Ngày Chu Đan Diên trở về, ta bưng một bát canh nóng, đứng bên ngoài thư phòng.
Nàng đã trở về, vị Vương phi thế thân như ta cũng nên nhường chỗ rồi.
Bên trong vọng ra tiếng khóc của nàng, dè dặt dò hỏi.
“Vương gia ca ca, muội đổi ý rồi. Tôn Mộ Hàn kia đúng là chẳng phải người!”
“Hắn vậy mà vì một nữ tử bán nghệ nơi chốn thanh lâu mà ra tay đánh muội… Muội đau lắm…”
“Khóc gì chứ? Có ta ở đây, sau này sẽ không còn ai có thể khiến muội phải chịu uất ức.”
Giọng Trình Dữ Quy mềm mỏng đến mức ba năm làm phu thê, ta chưa từng được nghe một lần.
Ba năm trước, Chu Đan Diên khóc lóc làm loạn, nhất quyết đòi gả cho Thám hoa lang Tôn Mộ Hàn.
Nhưng nàng không nỡ buông Trình Dữ Quy, bèn dỗ dành cô em gái thứ xuất là ta thay nàng lên kiệu hoa.
“Vãn Tri, muội chỉ là thứ nữ, có thể thay tỷ giữ chân Vương gia đã là phúc lớn bằng trời rồi.”
Khi ấy, Trình Dữ Quy cũng đồng ý.
“Cưới ai chẳng là cưới, cứ để nàng thay nàng ấy giữ chỗ trước. Chưa quá ba năm, nàng ấy nhất định sẽ trở về. Vị trí Vương phi chỉ có thể là của Đan Diên.”
Vậy mà còn chưa đến ba năm, chính chủ đã trở về.
Thôi vậy, ta vốn cũng chẳng ham hố gì vị trí Vương phi này.