Việc cái tên Diệp Duy Chu xuất hiện trong miệng anh vốn đã rất kỳ lạ. Trong ấn tượng của cô, hai người chưa từng có bất kỳ tiếp xúc nào. Cô vẫn luôn nghĩ họ hoàn toàn không quen biết, chỉ là hai người xa lạ. Có điều, câu hỏi này cũng không khó trả lời.
Liêu Diễm Diễm đưa tay vuốt tóc. Hơi thở đã bắt đầu hơi nghẹn lại. Mỗi khi rơi vào tình huống như thế này. Cô thường từ bỏ việc suy nghĩ quá nhiều. Nếu không... Có lẽ sẽ chẳng thể nói hết câu.
“Anh thấy tôi có đẹp không?”
Cô dừng lại rồi vội bổ sung:
“Đừng hiểu lầm.”
“Ý tôi là... tiêu chuẩn về cái đẹp của mỗi người đều khác nhau.”
“Muốn trả lời câu hỏi của anh cho chính xác...”
“Thì vẫn nên xác định trước tiêu chuẩn của anh.”
Đương nhiên đó chỉ là cái cớ. Cô biết mình đẹp, đẹp đến mức từ năm năm tuổi cô đã biết rồi. Điều cô thật sự muốn biết là trong danh sách ưu khuyết điểm của Bạc Thanh Ninh , cô nên thêm cho anh một ưu điểm là thành thật, hay thêm một khuyết điểm là đạo đức giả. Đúng như cô dự đoán, lại là một khoảng lặng. Sự im lặng ấy không khác mấy phản ứng của anh lúc ở trên xe khi nghe cô bất ngờ hỏi anh từng nhặt mèo hoang chưa.
Nhưng rất nhanh, Bạc Thanh Ninh vẫn trả lời.
“Đó là sự thật khách quan.”
Theo những gì Liêu Diễm Diễm quan sát được. Bạc Thanh Ninh chưa từng khen bất kỳ ai. Nếu có người nào may mắn nhận được lời khen của anh, thì chắc hẳn cảm giác sẽ giống hệt cô lúc này.
Sự thật khách quan, còn lời khen nào có sức nặng hơn câu nói ấy nữa? Ít nhất với vốn từ ít ỏi của cô, cô không thể nghĩ ra.
Liêu Diễm Diễm cảnh giác với cảm giác lâng lâng như đang bay giữa tầng mây ấy. Cũng cố gắng đè xuống khóe môi suýt chút nữa đã cong lên. Rồi nói tiếp:
“Đối với người đẹp...”
“Đa số mọi người đều sẽ muốn theo đuổi hơn một chút.”
“Có lẽ Diệp Duy Chu cũng vậy.”
“Còn có thích tôi thật hay không...”
“Tôi không biết.”
“Anh ấy muốn tôi đóng vai nữ chính trong phim mới.”
“Anh ấy nói...”
“Nhân vật chính ấy ngoài tôi ra thì không ai đóng được.”
Đối với những người làm nghệ thuật. Nàng thơ... Là sự tồn tại còn cao quý hơn người yêu, cao hơn bạn gái, thậm chí cao hơn cả vợ. Là Jerusalem trong thế giới tinh thần của họ.
Bạc Thanh Ninh lại im lặng. Liêu Diễm Diễm vừa muốn đ.â.m đầu vào tường lại vừa muốn mở miệng bảo anh cho cô một câu trả lời dứt khoát đi.
Một lúc sau, Bạc Thanh Ninh xoay hẳn người lại, đứng đối diện cô, tư thế cũng ngay ngắn hơn lúc nãy vài phần. Vì thế cũng mang theo vẻ nghiêm túc hơn, giọng anh vẫn bình tĩnh như cũ.
“Tôi nói trước.”
“Giữa tôi và Diệp Duy Chu có một mối thù rất sâu.”
“Nếu cô chấp nhận được...”
