Năm đó lúc túng thuẫn nhất, ngày thứ ba chịu đói trong miếu hoang, ta tìm một cái cớ lén lút đi ra ngoài.
Ta trước tiên đi đến Khương phủ, nhưng lại bị hộ viện cuống quýt đuổi ra ngoài cửa.
Tình hình Yến gia hiện tại, không ai nguyện ý dính dáng vào.
Ta lại đột nhiên nhớ tới một ngàn lượng mà phụ thân đã nhận.
Ông nuôi ta từ nhỏ đến lớn, chi phí nhiều nhất là mười lượng. Tại sao ta không thể đòi lại chứ?
Ta mặt dày đến tận cửa, cố gắng dùng tình cảm phụ t.ử để cảm hóa phụ thân.
Ông lại chỉ hừ lạnh: "Ngươi cũng đâu phải con gái ta."
Ta nhắc lại chuyện ông ngược đãi ta trước đây, ông liền trực tiếp đuổi ta đi.
Cuối cùng, ta nói nếu không đưa một trăm lượng, ta sẽ đến Khương phủ làm ầm lên, để số bạc trong tay ông từ đâu đến thì về lại chỗ đó.
Phụ thân c.h.ử.i rủa ầm ĩ, tát ta một cái thật đau, c.h.ử.i ta là đồ ch.ó đẻ.
Cuối cùng, ta ôm một trăm lượng trở về ngôi miếu hoang đó, vui mừng nói với người Yến gia:
"Có tiền thuê nhà rồi."
Mẹ Yến là người khóc đầu tiên.
Bà tuy đối với ta còn coi là hài lòng, nhưng lại khinh thường không muốn nói chuyện qua lại với ta.
Lúc hoạn nạn, bà đối với ta lại sinh lòng cảm kích: "Lệnh Việt, nhờ có con rồi."
Chúng ta chuyển vào một căn nhà hai dãy, tuy không rộng rãi nhưng cũng có chỗ dừng chân.
Có cái ăn cái mặc, Yến Trĩ cũng có t.h.u.ố.c uống.
Yến Trĩ từ sau khi nổi giận với ta lần đó liền trở nên vô cùng ôn hòa.
Ta làm cơm trong bếp, hắn sẽ dùng đôi tay từng cầm kiếm nắm giáo đó để thêm củi nhóm lửa cho ta.
Cho đến nửa năm sau, Hoàng thượng băng hà.
Thái t.ử trên đường đi kinh lý trở về thì bị ám sát, trong cung đại loạn.
Đêm lửa cháy ngút trời, Yến Trĩ lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài, một đêm không về.
Khi trở về, hắn mang theo thánh chỉ, bỗng nhiên phục chức cũ, còn nhận được kim bài miễn c.h.ế.t.
Chúng ta chuyển trở lại phủ Quốc công, vẻ vang vô hạn.
Ta bàng hoàng ngơ ngác, được một đám nha hoàn vây quanh, thay bộ y phục vải thô, khoác lên mình gấm vóc.
Ta hoảng hốt bất an, ngăn cách qua đám người nhìn Yến Trĩ.
Hắn mỉm cười với ta, hăng hái phong độ y như dáng vẻ năm đó.
Khi đó ta ngây thơ cho rằng mọi thứ đều tốt đẹp rồi.
Dù trong lòng tự thấy mình không xứng, nhưng cũng sắp được sống những ngày tháng tốt đẹp rồi.
Yến gia trỗi dậy trở lại, gấm thêm hoa, lửa thêm củi.
Những kẻ trước đây né tránh không kịp, giậu đổ bình leo, giờ cũng cuống quýt gửi thiệp mời nữ quyến trong nhà đi dự yến.
Nhưng ta lại hoàn toàn không hợp.
Vừa không hiểu được ẩn ý trong lời nói của người khác, lại vừa không biết làm thơ viết văn, thưởng trà ngắm tranh.
Ban đầu, mẹ Yến còn nhẫn nại dạy ta.
Nhưng ta thực sự quá vụng về.
Dần dần, bà bắt đầu cố ý hoặc vô ý, mười lần thì có đến chín lần giữ ta ở lại trong nhà.
Ta sợ làm Yến Trĩ mất mặt, nhưng cũng không dám từ chối tất cả.
Đã mấy lần ta muốn hỏi hắn, rốt cuộc nên làm thế nào mới đúng?
Nhưng hắn quá bận rộn.
Trở lại triều đình, có quá nhiều việc phải làm.
Hắn đi sớm về khuya, có khi liên tục mấy ngày liền chúng ta không nói với nhau được một câu.
Cuối cùng cũng có một ngày, ta chặn hắn lại lúc hắn vừa bãi triều trở về phủ, đang đi về phía thư phòng.
Ta mới nói được một câu: "Họ nói..."
Hắn đã mang vẻ mặt mệt mỏi ngắt lời:
"Ta biết rồi, đến lúc động phòng rồi."
"Sau khi chung phòng, họ sẽ không nói lời gièm pha nữa."
Ta ngơ ngác, muốn nói không phải chuyện này. Nhưng hóa ra hắn vốn đã biết người khác sẽ nói lời gièm pha.
Ta có chút đau lòng, nhưng không có lý do để từ chối.
Đêm chung phòng đến muộn, ta cứ tưởng sẽ có sự thay đổi nào đó.
Nhưng Yến Trĩ vẫn rất bận rộn.
Mỗi tháng có thể đến vài ngày đã xem như là tốt lắm rồi.
Ta chỉ biết cặm cụi tự học, người gầy đi còn dữ dội hơn cả lúc nghèo khó. Nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn không phát hiện ra.
Ta cuối cùng cũng hành xử đúng mực, cũng nói được vài câu xã giao.
Nhưng khi đó, đã không còn ai gửi thiệp mời cho ta nữa rồi.
Họ dường như đã quên mất, ta không phải lúc Yến gia vẻ vang mới mặt dày gán vào đây.
Từng đêm lạnh lẽo cô đơn kéo lê ta - người đang tràn trề hy vọng - xuống tận cùng vực thẳm.
Ta vẫn khổ sở chống đỡ, vì Yến Trĩ không phải là hoàn toàn vô tình.
Hắn dù bận rộn dù mệt mỏi đến đâu vẫn sẽ cùng ta ăn cơm, quan tâm đến cuộc sống của ta.
Nhưng chính vào lúc ta không kìm được muốn thổ lộ những phiền não với hắn, hắn lại thản nhiên nói:
"Mẫu thân nói đúng đấy, nàng nên học hỏi quy củ đi."
Sự chật vật lại một lần nữa bủa vây lấy ta.
Ta sờ sờ chiếc trâm ngọc trên đầu, chỉ sợ đó thực ra lại là một b.úi dây rơm.
Cũng may không phải.
Sau khi tắm rửa, hắn không nói một lời ôm lấy ta.
Trời sáng lại vội vàng rời đi.
Từ đó về sau, ta không bao giờ nhắc lại chuyện phiền lòng với hắn nữa, cũng hoàn toàn không bước chân ra khỏi cửa, tự khóa c.h.ặ.t bản thân mình lại.