Vừa hay Bùi Thanh Từ đến phủ bàn chuyện hôn sự với ta.
Ta giả vờ ứng phó với hắn một hồi, lại “vô tình” làm đổ rượu lên người hắn, sau đó bảo thị nữ của trưởng tỷ dẫn hắn đi thay y phục.
Trong lúc ấy, Xương Nghi quận chúa của phủ Trưởng công chúa đến tìm ta.
Ta trò chuyện với nàng một lúc vẫn không thấy Bùi Thanh Từ quay lại, bèn dẫn người đi tìm.
Khi cửa phòng bị đẩy ra, trưởng tỷ và Bùi Thanh Từ đã trần trụi ôm lấy nhau.
Xương Nghi quận chúa sợ đến vội vàng che mắt.
Hai người bị luồng gió từ ngoài cửa lùa vào kích một cái, rất nhanh đã tỉnh táo lại.
Bùi Thanh Từ mặc lại y phục, vội vàng chạy đến giải thích với ta.
“Là nàng ta! Chính nàng ta kéo ta vào phòng. Ta uống say, nhất thời hồ đồ, nhận nhầm nàng ta thành nàng.”
“A Phù, nàng phải tin ta, ta không phải—”
Ta vô cùng dứt khoát vung tay tát thẳng vào mặt hắn, sau đó cố làm ra vẻ ấm ức, ép ra hai giọt nước mắt.
“Nếu trong lòng ngươi có trưởng tỷ, tại sao còn phải lừa ta?”
“Hết lần này đến lần khác đùa giỡn ta như vậy, chẳng lẽ ta đáng bị ngươi bắt nạt hay sao?”
Ta quỳ xuống trước mặt quận chúa.
“Cầu Xương Nghi quận chúa làm chủ cho ta!”
Trước đó Xương Nghi quận chúa đã nhận chiếc dây vàng đính hoa châu đeo trán ta đặc biệt đặt làm tặng nàng, đương nhiên đứng về phía ta.
“Hắn đã là loại người như vậy, ngươi gả cho hắn chẳng phải tự hủy hoại cả đời sao!”
“Theo bản quận chúa thấy, hôn sự giữa ngươi và hắn cứ hủy bỏ tại đây!”
Mẫu thân lập tức kéo lấy ta.
“Nhị nha đầu, con làm vậy chẳng phải muốn tỷ tỷ con từ nay không còn mặt mũi nhìn người sao!”
“Chuyện đã xảy ra rồi, chi bằng để thế t.ử cưới cả hai tỷ muội các con, truyền ra ngoài cũng dễ nghe hơn.”
“Tỷ tỷ con chắc chắn không chịu làm thiếp, vậy cho nó một danh phận bình thê cũng được.”
Bà quay sang nhìn Bùi Thanh Từ.
“Thế t.ử thấy thế nào?”
Thôi Câm quỳ dưới đất khóc đến lê hoa đái vũ.
Sắc mặt Bùi Thanh Từ thoáng hiện vẻ không nỡ, trong mắt lóe qua một tia giằng co rồi nhìn về phía ta.
“A Phù, chuyện này truyền ra ngoài cũng sẽ tổn hại thanh danh của nàng. Chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, để trưởng tỷ nàng cùng nàng gả vào phủ.”
“Nhưng nàng yên tâm, người ta yêu trong lòng chỉ có một mình nàng.”
Ta yếu ớt tựa vào Xương Nghi quận chúa, cũng khóc đến đau lòng tuyệt vọng, sau đó lấy từ trong tay áo ra một cuộn công chúa lệnh.
“Hôm bình thơ trên lầu gấm, khi ta cầu Trưởng công chúa ban cho một tờ đoạn thân thư, công chúa từng nhắc rằng một khi đoạn tuyệt quan hệ với gia tộc, khó tránh bị người đời chỉ trích, mang tiếng bất hiếu, nên khuyên ta suy nghĩ thật kỹ.”
“Cho dù phụ thân và mẫu thân đã hai lần ép hôn, ta vẫn chưa từng lấy tờ đoạn thân thư này ra.”
“Nhưng hôm nay, vị hôn phu tương lai của ta lại lên giường với trưởng tỷ ta, các người chẳng những không nghĩ cho ta nửa phần, còn mở miệng ép buộc.”
“Biết được trong lòng các người, ta thật sự có thể bị khinh rẻ đến mức này, ta cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lòng.”
“Hôm nay, ta xin quận chúa làm chứng cho ta.”
“Nếu không bị dồn đến đường cùng, ta tuyệt đối không muốn làm chuyện trái luân thường.”
“Từ hôm nay, ta đoạn tuyệt ân nghĩa với Thôi gia. Sau này hôn nhân gả cưới, mua nhà lập nghiệp, vinh hoa phú quý, đôi bên không còn liên quan.”
“Còn Bùi thế t.ử, hôn sự giữa ngươi và ta đến đây chấm dứt.”
Sắc mặt Bùi Thanh Từ trắng bệch.
Phụ thân và mẫu thân cũng chưa kịp phản ứng.
Đến khi ta chuẩn bị bước ra cửa, mẫu thân đột nhiên túm lấy vạt tay áo ta.
“Đoạn thân cũng được, nhưng trước tiên phải trả lại số của hồi môn ta đã sang cho con.”
Ta hất tay bà ra.
“Đó là của hồi môn mẫu thân đã cho con trước khi đoạn thân. Trên danh sách cũng chẳng ghi rõ là của hồi môn để con gả cho ai, mẫu thân lấy lý do gì mà đòi lại?”
Bà tức đến nghiến răng, một chữ cũng không thốt nổi.
Ngày hôm ấy, ta dẫn theo Lục Kiều cùng chiếc tay nải mang theo khi mới trở về, dọn khỏi Thôi phủ.
10
Ta đổi tám mươi gánh của hồi môn ấy lấy một khoản bạc không nhỏ, một phần dùng để khai thông thương lộ Tây Bắc, một phần mua một tòa trạch viện ba tiến, phần còn lại gửi vào tiền trang.
Ban đầu Bùi Thanh Từ chỉ định để Thôi Câm làm thiếp, nhưng nàng không chịu, còn uy h.i.ế.p hắn rằng nếu không được làm chính thê, nàng sẽ tố hắn tội khinh bạc nữ quyến quan gia.
Cuối cùng Bùi gia vì e ngại thanh danh vẫn phải cưới nàng vào phủ, chỉ là hôn lễ vô cùng sơ sài.
Thôi Thành Chương cũng như nguyện mưu được một chức quan ngũ phẩm trong kinh.
Đến đây, Thôi gia và Bùi gia xem như hoàn toàn bị trói c.h.ặ.t vào nhau.
Ta giao toàn bộ chứng cứ đã chuẩn bị từ trước về việc phụ thân ta có liên quan đến khoản thiếu hụt thuế ruộng công cho Tạ Phù Nam.
Tạ Phù Nam nhân cơ hội dâng sớ đàn hặc, Thánh thượng bắt đầu điều tra Thôi gia.
Rút củ cải kéo theo cả bùn, mấy vị văn quan vốn không vừa mắt Bùi gia cũng bắt đầu âm thầm ra tay.
Bùi Thanh Từ vì muốn tự bảo toàn, lấy một đôi nhi nữ của Thôi gia ra uy h.i.ế.p, ép Thôi gia nhận hết mọi tội lỗi.
Vị phụ thân già của ta từ đó bị biếm đến Phương Nam, cả đời không được trở lại kinh thành.
Thôi gia hoàn toàn suy sụp.
Mẫu thân cầu cứu không nơi, bèn tìm đến trước cửa phủ ta, bảo ta niệm chút tình nghĩa năm xưa mà phụng dưỡng bà lúc tuổi già.
“Dù sao con cũng từng gọi ta một tiếng mẫu thân. Cho dù ta có muôn vàn không phải, nhưng trên đời này nào có đạo lý làm nữ nhi lại mặc kệ mẫu thân?”
“Nếu không có ta, lấy đâu ra con của ngày hôm nay?”
Ta bảo bà nói rõ xem giữa chúng ta rốt cuộc có những tình nghĩa gì.
Bà lại không kể nổi dù chỉ một chuyện.
Ta vừa thương hại vừa cao ngạo nhìn bà.
“Những gì ta có hôm nay đều do chính ta tự kiếm lấy, tự giành lấy, không liên quan đến bà nửa phần.”