Khi ấy xuân hàn se sắt.

Ta ngồi xổm bên bờ sông, lòng phiền muộn đến khó tả.

Sáng nay bùn cát đã lắng xuống đáy sông, trước mắt có thể nhìn thấy rõ ràng.

Đầu ngón tay ta khựng lại trên mặt nước.

Nhìn thấy ở nơi cách không đầy một tấc, gương mặt có thể gọi là diễm lệ quỷ dị ấy.

Khoảnh khắc đó, ta chỉ cảm thấy hoang đường.

Trần tiên sinh nói không sai, trên đời này quả nhiên có thủy quỷ.

Mái tóc dài của thủy quỷ tản ra trong làn nước.

Dòng sông u tịch, hắn suy yếu vươn tay chạm vào tay ta.

Ta không chút do dự nắm lấy bàn tay ấy.

“Tiểu Lục, thủy quỷ, mau, kéo lên xem thử.”

Tiểu Lục nghe tiếng chạy đến.

Chỉ liếc một cái, hắn đã nói ngắn gọn súc tích: “Tam tiểu thư, là người.”

Người kia bị rong nước quấn lấy, không sao thoát ra được, đã sức cùng lực kiệt.

Tiểu Lục nhảy xuống sông, dùng d.a.o cắt đứt đám rong.

Rất kỳ lạ, dù biết rõ cho dù buông tay cũng chẳng sao.

Ta vẫn chưa từng có lấy một khắc buông ra.

Năm ấy, Chu Doãn Đường mười bảy tuổi.

Khi được Tiểu Lục cứu lên, mắt cá chân và cổ tay hắn đều có thương tích.

Điều gì khiến hắn chọn cách gieo mình xuống sông?

Lại là ai đã ép hắn đến bước đường ấy?

Đợi hắn chậm rãi tỉnh lại, thậm chí còn chưa kịp nói với bất kỳ ai một tiếng “đa tạ”.

Hắn đã chật vật, bất chấp tất cả bò về phía đám cỏ rối sau bụi lau.

Nơi đó có một đứa trẻ sơ sinh đang nằm.

Từ một canh giờ trước, nó đã không còn hơi thở.

Về sau ta mới biết, đó là muội muội của hắn.

09

Đêm xuống.

“Thương đội” hạ trại bên bãi sông.

Thiếu niên toàn thân lấm lem kia đang đào mộ.

Ta bảo Lão Cửu đi rèn luyện một phen, thế là Lão Cửu liền qua giúp hắn đào mộ.

Thiếu niên phản ứng chậm chạp, mãi đến khi phát hiện có người giúp mình.

Hắn mới rất ngượng ngùng nói lời cảm tạ với Lão Cửu.

Lão Cửu nói: “Không cần. Nếu ngươi muốn cảm tạ, thì cảm tạ chủ nhân nhà ta, Liễu Tam tiểu thư.”

Nấm mộ dần dần được đắp lên.

Ánh lửa trại nhảy nhót trong đáy mắt hắn.

Khi ánh mắt Chu Doãn Đường nhìn về phía ta, ta đang tựa dưới gốc cây giả vờ ngủ.

Bọn họ thấy hắn đáng thương, bèn chia cho hắn chút thức ăn.

Mà Chu Doãn Đường cực kỳ biết chừng mực, chỉ lấy một ít lương khô, phần lớn đều trả lại cho Tiểu Lục.

Có người hỏi nhà hắn ở đâu.

Hắn cũng không chịu nói.

Thật ra, sở dĩ hắn không nói gì, không phải vì cảnh giác.

Mà là vì lai lịch của hắn chẳng hề vẻ vang.

Để sống sót, hắn đã g.i.ế.c người.

Mẫu thân hắn vì bảo vệ hắn và muội muội, bị phụ thân hắn say rượu dùng d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t.

Ngày hôm sau, hắn hận đến mức xách d.a.o muốn g.i.ế.c người.

Phụ thân hắn khóc lóc sám hối với hắn, chỉ nói: “Hôm nay con g.i.ế.c ta, con cũng sẽ bị nhốt vào đại lao, vậy muội muội con phải làm sao?”

Câu nói ấy, gần như trong nháy mắt đã đè sập sống lưng thiếu niên.

Một kẻ không có lương tri, lại đem thứ thân tình rẻ mạt tự nhận ấy ra đùa bỡn.

Hắn châm chọc sự bất lực của hắn, cũng cười nhạo lòng hắn còn vướng bận.

Con g.i.ế.c cha.

Chu Doãn Đường có thể bất chấp luân thường.

Thậm chí có thể cùng thứ vô liêm sỉ kia đồng quy vu tận, rồi sau đó thì sao?

Muội muội còn trong tã lót phải làm thế nào?

Phụ thân là kẻ không thể trông cậy.

Hắn gửi gắm muội muội cho bà lão hàng xóm.

Nuôi một người là nuôi, nuôi hai người cũng là nuôi.

Hắn đi làm thuê, việc bẩn việc nặng nào cũng làm, đổi lấy thức ăn cho họ.

Nhưng phụ thân hắn lại một lần nữa thua bạc.

Đem muội muội hắn bán cho phú hộ họ Bạch làm đồng dưỡng tức.

Phụ thân hắn còn nói năng hùng hồn, bảo rằng mình làm vậy là vì tốt cho muội muội hắn.

Cả ngày ăn không no, uống không đủ, ở cùng một bà góa già, thì có tiền đồ gì.

Phụ thân hắn nghênh ngang rời đi.

Bà lão hàng xóm kéo hắn lại, thở hổn hển nói:

“Không phải đồng dưỡng tức, là tiểu thiếp nhà đó bị sẩy thai, lại nghe nói tim phổi của trẻ nhỏ có thể bồi bổ khí huyết.”

Căn bản không phải đi làm đồng dưỡng tức gì cả.

Hắn trèo vào Bạch gia, nghe được lời bàn tán của nha hoàn, liền phóng một mồi lửa, khói trắng bốc lên bốn phía.

Muội muội hắn vẫn còn sống.

Hắn trộm muội muội ra, trèo tường bỏ trốn.

Nhưng lại bị người Bạch gia vu ngược, đổ tội rằng hắn trộm nữ anh do tiểu thiếp trong nhà sinh ra.

Đám nha sai đuổi tới, trong lúc giằng co, hắn lại g.i.ế.c ngược một nha sai.

Càng nhiều người truy đuổi tới.

Chu Doãn Đường đành giấu muội muội trong đồng hoang, còn mình thì nhảy xuống sông.

Tiền thưởng Bạch gia đưa ra đủ hậu hĩnh.

Đám nha sai tìm kiếm bên bờ sông suốt một canh giờ.

Hắn cứ thế nấp dưới nước.

Hắn bơi rất giỏi, trong đêm tối, trong bụi lau, ẩn mình tránh né bọn họ.

Nhưng không chịu nổi việc liên tiếp ngâm mình dưới sông suốt hai canh giờ.

Sau khi đám nha sai kia rời đi, hắn từ phía đối diện bơi ngược dòng vào bờ.

Mắt thấy sắp đến gần nơi ban đầu hắn nhảy xuống.

Hắn lại cạn kiệt sức lực, mắt cá chân còn bị rong nước quấn lấy, không sao thoát ra.

Trời sắp hửng sáng.

Tuy chúng ta đã cứu hắn.

Nhưng muội muội của Chu Doãn Đường đã c.h.ế.t.

Những chuyện này, không khó điều tra.

Về sau chưa đầy hai ngày, ta đã biết toàn bộ quá khứ của hắn.

10

Khi đó, ta nghĩ, nuôi hắn bên cạnh chẳng khác nào nuôi một con ch.ó.

Ta thừa nhận, lần đầu gặp mặt.

Ta đã bị dung mạo của Chu Doãn Đường hấp dẫn.

Thế nhưng khi con người đang đói khát, sẽ không nuôi một con ch.ó.

Trên đoạn đường có thể gọi là chạy trốn nơi chân trời góc bể ấy, mỗi ngày ta chỉ nghĩ, làm sao để đoạt lấy thứ mình muốn.

Ban đêm, sói đói rình rập bốn phía.

Lão Cửu bọn họ nhất định sẽ bảo vệ ta.

Chu Doãn Đường lẻ loi một mình, liền trở thành mục tiêu bị bầy sói vây công.

Ta muốn xem thử, vì mạng sống, hắn có thể làm đến mức nào.

4 - Ngọc Lựu Nhi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia