Sau khi gửi tin nhắn, Thời Nhiễm đứng dậy đi tắm.
Lúc chuẩn bị thay quần áo, cô đứng trước gương, do dự vài 0 20 giây, rồi vẫn lấy ra chiếc váy liền màu đỏ mà cô đã mặc trong ngày đầu tiên quay về Vân Thành.
Thời Nhiễm không khỏi nhớ lại ngày đầu tiên trở về nước, sắp gặp người chồng đã kết hôn chớp nhoáng được một năm.
Cô đã đặc biệt trang điểm kỹ càng, muốn để lại ấn tượng tốt cho đối phương.
Nhưng không ngờ, từ ngày đó trở đi, cô và Đường Mặc luôn lỡ hẹn nhau.
Có lẽ đây chính là vận mệnh của hai người.
Một sự khởi đầu vội vã cuối cùng cũng phải kết thúc trong vội vã.
Thời Nhiễm cười tự giễu.
Cô thay váy, rồi tự trang điểm, tỉ mỉ chăm chút mái tóc xoăn dài.
Nếu lần trang điểm trước là để lại ấn tượng tốt với Đường Mặc, thì lần này, cô muốn làm đẹp cho chính mình, để đặt một dấu chấm hoàn hảo cho cuộc hôn nhân này.
Khoảng bảy giờ, Thời Nhiễm ra ngoài.
Đến khi cô tới quán cà phê thì vẫn chưa đến bảy rưỡi.
Cô chọn một góc khuất ngồi xuống, lặng lẽ chờ Đường Mặc.
Cô cứ chờ như vậy, cho đến tám giờ hai mươi phút, vẫn không thấy 1 21 bóng dáng Đường Mặc đâu.
Thời Nhiễm có chút khó chịu.
Sắp ly hôn rồi mà anh ta vẫn không đúng giờ.
Cô chuẩn bị gọi điện cho Đường Mặc, thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng đen.
Thời Nhiễm ngước mắt lên.
Một người đàn ông béo phì kéo ghế đối diện cô ra.
Người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng lại mặc một chiếc áo khoác da lớn không hợp tuổi, tóc vuốt keo, chải ngược ra sau, toàn thân là mỡ.
Dù anh ta có vẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng trông lại vô cùng bông nhẫy.
Người đàn ông cười toe toét, đôi mắt nhỏ như mắt chuột: "Xin lỗi, tôi bị tắc đường.
" Thời Nhiễm sững sờ, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Người đàn ông này.
.
.
chẳng lẽ là Đường Mặc? Cô kinh ngạc đến mức không biết phải nói gì.
Vì vậy khi người đàn ông đưa tay ra tỏ ý muốn làm quen, Thời Nhiễm theo bản năng né tránh.
Người đàn ông dường như không để ý, thu tay lại, khen ngợi: "Cô gái trẻ xinh thật đấy, biết thế tôi đã đến sớm hơn để gặp cô rồi.
" 2 22 Thời Nhiễm cau mày, thăm dò hỏi: "Anh là Đường Mặc? " Người đàn ông lắc đầu: “Tôi không phải Đường Mặc, tôi tên Vương Phi, là đối tượng hẹn hò của cô.
" Vương Phi cũng không ngờ đối tượng hẹn hò của mình lại xinh đẹp đến vậy, ngũ quan tinh xảo, trong sáng đáng yêu, so với bức ảnh trước đó, anh ta thực sự đã lời to rồi.
Anh ta thầm mừng rỡ trong lòng.
Thời Nhiễm nhận ra người đàn ông đã nhầm người, thở phào một hơi.
Cô lịch sự nhắc nhở: “Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải đối tượng hẹn hò của anh.
" Nói xong, cô đứng dậy định đi.
Thế nhưng, Vương Phi lại không vui.
Anh ta túm lấy cổ tay Thời Nhiễm, lớn tiếng la lối: "Cô có ý gì? Cô đang coi thường tôi đấy à? " Thời Nhiễm giằng co một hồi, nhưng không thoát ra được.
Cô lạnh lùng nói: "Thưa anh, xin anh buông tay ra.
" Vương Phi không những không buông, mà còn sàm sỡ bóp vài cái vào cổ tay Thời Nhiễm.
Anh ta cười ha ha: 3 23 “Đừng giận, tuy tôi có hơi khác một chút so với trong ảnh, nhưng hôm nay chúng ta hẹn hò, cũng coi như có duyên.
" Thời Nhiễm không thể nhẫn nhìn nữa, nhắc lại lần nữa: "Anh nhận nhầm người rồi, nếu không buông tay, tôi sẽ báo cảnh sát.
” "Cô đang uy h.i.ế.p tôi? " Sắc mặt Vương Phi sa sầm xuống.
Anh ta ghét nhất là bị người khác uy h.i.ế.p.
Vương Phi nắm tay Thời Nhiễm c.h.ặ.t hơn, giọng điệu du côn: "Tôi không buông đấy.
Cô làm gì được tôi nào? " Tiếng động ở đây đã làm phiền tới những người khác.
Nhưng khách trong quán cà phê chỉ nhìn, không ai dám tiến lên.
Mà Vương Phi thân hình vạm vỡ, cô không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta.
Thời Nhiễm có chút bất lực, cuống quýt đến độ hốc mắt đỏ hoe.
Đột nhiên, một bóng người lướt qua.
Bàn tay đang nắm lấy Thời Nhiễm của Vương Phi lập tức buông ra, tiếp theo là tiếng xương gãy kêu lên "răng rắc", cuối cùng là tiếng la hét ch.ói tai của Vương Phi.
"A! Đau quá.
.
.
" 4 24 Thời Nhiễm nhìn bóng người cao lớn quen thuộc trước mắt, cả người sững sờ tại chỗ.
Sao lại là Thịnh Gia Hòa? Lại trùng hợp gặp anh nữa rồi?