Tôi khẽ cười:

“Cô biết không? Ở Nam Thành, những cô gái trẻ đẹp như cô nhiều vô số.”

“Cô biết tại sao nhà họ An cuối cùng lại chọn tôi không?”

Tạ Khả Tâm im lặng, tôi khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn:

“Bởi vì ở Nam Thành, người có thể giúp nhà họ An bước lên một tầng cao hơn chỉ có nhà họ Hồ.”

“Cô trẻ, cũng xinh đẹp, nhưng cô quá ham chơi.”

“Những người nhiều tuổi hơn anh ta thì tài sản lại không bằng nhà họ An.”

“Chỉ có tôi mới thật sự tương xứng với An Minh Dương, nên thứ nhà họ An cần là một người môn đăng hộ đối, không phải một người như cô.”

Tôi đưa tay nâng nhẹ cằm cô ta:

“Cô đúng là trẻ, cũng đẹp, nhưng ngoài hai thứ ấy ra, cô chẳng có gì đáng giá cả.”

“Cô bé, tôi nói như vậy, cô hiểu chưa?”

Sắc mặt Tạ Khả Tâm lập tức trở nên trắng bệch, tôi khẽ nhếch môi:

“Thật ra tôi cũng chẳng muốn phí lời với cô, chỉ vì cô cứ nhất quyết muốn gặp nên tôi mới nói rõ mọi thứ cho cô nghe.”

“An Minh Dương là người thế nào tôi chẳng quan tâm, thứ tôi cần chỉ là lợi ích từ cuộc liên hôn giữa hai nhà.”

Cô ta lập tức gào lên:

“Cô coi anh ấy như công cụ!”

Tôi chẳng buồn phủ nhận:

“Thì sao? Cô cũng đâu khác gì, nếu không tại sao cứ bám c.h.ặ.t lấy anh ta?”

“Tôi là phụ nữ ba mươi tuổi, nhưng một người phụ nữ ba mươi có tiền vẫn hấp dẫn hơn một cô gái hai mươi mấy tuổi tay trắng rất nhiều.”

Tôi vỗ nhẹ lên má cô ta, đầu móng tay hơi bấm xuống khiến cô ta đau tới đỏ mắt.

“Lần sau muốn khiêu khích tôi thì nhớ nhìn cho rõ mình đang đối mặt với ai, tôi không phải lúc nào cũng dễ chịu như hôm nay.”

“Nếu cô không có bản lĩnh khiến An Minh Dương cưới mình thì đừng tới làm phiền, tôi rất bận.”

Sau lần đó, suốt một tháng Tạ Khả Tâm không còn dám tìm tôi, An Minh Dương cũng vậy.

Có lẽ vì tôi đòi quá nhiều lợi ích từ nhà họ An nên An Minh Dương muốn dùng chiến tranh lạnh để ép tôi cúi đầu.

Nhưng với tôi, khoảng thời gian không bị anh ta quấy rầy lại vô cùng yên tĩnh và thoải mái.

6

Một tháng sau, tin Tạ Khả Tâm m.a.n.g t.h.a.i truyền ra.

Cô ta còn công khai đăng tin vui lên Moments.

An Thời Uyên cũng gọi cho tôi:

“Ông già mềm lòng rồi, đồng ý giữ lại đứa bé, nhưng tuyệt đối không cho người mẹ bước vào cửa.”

“Tôi chẳng có hứng nuôi con của người khác, thôi thì lần này lật bài luôn đi!”

Mấy tháng qua, An Thời Uyên vẫn luôn âm thầm xây dựng thế lực của riêng mình, từng bước loại bỏ toàn bộ người do An Minh Dương cài vào.

Đến hiện tại cô ấy gần như đã nắm toàn bộ quyền kiểm soát.

Những dự án do cô ấy phụ trách đều tăng lợi nhuận gấp ba, khiến ngay cả ba An cũng phải nhìn cô bằng ánh mắt khác.

Hiện giờ An Thời Uyên đã thật sự có tiếng nói trong tầng lớp quyền lực của nhà họ An.

Còn tôi cũng đã đến lúc phải ra mặt.

Nghĩ vậy, tôi mang theo mười phần trăm cổ phần, hợp đồng dự án cùng bản kế hoạch tiếp theo, bước thẳng vào thư phòng.

Tôi trải toàn bộ tài liệu trước mặt ba, mục đích chỉ có một – hủy hôn.

Ba nhìn đống giấy tờ rồi nhíu mày:

“Con thật sự muốn hủy hôn sao? Chỉ là một ả tiểu tam thôi, muốn xử lý cô ta đâu phải chuyện khó.”

“Tài sản nhà họ Hồ vẫn cần quan hệ hợp tác hai bên để tiếp tục phát triển.”

“Những thứ con mang về đúng là không ít, nhưng vẫn chưa đủ.”

Tôi mỉm cười:

“Công ty chi nhánh con đã bắt đầu lên kế hoạch.”

“Gia tộc Andrei bên châu Âu con cũng đã liên hệ được.”

“Năng lực hiện tại của con đủ tương xứng với tham vọng.”

“Những gì con có thể mang lại cho ba còn nhiều hơn một cuộc liên hôn.”

“Ba, con có tiền, có năng lực, muốn kiểu đàn ông nào mà chẳng tìm được?”

“Hủy hôn với An Minh Dương cũng không có nghĩa phải chấm dứt hợp tác với nhà họ An, chúng ta còn An Thời Uyên.”

“Dự án Hà Tây là hai chúng con cùng thúc đẩy, hơn nữa cô ấy còn nhường lại cho nhà mình một phần trăm.”

“Chỉ một phần trăm ấy thôi cũng đủ giúp nhà họ Hồ bước lên một tầng mới.”

“Có hay không có An Minh Dương thật ra cũng chẳng ảnh hưởng gì.”

“Vậy tại sao con phải chọn một người chắc chắn sẽ phản bội mình?”

Nghe tôi nói vậy, ba do dự rất lâu, cuối cùng vẫn ngầm chấp nhận.

Tin hủy hôn truyền tới nhà họ An, ba An lập tức nổi trận lôi đình.

Ông không ngờ nhà tôi thật sự dám chủ động đề nghị chấm dứt hôn ước, hơn nữa mới chỉ một tháng sau lần An Minh Dương cúi đầu nhận sai.

Ông cùng mẹ An trực tiếp đến nhà tôi để thương lượng.

Tôi chẳng nói nhiều, trực tiếp lấy ảnh siêu âm của Tạ Khả Tâm đẩy tới trước mặt họ:

“Cơm đã bị người khác ăn qua tôi không có hứng.”

“Còn chưa cưới mà đã lén lút nuôi tiểu tam bên ngoài, bây giờ ngay cả con riêng cũng có, nhà họ Hồ chúng tôi không hèn tới mức phải nhận một người đàn ông như vậy.”

“Tôi cũng chẳng phải người mềm lòng gì, nếu sau này đứa nhỏ thật sự rơi vào tay tôi, ai biết tôi có nhịn được mà không bóp c.h.ế.t nó hay không?”

Nghe tôi nói vậy, hai người lập tức nuốt hết những lời vốn chuẩn bị nói.

Ba tôi lúc này mới lên tiếng:

“Chuyện của người trẻ tôi không can thiệp, nhưng trẻ con là vô tội, không được để chúng chịu thiệt.”

Chương 5 - Ngoại Tình Mất Tất Cả - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia