Cha nàng thua bạc.

Mẹ nàng bệnh nặng.

Căn nhà tranh duy nhất cũng sắp bị đem bán.

Mười tám tuổi, Lục Vãn Ninh tự mình bước vào nha hành.

Không phải để tìm chồng.

Mà để bán chính mình.

Nàng dùng một tờ nô khế đổi lấy t.h.u.ố.c cho mẹ.

Dùng cả đời tự do đổi lấy mười lăm lượng bạc.

Từ đó, nàng trở thành nha hoàn của Thẩm phủ.

Là người thấp kém nhất trong một gia tộc giàu nhất Giang Nam.

Ở nơi ấy, mạng người có giá.

Nô tỳ c.h.ế.t rồi, chỉ cần mua một người khác thay vào.

Nữ nhân muốn sống, phải biết cúi đầu.

Muốn sống lâu hơn, phải biết giấu mình.

Lục Vãn Ninh không tranh sủng.

Không mơ làm phu nhân.

Không tin vào lời hứa của đàn ông.

Nàng chỉ âm thầm học chữ.

Học xem sổ.

Học cách buôn bán.

Học cách biến từng cơ hội nhỏ nhất thành đường sống.

Bởi nàng biết rất rõ.

Thứ có thể cứu một người phụ nữ chưa bao giờ là sự thương hại.

Mà là tiền bạc trong tay.

Là năng lực của chính mình.

Và một thân phận không ai có thể tùy tiện mua bán.

Chỉ là nàng không ngờ—

Người đầu tiên nhìn thấy sự khác thường của nàng lại chính là gia chủ Thẩm gia.

Thẩm Hoài Chương.

Người đàn ông đang nắm giữ tờ nô khế có thể quyết định cả đời nàng.

Mưa phùn chiều muộn giăng một lớp sương lạnh giá lên cổng sòng bạc huyện thành.

Ngày hôm ấy.

Lục Vãn Ninh vẫn chưa biết—

Một ván bạc của cha nàng đã đẩy nàng vào chiếc l.ồ.ng lớn nhất cuộc đời.

1.

Mưa phùn chiều muộn giăng một lớp sương lạnh giá lên cổng sòng bạc huyện thành.

Lục Đại Sơn bước ra, mặt xám như tro.

Ông ta vừa thua sạch những đồng bạc cuối cùng sau một đêm đỏ đen.

Chủ sòng bạc cùng hai gã bảo an cao lớn bước ra chặn đường.

"Lục Đại Sơn, tiền nợ hôm nay định tính thế nào?"

Lục Đại Sơn rụt cổ, khom lưng van xin:

"Đại ca, xin cho khất thêm vài ngày. Hai ngày nữa thôi, nhất định ta sẽ trả đủ!"

Gã chủ nợ cười nhạt.

Ánh mắt gã đảo qua người Lục Đại Sơn, rồi dừng lại ở cô gái đang đứng im lặng ngoài hiên mưa.

Lục Vãn Ninh vừa tròn mười tám tuổi. Nàng mặc bộ y phục thô gầy guộc, nhưng nét mặt thanh tú, đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng.

Gã chủ nợ hất cằm về phía nàng.

"Không có bạc thì bán con gái."

Lục Đại Sơn im lặng.

Ánh mắt ông ta d.a.o động, quay sang nhìn đứa con gái ruột của mình, trong đầu rõ ràng đang tính toán.

Những kẻ đi ngang qua sòng bạc dừng lại xem náo nhiệt.

Không một ai tỏ ra ngạc nhiên.

Họ bàn tán xôn xao, đ.á.n.h giá Lục Vãn Ninh như một món hàng trên sập chợ.

"Con gái nhà ai thế này?"

"Nhìn khỏe mạnh, gầy một chút nhưng da dẻ trắng trẻo, ít nhất cũng đổi được mười lượng bạc đấy."

"Mười lượng? Thời buổi này có người mua là may lắm rồi!"

Lục Vãn Ninh đứng dưới làn mưa lạnh.

Nàng nghe trọn từng câu, từng chữ.

Nàng không khóc.

Nàng cũng không quay lưng chạy trốn.

Trong lòng nàng lúc này, một sự thật tàn nhẫn lần đầu tiên hiện lên rõ ràng:

Ở thời đại này, con gái sinh ra không phải là con người.

Đó chỉ là một món tài sản của cha.

"Thì ra mạng ta còn không đáng giá bằng một ván bạc."

Đêm đó.

Căn nhà tranh xiêu quẹo ở cuối thôn bao trùm trong bóng tối tăm tối mù mịt.

Mẹ Lục Vãn Ninh nghe chuyện ở sòng bạc liền quỳ phục xuống đất, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của chồng.

Bà gào khóc trong nghẹn ngào:

"Xin ông... đừng bán con..."

"Bán căn nhà này đi, bán nồi chảo đi cũng được, xin ông đừng bán Ninh Nhi!"

Lục Đại Sơn đang bực bội vì thua tiền, cơn tức giận bùng lên.

Ông ta quát lớn:

"Đàn bà con gái biết cái gì mà xen vào!"

Nói rồi, ông ta vung chân đá thẳng vào người bà.

Cú đá mạnh khiến thân hình gầy yếu của mẹ ngã văng ra đất.

Bát t.h.u.ố.c duy nhất trong nhà vừa sắc xong rơi xuống sàn gạch, vỡ tan tành.

Nước t.h.u.ố.c đen kịt chảy tràn out, hòa lẫn với vệt m.á.u tươi trào ra từ khóe miệng của mẹ.

Lục Vãn Ninh lao tới đỡ mẹ dậy.

Nàng lấy khăn lau vệt m.á.u trên cằm mẹ.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn cha mình thật lâu.

Không gào khóc.

Không c.h.ử.i rủa.

Nhưng ánh mắt nàng trong khoảnh khắc đó lạnh như băng giá ngàn năm.

"Nợ này... ta nhớ."

Đêm càng lúc càng sâu.

Lục Đại Sơn uống chút rượu say khướt, nằm trên giường gỗ ngáy o o.

Trán mẹ nóng hổi, hơi thở mong manh vì sốt cao.

Trong góc phòng tối mờ, Lục Vãn Ninh lấy ra chiếc bàn tính cũ mà nàng từng lén học gảy từ gã thầy đồ trong làng.

Tiếng hạt tính gõ "lạch tạch" vang lên rất nhẹ giữa đêm khuya.

Nàng bắt đầu tính toán.

Tiền t.h.u.ố.c sắc cho mẹ mỗi ngày.

Tiền thuê căn nhà tranh này mỗi tháng.

Giá bán thân của một cô gái mười tám tuổi trên thị trường.

Lục Vãn Ninh nhìn những hạt tính xếp thành hàng.

Nàng hiểu rất rõ.

Nếu để Lục Đại Sơn tự tay bán nàng, toàn bộ số tiền đó sẽ ngay lập tức nướng sạch vào sòng bạc. Mẹ nàng sẽ c.h.ế.t vì thiếu t.h.u.ố.c, còn nàng sẽ rơi vào ổ quỷ mà không thu lại được gì.

Nhưng nếu nàng tự bán chính mình, nàng mới có quyền thương lượng giá cả.

Đây là cơ hội duy nhất để cứu lấy mạng sống của mẹ.

"Muốn sống... phải biết chọn cách thua ít nhất."

Tờ mờ sáng hôm sau.

Lục Vãn Ninh một mình đi tới nha hành ở huyện thành.

Nha bà đảo mắt nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân, bĩu môi nói:

"Nhan sắc thế này, đưa vào thanh lâu làm kỹ nữ tập sự thì bán được giá nhất. Ngươi thấy sao?"

Lục Vãn Ninh không hề sợ hãi, cũng không tỏ ra xấu hổ.

Nàng bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt nha bà, cất giọng hỏi từng câu rõ ràng:

"Ở huyện thành này, nhà nào mua người mà ít đ.á.n.h c.h.ế.t nha hoàn nhất?"

"Nhà nào trả bạc công sòng phẳng, đúng hẹn?"

"Nhà nào quy củ rõ ràng, không làm hại tính mạng nô tỳ?"

Nha bà ngẩn người.

Bà ta làm nghề môi giới mua bán người mấy chục năm, chưa từng thấy một cô gái nào tự tới bán mình mà lại bình thản đặt ra những câu hỏi như thế.

Bà ta hắng giọng, đ.á.n.h giá lại Lục Vãn Ninh một lần nữa rồi chậm rãi nói:

"Nếu muốn tìm nơi như vậy, chỉ có Thẩm phủ. Gia chủ Thẩm gia nổi tiếng nghiêm minh, gia phong khắt khe nhưng không bao giờ hạ sát nô tỳ vô lý."

Lục Vãn Ninh lập tức gật đầu:

"Ta chọn Thẩm gia."

Nha bà nhíu mày:

"Bán vào Thẩm gia giá sẽ thấp hơn thanh lâu đấy."

"Ta bán thân." Lục Vãn Ninh điềm tĩnh đáp. "Không bán mạng."

Nha bà dẫn nàng vào gian sân sau của nha hành.

Ở đó đã có hàng chục thiếu nữ nghèo khổ đang đứng thành hàng thẳng tắp.

Các quản sự của những đại hộ gia tộc đi qua đi lại kiểm tra họ.

Có người bị thô bạo bóp cằm quay qua quay lại.

Có người bị vạch môi ra xem răng như xem ngựa.

Có người bị kéo tóc kiểm tra độ dày.

Có người còn bị bắt kéo xắn tay áo lên để xem da dẻ có bệnh tật gì không.

Một cô gái trẻ đứng bên cạnh Lục Vãn Ninh vì quá tủi hổ và sợ hãi đã bật khóc nức nở.

"Bốp!"

Một gã tay sai của nha hành tiến tới, tát thẳng vào mặt cô gái đó một cú đau đớn.

Gã môi giới hờ hững gầm lên:

"Khóc cái gì mà khóc! Khóc thì bán không được giá!"

Cô gái c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không dám khóc thành tiếng nữa, vai run lên bẩy rẩy.

Lục Vãn Ninh đứng yên tại chỗ.

Nàng giữ lưng thẳng tắp, gương mặt không một chút biểu cảm.

Chương 1 - Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia