hỏi tôi: "Hi, Đường Đường, lâu rồi không gặp."

Cô ta cười rất tự nhiên, tự nhiên đến mức tôi cứ ngỡ cái không gian phía sau lưng cô ta là nhà của cô ta chứ không phải nhà của tôi vậy.

Xem ra trong tình huống này, người mất bình tĩnh nhất lại chính là Kiều Du. Một người vốn luôn ung dung, điềm đạm như anh ta, vậy mà lúc này đi bên cạnh tôi lại luống cuống đến mức tay chân chẳng biết đặt đâu, suýt nữa còn bước nhầm nhịp, hai chân đi cùng một phía.

Tôi gật đầu nhìn Trình Kim Dương: "Lâu rồi không gặp, có điều nhìn cô thế này không giống như đến để thăm hỏi tôi cho lắm. Nếu không, cô đã chẳng chọn đúng vào cái lúc tôi không có nhà để mò đến."

Cô ta cười: "Tôi đến để tìm cô mà, chúng ta là bạn học bao nhiêu năm qua, thỉnh thoảng cũng phải tụ họp chút chứ."

"Thế à? Tháng này cô đến nhà tôi bảy lần rồi, chưa một lần nào có mặt tôi ở nhà cả, cô chắc chắn là muốn tụ họp với tôi đấy chứ?"

Trình Kim Dương rốt cuộc cũng không duy trì nổi nụ cười giả tạo trên mặt nữa, trong ánh mắt lộ ra một chút mờ mịt và hoảng hốt.

Gương mặt của Kiều Du thì từ lâu đã biến sắc, không còn một giọt m.á.u. Sắc mặt t.h.ả.m hại này của anh ta khiến tôi nhìn vào cảm thấy thuận mắt hơn nhiều rồi đấy.

Nếu như trên cái sân khấu này chỉ có một người có thể mỉm cười đối diện với mọi chuyện, thì người đó chỉ có thể là tôi, Tạ Đường.

"Em lắp camera giám sát trong nhà à?"

Tôi mỉm cười đáp: "Đúng vậy, trong phòng sách tôi có để rất nhiều tài liệu quan trọng, nên có lắp một cái camera. Ôi, hình như tôi quên chưa nói cho anh biết thì phải?"

"Nhưng mà tôi lại có một phát hiện còn hay ho hơn nữa cơ. Lúc tôi đi lắp camera mới biết, hóa ra từ trước đó, trong phòng sách đã có sẵn một cái camera tự bao giờ rồi."

14

Cục diện đã rõ như ban ngày, vậy mà vẫn có người không chịu chấp nhận, cố vùng vẫy đến tận cùng.

"Đường Đường, chúng ta vào nhà rồi nói tiếp đi, vào trong rồi anh sẽ giải thích với em."

Tôi nhìn Kiều Du, vặn hỏi: "Thùng rác trong phòng sách đã dọn dẹp sạch sẽ chưa? Anh có chắc chắn là bây giờ tôi bước vào sẽ không nhìn thấy những thứ không nên thấy không? Hay là anh nghĩ tôi đã bao dung đến mức có thể thản nhiên mặt không đổi sắc mà đứng ở trong cái phòng vụng trộm của hai người?"

Sắc mặt Trình Kim Dương vô cùng khó coi, cô ta gằn giọng: "Tạ Đường, ăn nói đừng có khó nghe như thế. Giữa tôi và cô, ai mới thực sự là kẻ thứ ba thì còn chưa biết chừng đâu?"

"Kiều Du thích ai, điều đó đã quá rõ ràng rồi. Đến cả bồi đắp đạo đức hay luật hôn nhân đều chẳng thể trói buộc được anh ấy, cô ngồi ở cái vị trí này bây giờ chẳng qua cũng chỉ là chiếm chỗ của người khác  mà thôi."

"Hai người ly hôn đi, không ly hôn thì các người cũng chẳng thể sống hạnh phúc được nữa đâu. Chi bằng ly hôn để tác thành cho chúng tôi."

Kiều Du khó khăn lắm mới thốt ra được một câu: "Trình Kim Dương, em về trước đi. Chuyện giữa vợ chồng anh, chúng anh sẽ tự mình giải quyết."

Cô ta cười lạnh một tiếng: "Đến lúc này rồi mới muốn rút lui sao? Muộn rồi đấy. Chẳng phải lúc trước anh dũng cảm lắm sao? Đuổi mụ vợ ra khỏi công ty, tuyển tôi vào làm, hứa hẹn chia đôi lợi nhuận với tôi, thậm chí vì tôi mà đi thắt ống dẫn tinh. Giờ lại muốn làm rùa rụt cổ, trốn tránh cũng muộn rồi."

Tâm trí của Kiều Du lúc này hoàn toàn đều đặt trên người tôi, ánh mắt anh ta gần như chưa từng rời đi một giây nào.

Trình Kim Dương hằn học nói với tôi: "Đấu với cô bao nhiêu năm qua, tôi chưa bao giờ thua cả, và lần này cũng vậy."

"Nếu như năm đó không biết cô thầm thương trộm nhớ Kiều Du, tôi đã chẳng từ chối anh ta dứt khoát đến thế. Tôi chính là thích cái cảm giác đó, người mà cô có khát khao thèm muốn đến mấy thì tôi cũng chẳng thèm đoái hoài, chính cái cảm giác ngược đãi và chà đạp cô về mặt tinh thần này mới mang lại cho tôi sự khoái cảm."

"Tôi ghét nhất là kẻ khác cướp hào quang của mình. Rõ ràng cô kém cỏi hơn tôi rất nhiều, nhưng cứ mỗi lần người ta nhắc đến tôi là lại kéo theo cả cô vào, cô dựa vào cái gì chứ?"

"Rõ ràng thành tích học tập lẹt đẹt mà lần nào thi cử cũng có thể lội ngược dòng biến thành hắc mã, rõ ràng đường nét không xinh đẹp bằng tôi, nhưng người ta lại cứ khăng khăng cho rằng cô có khí chất hơn. Cái gì mà gương mặt thanh cao? Chẳng qua chỉ là cái bộ dạng khó gần mà thôi!"

8 - Ngoại Lệ Chưa Từng Thuộc Về Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia