Biểu muội nghe vậy, vẻ căng thẳng trên mặt cuối cùng cũng tan đi đôi chút.
Mối hôn sự giữa ta và Tạ Cửu Tiêu không thành.
Còn chàng lại dốc sức nghĩ đủ mọi cách để cưới biểu muội.
Chuyện này khiến mẫu thân ta tức giận không nhẹ.
Bà giận biểu muội, liền mấy ngày không chịu gặp nàng.
Ngay cả với dì ta vừa từ Thái Thương đến, bà cũng không còn thân mật như xưa.
Nhưng người khiến bà tức nhất vẫn là Tạ Cửu Tiêu.
Bà nói chàng là kẻ có mắt mà chẳng thấy ngọc, chỉ biết nhìn sắc đẹp trước mắt, chẳng hiểu nữ nhi bà tốt đẹp đến nhường nào.
Bà còn nói trong kinh thành này thiếu gì nam nhi ưu tú, nhất định sẽ tìm cho ta một người tốt hơn hắn gấp trăm lần.
Không lâu sau, mẫu thân tổ chức một hội mã cầu.
Thiệp mời gần như gửi tới tất cả công t.ử quý tộc vừa đến tuổi nghị thân trong kinh thành.
Bà đã quyết tâm mượn dịp này tìm cho ta một mối hôn sự thật tốt.
Tạ Cửu Tiêu muốn nhân cơ hội gặp biểu muội, dù không có thiệp mời cũng mặt dày đến dự.
Để được gần nàng hơn, chàng mời nàng cùng đ.á.n.h mã cầu.
Nhưng biểu muội lớn lên ở Thái Thương, chưa từng học qua trò này, chỉ có thể ngại ngùng nói rằng nàng không biết chơi.
Tạ Cửu Tiêu còn chưa kịp mở miệng, Tô Lạc Lạc đứng gần đó đã bật cười châm chọc.
Nàng nói không biết cũng phải, bởi tâm tư của biểu muội đều đặt vào việc quyến rũ vị hôn phu của biểu tỷ, làm gì còn rảnh học những thứ thanh nhã ấy.
Tô Lạc Lạc là ái nữ được Vinh Thân vương nâng niu trong lòng bàn tay.
Nàng cũng là hảo hữu cùng ta lớn lên từ thuở nhỏ.
Từ trước đến nay, nàng vốn chẳng ưa biểu muội ta.
Nàng từng nhiều lần nhắc ta phải cẩn thận với Sở Nguyệt Như.
Nay nghe chuyện mối hôn sự của ta bị nàng làm rối, Lạc Lạc càng ghét nàng ra mặt.
Nhưng dù sao biểu muội cũng là người ta dẫn tới, ta không thể để nàng bị làm khó trước mặt mọi người, nên lên tiếng khuyên Lạc Lạc đừng nói nặng như vậy.
Ta nói chuyện này chỉ là hiểu lầm, không nên trách biểu muội.
Nhưng Tô Lạc Lạc vẫn bất bình thay ta.
Nàng nói biểu tỷ mình đi xem mặt với nam t.ử, đó là chuyện quan trọng biết bao, vậy mà biểu muội lại tìm mọi cách đi theo. Chỉ riêng điểm ấy đã đủ khiến người khác khó tin nàng không có tư tâm.
Biểu muội tuy tức giận, nhưng ngại thân phận của Lạc Lạc, không dám cãi lại.
Nàng đỏ mắt nói rằng chuyện này quả thật là lỗi của nàng, nhưng lúc đầu nàng thật sự chỉ vì tò mò nên mới xin ta dẫn theo, chưa từng cố ý cướp mối hôn sự của ta.
Tô Lạc Lạc liếc nàng một cái, rõ ràng chẳng tin lời ấy.
Tạ Cửu Tiêu thấy vậy, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Chàng nói chuyện giữa ba người chúng ta, quận chúa là người ngoài thì tốt nhất đừng xen vào.
Rồi chàng nhìn cây gậy mã cầu trong tay Tô Lạc Lạc, đổi giọng nói hôm nay mọi người tới đây vốn là để chơi cầu, những chuyện khác ngày sau tự bọn họ sẽ giải quyết.
Chàng thấy dáng vẻ Lạc Lạc rất oai hùng, đoán nàng cầu kỹ không tệ, liền muốn cùng nàng đấu một trận.
Ta biết Tạ Cửu Tiêu đ.á.n.h mã cầu rất giỏi.
Chàng rõ ràng muốn mượn trận này để trút giận thay biểu muội, khiến Tô Lạc Lạc mất mặt trước mọi người.
Ta vội kéo tay Lạc Lạc, nói hôm nay nàng đã giúp ta rất nhiều, ta thật sự cảm kích, nhưng nàng không cần vì ta mà làm đến mức ấy.
Lạc Lạc lại cười, bảo ta cứ yên tâm, trong lòng nàng tự có tính toán.
Nàng nhìn Tạ Cửu Tiêu bằng ánh mắt khinh thường.
Đấu thì đấu, chẳng lẽ bản quận chúa lại sợ ngươi.
Nói xong, nàng quay sang hỏi ta có muốn vào đội nàng không, vì trong đội còn thiếu một người.
Ta chưa kịp đáp, Tạ Cửu Tiêu đã cười nhạt.
Chàng nói ta căn bản không biết đ.á.n.h mã cầu.
Tô Lạc Lạc lập tức cười nhạo, bảo chàng đúng là nói chuyện hoang đường.
Nàng nói mã cầu của Cố Tri Thu luôn đứng đầu, từ trước tới nay chưa từng thua ai.
Tạ Cửu Tiêu nghe vậy, kinh ngạc nhìn ta như nhìn một người xa lạ.
Đương nhiên chàng không biết ta biết đ.á.n.h mã cầu.
Kiếp trước, ta và chàng vừa mở miệng đã cãi nhau đến long trời lở đất.
Chàng chưa từng muốn tìm hiểu ta.
Ta cũng chẳng còn lòng dạ thể hiện bất kỳ điều gì trước mặt chàng.
Vậy nên làm sao chàng biết được ta từng cưỡi ngựa vung gậy, tung hoành trên sân cầu chẳng thua nam t.ử nào.
Ban đầu hôm nay ta không định ra sân.
Nhưng nhớ lại kiếp trước chàng đã lạnh nhạt, giày vò, khinh miệt ta như thế nào, lại nhớ đến tận lúc c.h.ế.t ta vẫn chưa cãi thắng chàng lần cuối, trong lòng ta bỗng nổi lên một hơi nghẹn.
Ta cầm lấy gậy mã cầu, xoay người lên ngựa.
“Vậy thì đ.á.n.h một trận.”
Tô Lạc Lạc cười lớn, nói đó mới là Cố Tri Thu mà nàng quen.
Tạ Cửu Tiêu đứng bên cạnh nhìn ta, ánh mắt có thoáng ngẩn ngơ.
Chàng chẳng để ý biểu muội đang dặn mình phải cẩn thận, ngược lại bước về phía ta.
Chàng nói chàng không biết ta còn biết đ.á.n.h cầu.
Ta khẽ cười, chẳng buồn đáp lại.
Nhân lúc chàng còn chưa kịp phòng bị, ta kéo cương chuyển hướng, vung gậy đ.á.n.h mạnh, quả cầu lập tức bay thẳng vào lưới.
Tạ Cửu Tiêu sững sờ, bật thốt rằng cầu kỹ của ta lại tốt đến vậy.
Tô Lạc Lạc đứng gần đó lạnh nhạt nói rằng những điều chàng không biết còn nhiều lắm.
Nàng còn nói chàng ném trân châu đi để chọn mắt cá, sau này tất có ngày hối hận.
Ta liếc mắt nhìn sang, thấy sắc mặt Tạ Cửu Tiêu phức tạp đến khó tả.