GIỚI THIỆU:
Năm thứ bảy kể từ khi ta và Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường đoạn tuyệt qua lại, đến già c.h.ế.t cũng không nhìn mặt nhau.
Ta ỷ vào quyền thế, từng cưỡng đoạt không ít nam nhân.
Nhưng tất cả đều thiếu mất chút gì đó.
Người ôn nhuận hơn hắn, lại không có dã tâm bằng hắn.
Người tài hoa hơn hắn, lại không đẹp bằng hắn.
Bỗng một ngày, Chu Doãn Đường mất tích, sống c.h.ế.t không rõ.
Tất cả mọi người đều đang tìm hắn.
Chính địch của hắn vỗ tay hả hê.
Thân tín của hắn đau đớn khôn nguôi.
Nhưng vào lúc nửa đêm, một nam nhân xinh đẹp, toàn thân quỷ khí âm trầm, lại gõ vang cửa phủ ta.
Bên dưới mái tóc rối bời, là đôi mắt ướt đẫm của Chu Doãn Đường.
Hắn mất trí nhớ, đến nương nhờ ta.
Phúc bá bảo hắn cút.
Hắn không chịu, chỉ im lặng cầm d.a.o đưa lên cổ ra hiệu.
“Ta thân không một xu, cùng đường mạt lộ, chỉ cầu Tam tiểu thư rủ lòng thương xót.”
01
Nghe đồn, Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường ở Lưu Châu trúng tên độc.
Rơi xuống Trầm Lưu giang, sống c.h.ế.t không rõ.
Tháng đầu tiên sau khi hắn biến mất.
Phủ Trưởng công chúa đã có hai lượt người tìm đến.
Có trọng thần triều đình, cũng có gian thần tiểu nhân.
Bọn họ không hẹn mà cùng đến dò hỏi ta về chuyện Chu Doãn Đường mất tích.
Kẻ đến người đi, câu hỏi chẳng qua chỉ có ba loại.
“Là người g.i.ế.c hắn?”
“Là người cứu hắn?”
“Người biết hiện giờ hắn đang ở đâu?”
Mà câu trả lời ta đưa ra cũng chỉ có một.
“Cút!”
Tiểu Lục oán trách, nói trà nước trong phủ công chúa thật chẳng chịu nổi kiểu hao phí này.
Ta nói, trước mắt đang là lúc chuẩn bị thảo phạt Chu Dung quốc.
Thanh danh rất quan trọng, không tiện trắng trợn g.i.ế.c người.
Trước cứ khách khí mời ra ngoài là được, kẻ nào thật sự chướng mắt, thì kéo vào hẻm tối đ.á.n.h lén một trận.
Chẳng ai biết được.
Đêm qua, phủ đệ của vị Trưởng công chúa là ta đây.
Quả thật đã có một nam nhân xinh đẹp, toàn thân quỷ khí âm trầm, trèo vào.
02
Nhắc đến Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường.
Điều khiến người đời tán tụng nhất, vẫn là gương mặt diễm lệ tuyệt luân, đủ gọi là họa thủy của hắn.
Chuyện hiếm lạ trong thiên hạ vốn nhiều.
Hai chữ họa thủy, nữ nhân nhận được, nam nhân cũng nhận được.
Dương hoàng hậu của triều ta khi còn chốn khuê phòng, đã có danh xưng đệ nhất mỹ nhân thiên hạ.
Nhưng từ sau khi Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường xuất hiện.
Trong thơ văn của đám văn nhân mặc khách.
Nếu luận về nhan sắc hạng nhất.
Hắn và Dương hậu, có thể nói là ngang phân sắc đẹp.
Một người đoan trang đại khí, rực rỡ như minh châu.
Một người diễm lệ quỷ dị, âm trầm lạnh lẽo, tựa con quỷ khoác lên lớp da yêu mị.
Mà giờ phút này, con quỷ xinh đẹp ấy—
Vừa khéo đang bị trói trong mật thất phủ ta.
03
Ba ngày trước, Phúc bá sai tỳ nữ nửa đêm đ.á.n.h thức ta.
Ông nói, Nhiếp chính vương đêm khuya tìm đến.
Không tiếc tự hủy thân mình, cũng muốn gặp ta một lần.
Ta chỉ thấy vô cùng xúi quẩy, bảo Phúc bá đuổi người đi.
Nhưng Phúc bá lại nói:
“Hắn cả người đầy m.á.u, e là bị thương rất nặng.”
Ý trong lời là.
Nếu ta mặc kệ, hắn c.h.ế.t ở đây, sẽ phá hỏng phong thủy phủ công chúa.
Thế là, Chu Doãn Đường bị người ta kéo vào.
Ta khoác áo đi tới, sai người dội lên hắn một thùng nước, cười dịu dàng nói:
“Biệt lai vô dạng, Chu khanh.”
Mật thất âm u rợn người.
Thùng nước kia lại đủ lạnh buốt.
Chu Doãn Đường nhắm mắt, ngã trên mặt đất, cả người đều ướt đẫm.
Nước lạnh kích đến mức toàn thân hắn run lên.
Hắn đột nhiên mở mắt, vẻ mặt có một thoáng luống cuống.
Đợi đôi mắt có thể gọi là xinh đẹp ấy dừng lại trên người ta.
Trong mắt hắn lại bừng lên một tia thần thái.
“Tam tiểu thư.” Hắn thấp giọng gọi.
Cách xưng hô này khiến ta sững lại một chút.
Mấy năm nay, ta gọi Chu Doãn Đường.
Từ “ê” đến “sói con”, rồi đến “Chu đại nhân”, “Chu khanh”.
Mà Chu Doãn Đường gọi ta.
Cũng từ “Tam tiểu thư” ban đầu, đến “điện hạ”, rồi lại gọi thẳng tên ta là “Tạ Lựu Nhi”.
Chúng ta gọi tên nhau, càng gọi càng thân mật.
Nhưng ánh mắt chúng ta nhìn nhau, lại càng lúc càng xa lạ.
Cảnh giác, phòng bị.
Suốt bảy năm.
Giữa chúng ta, sớm đã chẳng còn quá khứ nữa rồi.
Còn về những lời đồn đãi trong kinh đô chưa từng dứt.
Đều là chuyện Nhiếp chính vương Chu Doãn Đường đã bái phục dưới váy thạch lựu của ta như thế nào.
Và vị Trưởng công chúa là ta đây đã không biết liêm sỉ quyến rũ hắn ra sao.
Cả thiên hạ đều nói chúng ta có gian tình.
Chỉ có ta biết, toàn là lời ch.ó má.
Ta nghiêng đầu dặn ám vệ Thập Tam.
“Dụng hình.”
“Ta mặc kệ hắn là tự chui đầu vào lưới cũng được, lấy thân dụ địch cũng được, thứ ta muốn, moi ra cho bằng được.”
Lời ta vừa dứt.
Bàn tay khớp xương thon dài của Chu Doãn Đường khẽ run lên.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm đến mắt cá chân ta.
Lại cứng đờ giữa không trung.
Hắn khựng lại, dùng đầu ngón tay dính m.á.u chạm nhẹ vào vạt váy ta.
“Ta không biết, vì sao Tam tiểu thư lại đối xử với ta như vậy…”
Giọng hắn bi thương lại tuyệt vọng.
Thậm chí chẳng màng vết thương trên chân.
Mặc cho hai đầu gối nặng nề nện xuống đất.
Ngay sau đó, hắn giơ tay, lấy từ trong tóc xuống một chiếc trâm gỗ.
Ta nhíu mày, lùi nửa bước.
Trong lòng chỉ có một ý nghĩ.
Hắn điên rồi sao?
Lại muốn dùng cách này hành thích ta?
04
Thấy động tác của ta, Chu Doãn Đường đột nhiên ngẩng đầu.
Hắn khàn giọng nói:
“Nếu ta từng làm chuyện có lỗi với Tam tiểu thư, cũng cầu người, cho ta c.h.ế.t một cách rõ ràng.”
Chiếc trâm gỗ bị hắn rút xuống kia.
Vậy mà lại chĩa thẳng vào cổ hắn.
Ta nheo mắt, cảm thấy chiếc trâm gỗ ấy dường như có chút quen mắt.
Loáng thoáng nhớ ra.
Đó là thứ ta tặng hắn vào năm Chu Doãn Đường vừa đến tuổi nhược quan.
Chỉ là một chiếc trâm gỗ tầm thường, chất liệu bình thường.
Nhưng xấu đến mức rất đặc biệt, ta thuận tay liền thưởng cho hắn.