“Chúng ta có thể tiếp tục đề nghị ban đầu của cô.”
Liêu Diễm Diễm chưa bao giờ ngốc. Nói mình ngốc... Chỉ là khiêm tốn. Cô tin Bạc Thanh Ninh cũng chẳng hề nghĩ cô ngốc. Nếu không kẻ ngốc sẽ là chính anh. Vì thế. Chỉ trong một giây cô đã hiểu ngay ẩn ý thật sự phía sau câu nói đầy vẻ ngoại giao ấy.
“Cho nên...”
“Chiếc xe vừa nãy đỗ phía sau xe anh...”
“Là của Diệp Duy Chu sao?”
Cô chợt bừng tỉnh.
“Ừ.”
“Cho nên...”
“Anh chỉ không muốn tôi lên xe của anh ấy.”
Bạc Thanh Ninh không phủ nhận. Ngoài cửa kính, mưa gió vẫn gào thét. Trong phòng lại tĩnh lặng đến mức không một tiếng động.
Hình như từ nhỏ... Bạc Thanh Ninh đã không thích xem phim của Chaplin. Những động tác khoa trương. Nhưng lời thoại lại không có âm lượng tương xứng. Luôn khiến anh cảm thấy có gì đó không hài hòa. Mà sự không hài hòa... Sẽ khiến người ta khó chịu.
Một lúc sau. Anh mới nhận ra... Điều khiến mình thấy không quen là trước đây, mỗi khi anh vừa nói xong, Liêu Diễm Diễm sẽ lập tức đáp lời. Thời gian ngắt quãng chưa bao giờ vượt quá hai giây.
Lúc này, đáp lại anh lại là một khoảng lặng kéo dài. Đối với Liêu Thanh Diễm. Sự im lặng dường như là thứ hoàn toàn không phù hợp với cô, không hài hòa cũng khiến người ta thấy khó chịu.
Cướp người mình thích và nhất thời nổi hứng vì sắc đẹp dĩ nhiên đều là những chuyện chẳng tốt đẹp gì. Chỉ là theo tiêu chuẩn của anh. Đối với một cô gái. Có lẽ vế trước còn tệ hơn vế sau. Bạc Thanh Ninh cụp mắt, lặng lẽ nhìn Liêu Thanh Diễm.
Anh thử phân tích sự im lặng lúc này của cô. Liệu có phải cuối cùng vẫn không tránh khỏi cảm thấy tổn thương. Nhưng ngay giây sau anh đã nghe thấy cô khẽ bật cười.
“Cũng công bằng mà.”
Cô quay đầu sang. Chỉ tay về phía anh.
“Anh trả đũa Diệp Duy Chu...”
Rồi lại chỉ vào chính mình.
“Tôi trả đũa Chu Cẩn.”
“Rất công bằng.”
Bạc Thanh Ninh không lên tiếng. Trong thoáng chốc. Anh bỗng cảm thấy chuyện này thật nực cười. Cũng thật vô vị. Có lẽ đêm nay vốn bắt đầu chỉ từ một câu nói đùa. Đáng lẽ không nên tiếp diễn. Nếu không chẳng phải đã quá đề cao giá trị của Diệp Duy Chu rồi sao?
Hắn là cái gì chứ? Hắn xứng sao? Bạc Thanh Ninh lùi về sau nửa bước, đút tay vào túi quần, xoay người.
“Đi nghỉ đi.”
“Coi như tôi chưa từng nói gì.”
Liêu Diễm Diễm kinh ngạc quay đầu, không kịp suy nghĩ, cô lập tức vươn tay, nắm lấy cánh tay anh. Bạc Thanh Ninh dừng bước. Cúi xuống nhìn bàn tay đang giữ lấy mình, rồi ngước lên nhìn gương mặt cô. Liêu Diễm Diễm cũng lập tức ý thức được điều đó.
Nhưng lúc này... Cô chẳng còn bận tâm nữa. Giọng đầy bực bội:
“Đùa giỡn người khác vui lắm sao?”
Bạc Thanh Ninh vẫn không nói gì. Liêu Diễm Diễm thật sự nổi giận. Là cô không muốn lên xe anh. Chính anh nhất quyết bắt cô lên. Là cô cũng chẳng hề muốn tới nhà anh. Chính anh tự quyết định đưa cô tới. Câu hỏi của anh, cô đã trả lời. Lập trường của mình cô cũng nói rất rõ.
Cô chấp nhận để anh là người cướp người mình thích. Chứ không phải kẻ thấy sắc nảy lòng tham. Chẳng lẽ... Chỉ vì cô thích anh. Mà anh có thể tùy tiện bắt nạt cô như vậy sao?
Thế nhưng. Cô lại chẳng thể nói thêm được lời nào. Thật kỳ lạ, mọi câu chữ đều như biến thành những tảng đá lởm chởm, mắc nghẹn trong cổ họng. ...Thôi vậy, ít nhất, cô cũng đã được tắm nước nóng, được ăn một bát mì nóng hổi.
Mặc dù... Khách quan mà nói vẫn không ngon bằng tay nghề của chú Trần. Từ đường Tế Sơn gọi xe chắc cũng không khó. Giờ về nhà vẫn kịp ngủ một giấc thật ngon.
Bộ ga trải giường mới của cô đẹp lắm. Nghĩ vậy, Liêu Diễm Diễm buông tay, nhưng đúng lúc cánh tay cô vừa hạ xuống, bàn tay cô lại bị người khác nắm lấy. Cảm giác hơi lạnh ấy tựa như một loài thực vật âm thầm sinh trưởng trong bóng tối.
Đầu óc cô trống rỗng trong chớp mắt. Rồi mới nhận ra đó là tay của Bạc Thanh Ninh .
“Tay cô lạnh quá.”
Giọng anh thấp hơn ngày thường một chút. Khẽ đến mức gần như không nhận ra. Liêu Diễm Diễm kinh ngạc hé môi. Ngước mắt lên.
Ánh nhìn còn chưa chạm đến gương mặt anh. Hàng mi đã run nhẹ. Rồi cụp xuống.
“Vừa nãy ở ngoài làm gì?”
Anh hỏi tiếp.
“...Anh biết loại đèn tạo hiệu ứng sóng nước không?”
“Chiếu đèn pin lên... trông hơi giống vậy.”
Giọng Liêu Diễm Diễm rất khẽ. Càng nói càng nhỏ dần. Lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi. Nhịp thở cũng trở nên mất tự nhiên.
“...Lúc nãy anh suýt nữa dọa c.h.ế.t tôi.”
“Câu này.”
“Hình như phải để tôi nói mới đúng.”
Liêu Diễm Diễm không hiểu sao lại bật cười.
“...Xin lỗi.”
Bàn tay đang nắm lấy tay cô... Khẽ siết c.h.ặ.t thêm một chút, không phải quá mạnh nhưng cô vẫn cảm thấy hơi đau. Ở nơi da thịt hai lòng bàn tay chạm vào nhau tựa như mọc lên vô số chiếc gai mềm li ti. Bạc Thanh Ninh không nói thêm gì nữa.
Chỉ thuận thế... Nhẹ nhàng kéo cô về phía mình. Liêu Diễm Diễm không kịp kháng cự, thân thể đã theo lực kéo. Bước lên phía trước nửa bước.
Hương thơm nhàn nhạt, lành lạnh trên người anh phả tới, lặng lẽ bao trùm lấy hơi thở của cô. Liêu Diễm Diễm hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ. Sau đó cứ như vậy để mặc anh nắm tay mình, dẫn cô rời xa bức tường kính. Từng bước, một nông một sâu, đi vào nơi bóng tối sâu thẳm.
========================