"Đều tại em có mắt không tròng, ngu xuẩn như lợn mới làm ra nhiều chuyện thất đức như vậy. Chị dâu làm ơn làm phước nói đỡ giùm em một câu với anh Diệp, bảo anh ấy đừng động vào công ty của bố em được không?"

"Nếu không bố em chắc chắn sẽ khóa hết thẻ của em, rồi đày em sang châu Phi chăn mồi mất thôi!"

Hoàng Thời Vũ không đến mức vứt bỏ hết liêm sỉ như Thẩm Tự, nhưng cũng thành tâm nói một lời xin lỗi:

"Xin lỗi cô, là tôi đã tự tác đa tình."

"Bạc Nhu chỉ yêu mình cô, từ đầu đến cuối đều là do một mình tôi tự diễn một vở kịch đơn độc mà thôi. Hy vọng cô người lớn đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi nữa."

Tôi chấp nhận lời xin lỗi, nhưng trong tương lai tôi hoàn toàn không muốn nhìn thấy bọn họ thêm một lần nào nữa.

"Hai người đi đi, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Hai người họ vẫn không dám động đậy, đồng thời rụt rè đưa mắt nhìn sang Diệp Bạc Nhu.

Diệp Bạc Nhu lạnh lùng quét mắt nhìn qua bọn họ: "Cút đi. Từ ngày hôm nay trở đi, chúng ta không còn là bạn bè gì nữa."

"Sau này đi đường có gặp tôi và Hân Hân thì nhớ mà đi đường vòng."

Đến lúc này, hai người mới như được đại xá, vội vã ba chân bốn cẳng rời đi.

Cái bóng lưng tháo chạy thục mạng kia, nào còn sót lại nửa phần dáng vẻ hống hách, kiêu ngạo ngày trước?

Tôi nhìn mà không nhịn được bật cười thành tiếng.

Diệp Bạc Nhu dùng hai bàn tay áp vào má tôi, nâng mặt tôi lên: "Bây giờ đã vui hơn chưa?"

Tôi cười: "Dạ, vui rồi."

Anh khẽ cúi xuống mổ một cái lên môi tôi: "Thế tối nay anh có thể không phải ngủ sofa nữa được không?"

Căn nhà của anh trai tôi mua có ba phòng ngủ và một phòng khách.

Ba mẹ con chúng tôi mỗi người chiếm một phòng.

Cho dù cái ngày Diệp Bạc Nhu nói rõ ngọn ngành mọi chuyện xong thì chúng tôi đã làm hòa, nhưng tôi vẫn không cho anh vào phòng ngủ cùng mà bắt anh ra ngoài thuê khách sạn hoặc chịu khó ngủ sofa phòng khách.

Bởi vì cái nhà này cách âm không được tốt cho lắm, mà lần nào ở trên giường anh cũng bày ra động tĩnh lớn kinh khủng.

Tôi nào có gan để anh phát huy công lực ở đây, bằng không để mẹ và anh trai tôi nghe thấy thì đúng là ngượng chín cả mặt.

Nhưng Diệp Bạc Nhu lại không chịu ra khách sạn ở, thế nên anh chỉ có nước ra sofa mà nằm thôi.

Chiều cao 1m88 của anh so với chiếc sofa thì có hơi quá khổ.

Đôi chân dài miên man chẳng biết gác vào đâu, nhìn qua trông vừa đáng thương vừa uất ức vô cùng.

Tôi lại mở lời đề nghị: "Hay là anh ra khách sạn ở đi."

Anh bắt đầu giở giọng làm nũng: "Em ra khách sạn ở cùng anh thì anh mới đi."

Tôi thẳng thừng từ chối: "Không thèm."

Gương mặt anh lộ rõ vẻ tủi thân: "Tại sao chứ?"

Tôi bĩu môi: "Lần nào anh cũng làm lâu như thế, em mệt rã rời cả người."

"Thế anh hứa lần này sẽ kết thúc trận chiến trong vòng một tiếng đồng hồ, có được không?"

Anh dùng chiêu mưa dầm thấm lâu, nài nỉ hết nước hết cái: "Hân Hân, chúng mình đã bảy ngày rồi chưa có làm gì hết, em không nhớ anh sao?"

Nói thực thì cũng có một chút nhớ.

Nhưng tôi lại càng tò mò hơn: "Tại sao lần nào anh cũng thích ôm em từ phía sau thế? Lúc nào cũng dùng đúng một tư thế đó, anh không thấy nhàm chán à?"

"Anh cứ tưởng là em thích thế chứ." Anh phân bua: "Cái đêm đầu tiên của hai đứa mình, vốn dĩ anh định đi vào từ phía chính diện, nhưng chính em lại tự xoay người đi rồi quay lưng về phía anh cơ mà."

Hả? Chuyện là như vậy sao?

Tôi cẩn thận lục tìm lại những mảnh ký ức trong đầu.

Đến lúc này mới sực nhớ ra, đêm hôm đó khi Diệp Bạc Nhu ôm lấy tôi, đôi mắt anh cứ nhìn tôi chằm chằm không chớp lấy một cái.

Tôi bị nhìn đến mức ngượng ngùng đỏ mặt, căn bản không dám đối diện với ánh mắt của anh nên mới đành phải quay lưng đi.

Phá án rồi.

Hóa ra đây cũng là một sự hiểu lầm!

Tháng thứ hai sau khi làm hòa với Diệp Bạc Nhu.

Anh siết c.h.ặ.t lấy vòng eo của tôi, bế thốc tôi đặt ngồi lên bệ bếp đá, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên vành tai tôi rồi thủ thỉ:

"Bảo bối, hôm nay chúng mình thử một tư thế mới nhé, có được không?"

Bây giờ cứ mỗi ngày anh lại bày ra một chiêu trò mới, có những tư thế còn đặc biệt kỳ lạ và quái gở.

Nếu không phải nhờ tôi kiên trì tập yoga nhiều năm qua, cơ thể có đủ độ mềm dẻo thì có khi đã bị anh làm cho gãy xương từ lâu rồi.

Tôi muốn sụp đổ hoàn toàn: "Sao mà vẫn còn tư thế mới nữa thế?"

Anh trầm thấp bật cười: "Chẳng phải tại em chê anh là đồ cổ hủ rập khuôn sao? Anh đã phải bổ túc thêm rất nhiều kiến thức đấy."

Nụ hôn của anh dần lướt xuống phía dưới: "Có tất cả 120 tư thế, chúng ta có thể thử lần lượt từng cái một."

Tôi trợn tròn mắt kinh hãi: "Lấy đâu ra mà lắm chủng loại thế hả trời?"

Giọng anh mang theo ý cười đầy ẩn ý: "Em cứ thử một chút là biết ngay thôi mà?"

Tôi: "!"

_HOÀN_

Chương 9 - Ngủ Với Giáo Sư Lạnh Lùng Hai Năm, Tôi Chán Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia