Lục Trạch: "Tại sao em tới mà không nói với anh?"

Tống Di không quay đầu.

Tống Di: "Không cần thiết."

Lục Trạch nhìn bóng lưng cô, ba năm không gặp, cô gầy hơn trước rất nhiều. Mái tóc dài từng được cô giữ gìn cẩn thận, giờ chỉ còn ngang vai, cả người đều mang cảm giác xa cách.

Anh bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c khó chịu vô cớ.

Lục Trạch: "Bao giờ em về nước? Hai tháng trước? Tại sao không tìm anh?"

Tống Di cuối cùng cũng quay lại nhìn anh. Ánh đèn đường phản chiếu trong mắt cô, yên tĩnh đến mức gần như lạnh lùng.

Tống Di: "Em nhất định phải tìm anh sao?"

Lục Trạch nghẹn lại. Anh phát hiện mình ghét ánh mắt hiện tại của cô hơn bất cứ thứ gì, không còn thích, không còn oán trách, thậm chí ngay cả đau lòng cũng không còn, giống như cô thật sự đã bước ra khỏi cuộc đời anh.

Mưa càng lúc càng lớn, một chiếc taxi dừng lại ven đường. Tống Di vừa định mở cửa xe, cổ tay đã bị anh giữ lại.

Lục Trạch: "Tống Di..."

Giọng Lục Trạch hơi khàn.

Lục Trạch: "Ba năm qua, em thật sự chưa từng nhớ anh sao?"

Mưa rơi lên vai anh. Người đàn ông luôn lạnh nhạt trước truyền thông, giờ lại cố chấp đứng trước mặt cô như đang chờ một bản án cuối cùng.

Tống Di nhìn bàn tay đang giữ mình rồi lạnh nhạt đáp.

Tống Di: "Từng nhớ đến phát bệnh."

Đồng t.ử Lục Trạch khẽ co lại.

Nhưng câu tiếp theo của cô lại khiến toàn thân anh cứng lại.

Tống Di: "Nhưng là chuyện cũ rồi."

Tống Di gỡ tay anh ra, động tác không mạnh nhưng đủ dứt khoát. Cô cúi người ngồi vào xe, cửa xe đóng lại, ngăn toàn bộ tiếng mưa bên ngoài.

Tài xế quay đầu hỏi.

Tài xế: "Cô đi đâu?"

Tống Di nhìn màn mưa ngoài cửa kính vài giây rồi nhẹ giọng nói.

Tống Di: "Đến bệnh viện trung tâm."

---

11 giờ đêm, Thẩm Tây Thành vẫn còn ở văn phòng.

Khi Tống Di bước vào, anh đang xem hồ sơ bệnh án. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng bạc, khí chất sạch sẽ lạnh nhạt. Nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngẩng đầu.

Thẩm Tây Thành: "Em gặp anh ta rồi à?"

Tống Di hơi ngạc nhiên.

Tống Di: "Sao anh biết?"

Thẩm Tây Thành tháo kính xuống.

Thẩm Tây Thành: "Buổi công chiếu tối nay lên hot search rồi. Có người chụp được em ở hàng ghế cuối."

Tống Di im lặng vài giây.

Tống Di: "Ừ."

Anh không hỏi thêm chuyện của Lục Trạch, chỉ đứng dậy rót cho cô một ly nước nóng.

Thẩm Tây Thành: "Uống đi cho ấm."

Tống Di nhận lấy, lòng bàn tay dần ấm lên. Căn phòng rất yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức cô bỗng nhớ tới rất nhiều năm trước, những đêm cô ngồi một mình trong căn hộ tối om chờ Lục Trạch về nhà. Từ 10 giờ tối đến 2 giờ sáng, điện thoại gọi không ai bắt máy, tin nhắn gửi đi không có hồi âm. Mà cô khi ấy vẫn luôn tự an ủi mình.

Tống Di của năm 22 tuổi: "Anh chỉ quá bận thôi."

Bận đến mức quên mất hôm đó là kỷ niệm 3 năm yêu nhau. Bận đến mức quên mất cô bị sốt 39 độ nằm một mình trong nhà.

Thẩm Tây Thành ngồi xuống đối diện cô, giọng nói dịu dàng.

Thẩm Tây Thành: "Ngày mai 9 giờ, em chắc chắn vẫn muốn đi chứ? Nếu em cần thêm thời gian..."

Tống Di ngẩng đầu nhìn anh.

Tống Di: "Em chắc chắn."

Thẩm Tây Thành: "Không phải vì muốn trốn tránh anh ta?"

Tống Di lắc đầu, cười rất nhẹ.

Tống Di: "Không phải. Là vì em thật sự muốn kết hôn với anh. Thẩm Tây Thành, em không còn là cô gái 20 tuổi chỉ biết yêu đương nữa. Em cần một cuộc sống ổn định, một người chồng sẽ về nhà ăn cơm tối cùng em mỗi ngày. Và anh chính là người đó."

Thẩm Tây Thành nhìn cô thật lâu, rồi vươn tay xoa nhẹ đầu cô.

Thẩm Tây Thành: "Được. Vậy ngày mai anh qua đón em."

Tống Di gật đầu. Cô ở lại văn phòng của anh một lúc lâu, đến khi mưa tạnh mới rời đi.

Lúc cô ra về, Thẩm Tây Thành đứng ở cửa sổ nhìn theo. Trong điện thoại của anh có một tin nhắn chưa gửi.

Thẩm Tây Thành: "Lục Trạch, cô ấy không còn yêu cậu nữa rồi. Đừng làm phiền cô ấy nữa."

Anh xóa đi, không gửi.

---

Bên kia thành phố, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng chiếu phim đã tắt đèn.

Trợ lý đi tới, dè dặt nói.

Trợ lý: "Lục đạo, về thôi. Muộn rồi."

Lục Trạch không nhúc nhích. Trên màn hình lớn đã tối đen, chỉ còn lại bóng của anh phản chiếu mờ mờ.

Lục Trạch: "Cô ấy nói cô ấy từng nhớ tôi đến phát bệnh."

Trợ lý không dám tiếp lời.

Lục Trạch cười tự giễu, giọng khàn đặc.

Lục Trạch: "Vậy mà tôi lại bỏ lỡ ba năm đó. Tôi đã nghĩ, chỉ cần tôi làm được một bộ phim thật hay, kiếm thật nhiều tiền, có địa vị rồi, tôi sẽ có tư cách đứng trước mặt cô ấy. Nhưng bây giờ cô ấy sắp lấy người khác rồi."

Anh lấy điện thoại ra, mở album ảnh. Trong đó vẫn còn một thư mục được khóa lại, toàn là ảnh của Tống Di hồi đại học.

Cô gái mặc váy trắng ngồi trên xe đạp của anh, cười rạng rỡ.

Tống Di năm 19 tuổi nói.

Tống Di trong ký ức: "Lục Trạch, sau này anh nổi tiếng rồi, anh có bỏ em không?"

Khi đó anh đã trả lời thế nào?

Lục Trạch khi đó: "Không bao giờ."

Vậy mà cuối cùng, người nói chia tay trước lại chính là anh.

Chỉ vì một câu nói của mẹ anh.

Bà nói: "Con bé đó sẽ chỉ kéo chân con thôi. Con muốn làm đạo diễn lớn, không thể có một người bạn gái suốt ngày chỉ biết khóc lóc ở nhà chờ con được."

Anh đã tin. Anh đã chọn sự nghiệp.

Và bây giờ, anh mất cô thật rồi.

Lục Trạch đứng dậy, bước ra khỏi rạp chiếu. Đêm đã khuya, mưa vừa tạnh, đường phố ướt sũng.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho một số máy.

Lục Trạch: "Giúp tôi tra một việc. Ngày mai 9 giờ sáng ở cục dân chính, Tống Di sẽ đăng ký kết hôn với ai, chặn lại cho tôi."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Đầu dây: "Lục đạo, như vậy không hay lắm đâu..."

Lục Trạch: "Tôi chỉ cần 10 phút nói chuyện với cô ấy. Sau 10 phút, nếu cô ấy vẫn muốn cưới, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện nữa."

Anh cúp máy, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm không có sao.

Tống Di, cho anh 10 phút cuối cùng được không?

Lần này, anh sẽ không để em đi dễ dàng như vậy nữa.