Sao nàng lại có thể lạnh nhạt đến vậy?

Hắn vốn nghĩ nàng từ Tây Bắc trở về, những năm qua lễ nghi quy củ chắc chắn không thể sánh với các quý nữ trong kinh.

Đến lúc ấy chỉ cần tùy tiện tìm một cái cớ, lấy những điều đó ra chèn ép nàng, khiến nàng hiểu rõ với thân phận và hoàn cảnh hiện giờ, muốn gả cao ở kinh thành là chuyện khó khăn.

Sau đó hắn sẽ đưa tay giúp đỡ, đề nghị nạp nàng làm thiếp.

Nếu nàng không chịu, hắn sẽ cho nàng địa vị bình thê.

Nếu nàng thật sự làm loạn quá mức, cùng lắm hắn cưới nàng là được.

Dù sao hắn đã “mất trí nhớ”, người ngoài cũng sẽ không quá trách móc hắn.

Ngược lại, còn vì chuyện Thôi Phù ép gả mà càng coi trọng, thương cảm hắn.

Thôi Câm cũng sẽ càng thương hắn hơn, biết đâu còn vì hắn mà chịu nhún nhường, để hắn có thể ôm cả hai mỹ nhân.

Tuyệt đối không nên giống như hôm nay, lạnh lùng vô tình với hắn đến vậy.

Nghĩ đến đây, một ngọn lửa giận không rõ nguyên do bỗng bốc thẳng lên đầu hắn, như có một đám mây đen khổng lồ phủ xuống, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn nghẹn đến khó thở.

Thôi Câm đề nghị cùng hắn ra hồ đi dạo giải sầu, cũng bị hắn khéo léo từ chối.

Hắn nghĩ, bất kể thế nào, Thôi Phù cũng không thể gả cho Tạ Phù Nam.

Nếu không, đến lúc muốn kéo nàng trở lại, e rằng sẽ khó càng thêm khó.

07

Nửa tháng trôi qua, Bùi gia vẫn chưa sai người mang sính lễ đến, cả nhà bắt đầu sốt ruột.

Ta vốn tưởng Bùi gia vẫn đang cân nhắc lợi hại, lại thêm thời gian này bận cùng Lục Kiều tuyển người quản lý các cửa hàng trong kinh nên cũng lười hỏi đến chuyện ấy.

Mùng tám tháng tám, Trưởng công chúa muốn tổ chức một buổi bình thơ trên lầu gấm, thiệp mời cũng được gửi đến tay ta.

Ta nghĩ sau này làm ăn khó tránh phải giao thiệp với những quý nữ thế gia này, bèn bảo Lục Kiều trang điểm cho ta thật chỉn chu.

Đặc biệt là hoa điền trên trán, ta đổi thành chuỗi châu màu gắn trên món trang sức vàng mảnh trước trán, càng tăng thêm mấy phần phong tình.

Khi xe ngựa đi vào cửa Thông Hóa, bỗng nhiên dừng lại.

Phu xe nói ngựa của Bùi công t.ử đang chắn đường.

Ta vén rèm xe lên, những hạt châu màu khẽ đung đưa trước trán, ánh châu li ti lấp lánh đến mê hoặc lòng người.

Bùi Thanh Từ đang ngồi cao trên lưng ngựa thoáng sững sờ, đáy mắt hiện lên một tia kinh diễm.

Hắn nói:

“Thôi Phù, hôm nay là hội bình thơ trên lầu gấm, ta khuyên ngươi vẫn nên đừng đến đó mất mặt.”

Ánh mắt hắn lệch sang một bên, dừng một lát rồi nói tiếp:

“Ta không phải quan tâm ngươi, chỉ sợ người khác bàn tán A Câm có một muội muội bất học vô thuật, ngu dốt như ngươi, khiến nàng ấy cũng bị liên lụy.”

Ta chợt nhớ lại một chuyện.

Năm ấy, ta theo trưởng tỷ và mẫu thân đến dự yến tiệc của Thái phó.

Thái phó nhất thời cao hứng, muốn khảo học vấn của đám tiểu bối chúng ta.

Trưởng tỷ làm một bài thất ngôn khuê oán, được mọi người tại đó liên tục khen ngợi.

Đến lượt ta, ta lại ngồi mãi chẳng nặn ra nổi một chữ.

Mẫu thân ở bên cạnh vội giải vây, nói từ nhỏ ta ham chơi, chưa từng chịu chuyên tâm học hành.

Thật ra là bà chưa từng mời phu t.ử đến dạy ta.

Khi ấy ta còn nhỏ, tính tình bướng bỉnh, không chịu thua, thế là nhất quyết làm một bài thơ vui mang tên Lên Núi Ngắm Xuân.

Mọi người bị ta chọc cho cười nghiêng ngả, Thái phó còn khen ta không câu nệ khuôn phép.

Thơ của trưởng tỷ không được truyền khắp phố phường, trái lại bài thơ của ta lại được những đứa trẻ năm sáu tuổi đọc thuộc vanh vách.

Khi ấy Bùi Thanh Từ cũng từng khen ta, nói thơ của ta độc nhất thiên hạ.

Thế nhưng kiếp trước, sau khi thành thân, hắn lại luôn chê ta học vấn không sâu bằng trưởng tỷ.

Cũng vì vậy mà về sau ta đã bỏ ra không ít công sức vào chuyện học hành.

Ta nhìn gương mặt đáng ghét của Bùi Thanh Từ trên lưng ngựa, nhàn nhạt nói:

“Không phiền Bùi thế t.ử bận lòng.”

Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng ta đã buông rèm xe xuống.

Tại phủ Trưởng công chúa, mấy tỷ muội thân thiết của Thôi Câm đang vây quanh nàng trước cửa, không ngừng nói lời tâng bốc.

Thấy ta xuống xe, mọi người lập tức khịt mũi khinh thường, ánh mắt đầy giễu cợt.

“Ôi chao, hôm nay Thôi nhị cô nương sẽ không lại làm một bài thơ vè cho qua chuyện đấy chứ?”

“Đến giờ ta nhớ lại bài Lên Núi Ngắm Xuân nàng ta làm năm ấy vẫn thấy thật nực cười, nông cạn dung tục, học vấn chẳng bằng A Câm lấy nửa phần.”

Ta ôm hộp lễ trong tay, ánh mắt lần lượt quét qua từng người, giọng bình thản.

“Vậy cô nói xem, bài thơ trưởng tỷ ta làm năm tám tuổi tên là gì?”

Quý nữ vừa lên tiếng lập tức sững người.

“Đã qua nhiều năm như vậy, sao ta nhớ được?”

Khóe môi ta cong lên thành một nụ cười lạnh.

“Không nhớ thơ của tỷ ấy, lại nhớ thơ của ta, vậy chẳng phải cô cũng nông cạn dung tục giống ta sao?”

“Vì muốn nịnh bợ tỷ ấy mà cố tình hạ thấp ta. Cô không chỉ nông cạn dung tục, mà còn chẳng ra gì.”

“Trong vòng giao du của trưởng tỷ từ bao giờ lại lẫn vào một kẻ hỗn xược nông cạn dung tục như cô vậy?”

Quý nữ kia siết c.h.ặ.t khăn tay, quay sang nhìn Thôi Câm.

Thôi Câm đương nhiên không chịu vì nàng ta mà đôi co với ta ngay tại phủ Công chúa, chỉ tùy tiện an ủi đôi câu, bảo nàng ta đừng chấp nhặt với loại người thô tục như ta.

Ta vừa bước lên lầu gấm mới dựng của Trưởng công chúa thì ngay sau đó, tiểu tư của Bùi Thanh Từ đột nhiên mang mấy bản thảo đưa cho Lục Kiều.

“Công t.ử nhà ta nói, nếu Thôi nhị tiểu thư có thể học thuộc những bài thơ này trước, đến lúc ấy cũng không đến mức mất sạch thể diện.”

Nói xong, hắn vội vàng rời đi.

Lục Kiều nhìn ta.

Ta đành bảo nàng tạm thời cất đi.

Trên lầu gấm, ta thong thả hành lễ với Trưởng công chúa.

Nàng trông chỉ ngoài ba mươi tuổi, một đôi mắt phượng dài hẹp nhìn ta hồi lâu, sau đó mới hài lòng gật đầu.

“Phù Nam quả là có phúc.”

Chương 7 - Ngọc Lưu Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia