Ngọc Quan Âm

Chương 6

Thân hình A huynh chao đảo, phải chống tay lên xe ngựa.

Lâm Thính Lan bịt miệng bật khóc:

“A Phù, ngươi nhất định phải làm loạn đến mức này, ép hai mẹ con ta không còn đường sống sao? Ta…”

“Ngươi câm miệng!”

Tẩu tẩu nghiêm giọng quát nàng ta:

“Ngươi còn nhiều lời, ta sẽ dùng trâm rạch nát mặt ngươi. Cho dù ta hòa ly, cũng tuyệt đối không để ngươi được lợi.”

Lâm Thính Lan c.ắ.n môi, đáng thương nhìn A huynh.

Trong mắt A huynh cuộn trào đau đớn, hắn nhìn tẩu tẩu không chớp mắt:

“Chỉ vì một chiếc xe ngựa, nàng muốn hòa ly với ta.”

Tẩu tẩu nhìn hắn: “Ta chỉ không muốn tiếp tục gánh những tội danh vốn không thuộc về mình.”

Bóng lưng A huynh cứng đờ.

Ta liền ôm bên má bỏng rát, lớn tiếng nói:

“Các người biết rõ thân thể nàng ta không tốt, vẫn nhất quyết giày vò lên núi.

“Đến khi phát bệnh, cướp xe ngựa của tẩu tẩu không thành, liền đổ hết tội lỗi lên đầu tẩu tẩu.

“Ôn Thời Yến, đến hôm nay ta mới biết huynh không chỉ có mắt như mù, lòng dạ cũng mù quáng, mà còn không phân biệt phải trái đúng sai, mục ruỗng từ tận xương tủy.” 

“Chẳng trách tẩu tẩu không cần huynh nữa. Huynh đáng đời thối rữa mà c.h.ế.t.”

A huynh cố nén giận, nhắm mắt lại. Hắn nhìn ta, nhưng lời nói lại dành cho tẩu tẩu:

“Nhưng xe ngựa cũng là của Ôn gia ta. Nàng chỉ mang theo một chiếc rương rách bước vào Ôn gia, vinh hoa phú quý trong cả phủ này có thứ nào thuộc về nàng?”

“Tranh với Tri Vũ, nàng không xứng.”

Hắn xoay người bước lên xe ngựa.

“Đi!”

Xe ngựa lao đi quá nhanh, suýt kéo tẩu tẩu ngã xuống đất.

Nàng loạng choạng ngã vào lòng ta, lại tự giễu khẽ cười:

“Đem tình cảm ra đ.á.n.h cược, đến khi tình cảm không còn, ngay cả tính mạng cũng bị người ta coi rẻ.”

“Thời Nghi, muội nên theo họ xuống núi.”

Ta lắc đầu, nước mắt còn rơi nhanh hơn lời nói:

“Muội đến cùng tẩu tẩu thì sẽ cùng tẩu tẩu trở về.

“Tình cảm của hắn là giả, nhưng tẩu tẩu, tấm lòng của muội là thật.”

Khi yêu nàng, sự trầm tĩnh của nàng là tháng năm bình yên.

Khi không yêu nàng, sự dịu dàng của nàng lại trở thành vô vị và nhàm chán.

Khi yêu nàng, ngay cả mạng sống của hắn cũng có thể đặt vào lòng bàn tay nàng. 

Khi không yêu nàng, chỉ vì một chiếc xe ngựa, hắn nói nàng không xứng.

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt trắng bệch và đôi tay run rẩy của tẩu tẩu, ta đều nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Ta nghĩ, đó là một con đường c.h.ế.t khiến ta sợ hãi.

A huynh hộ tống xe ngựa nghênh ngang rời đi.

Tẩu tẩu nhìn linh bài của Niệm Niệm, khẽ cười:

“Thời Nghi, muội nhìn thấy chưa?

“Tình cảm sẽ đổi thay, lời thề sẽ mục nát. Chỉ có bản lĩnh thật sự của chính mình mới thật sự thuộc về mình.”

“Muội đừng đi lại con đường cũ của tẩu tẩu.”

Mưa lớn trút xuống như thác.

Ông trời cũng đang khóc cùng tẩu tẩu.

Nếu không thể xuống núi, chúng ta sẽ bị lũ quét vây khốn trên đỉnh núi.

Không có thức ăn nước uống, ban đêm dù không c.h.ế.t cóng, cũng sẽ bị sói lang hổ báo rình rập đến c.h.ế.t.

Ta lau nước mưa trên mặt, dắt con ngựa A huynh bỏ lại ra:

“Tẩu tẩu, muội từng học cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Muội đưa tẩu về nhà.”

10

Hôm ấy mưa rất lớn, đường xuống núi vô cùng khó đi.

Ngựa tốt nhận chủ, chúng ta từng bước gian nan, nhưng vẫn không buông tay nhau.

Chân tình cũng có thể bền chắc hơn bàn thạch.

Nhưng A huynh không có.

Khi chúng ta toàn thân ướt sũng như chuột lột, lần mò trở về đến nhà, trời đã tối đen.

Bọn họ đang quây quanh bàn tròn ăn lẩu nóng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên không dứt. Ta và tẩu tẩu cứ thế không đúng lúc mà bước vào cửa.

Ánh mắt A huynh rơi xuống nửa thân váy lấm đầy bùn và đôi giày bị đá nhọn cứa rách của chúng ta, đồng t.ử hắn chợt co lại:

“Các người… đi bộ về sao? Xe ngựa ta phái đi…”

“Khụ khụ khụ!”

Tiếng ho dữ dội của Lâm Thính Lan cắt ngang lời A huynh.

Tẩu tẩu đã sớm nhìn thấu trò của nàng ta, lại mệt đến mức chẳng muốn nói gì.

Nàng xoay người trở về viện của mình.

Lâm Thính Lan lại nhân cơ hội nói bóng gió trước mặt mẫu thân: 

“Đều tại con không tốt. Tri Vũ vừa phát bệnh, con liền rối loạn, mượn xe ngựa của tỷ tỷ trở về phủ, hại nàng ấy bị mắc mưa.”

Đôi môi mỏng của A huynh mím c.h.ặ.t, không dám nhìn thẳng vào ta.

Ta mang theo bộ dạng chật vật đầy người, hỏi: “Vậy là Tri Vũ không hề phát bệnh tim?”

“Ngươi xúi giục A huynh cướp xe ngựa của tẩu tẩu, vứt nàng lại giữa cơn mưa lớn ở miếu Trĩ Tử, rồi còn thản nhiên ngồi đây ăn lẩu.”

“Ngươi giẫm lên tính mạng người khác để tranh giành nam nhân, bữa cơm này ngươi nuốt nổi sao?”

A huynh gầm lên với ta: “Thời Nghi!”

Sắc mặt mẫu thân thoáng thay đổi: “Các con đã bỏ người lại ở miếu Trĩ T.ử sao?”

Lâm Thính Lan bật khóc:

“Đều tại con. Tri Vũ vừa phát bệnh, con liền chẳng còn để ý được gì nữa. Con sẽ đi xin lỗi A Phù.”

Ta bật cười: “Giả vờ cái gì? Tẩu tẩu không c.h.ế.t trên đỉnh núi, có phải ngươi rất thất vọng không?”

“Thời Nghi!”

“Ôn Thời Yến!”

Ta lật tung bàn lẩu của bọn họ, dốc hết sức hét lên:

“Huynh không c.h.ế.t, vậy xe ngựa và người huynh phái đi đâu rồi?”

Hắn đột nhiên quay sang nhìn Lâm Thính Lan.

Sắc mặt nàng ta trắng bệch, nước mắt lập tức trào ra:

“Tri Vũ muốn ăn điểm tâm, ta nhất thời sốt ruột nên để xe ngựa… để xe ngựa đi mua điểm tâm cho con bé. Sau đó…”

Giọng nàng ta dần nhỏ xuống.

“Tri Vũ khỏe lại, ta mải vui nên quên mất.”

A huynh ném mạnh đôi đũa xuống đất.

Lâm Thính Lan co rúm người, ôm lấy cánh tay mẫu thân:

“Bá mẫu, con chỉ bị dọa sợ, không phải cố ý.”

Mẫu thân thở phào, vỗ nhẹ mu bàn tay Tri Vũ:

“Dù sao người cũng không xảy ra chuyện, không trách con.”

Nước mưa tí tách rơi xuống dưới chân.

Chương 6 - Ngọc Quan Âm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia