Tám giờ tối, mọi người đều đã tan làm, chỉ còn Thời Nhiễm vẫn đang ở lại văn phòng.

Dù Thịnh Gia Hòa giao việc không hề hối thúc, nhưng triển lãm hội họa của Kiều Giang Hà đã cận kề.

Vậy nên cô cần tranh thủ tổng hợp ý kiến về phương án thiết kế thiệp mời để Thịnh Gia Hòa đưa ra quyết định cuối cùng.

Diệp Hàng chuẩn bị ra về, phát hiện ánh đèn trên bàn Thời Nhiễm vẫn còn sáng.

Anh khựng lại, trầm ngâm giây lát rồi tiến đến.

"Thời Nhiễm.

" Nghe tiếng gọi, Thời Nhiễm ngước lên, thoáng ngạc nhiên: "Trợ lý Diệp, anh vẫn chưa về sao? " Diệp Hàng gật nhẹ.

Ánh mắt anh vô tình lướt qua bàn làm việc của Thời Nhiễm, hỏi: “Cô vẫn còn đang sắp xếp tài liệu điện? ” 6 96 Thời Nhiễm mỉm cười: "Tôi muốn làm xong sớm một chút để bộ phận thiết kế sớm triển khai, tránh làm chậm trễ triển lãm hội hoa.

" Diệp Hàng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nhắc nhở: "Vậy cô để ý thời gian, đừng làm việc muộn quá, mười giờ tối công ty sẽ cắt điện để bảo trì.

" Thời Nhiễm gật đầu: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn trợ lý Diệp đã nhắc nhở.

" Diệp Hàng không nói thêm gì, xoay người rời khỏi văn phòng.

Thời Nhiễm lại vùi đầu vào công việc.

Bận rộn mãi, đến khi cô sực nhớ ra chuyện mất điện thì chỉ còn hai phút nữa là đúng mười giờ.

Thời Nhiễm vội vã lưu lại tài liệu, nhanh ch.óng thu dọn bàn làm việc rồi lập tức chạy nhanh về phía thang máy.

Nhưng đúng lúc cô định nhấn nút thang máy, tất cả đèn vụt tắt, xung quanh chìm trong bóng tối đen kịt.

Thời Nhiễm hơi hoảng loạn, lại bắt đầu hối hận.

Rõ ràng Diệp Hàng đã nhắc nhở cô rồi, sao cô lại có thể tập trung đến mức quên cả thời gian thế này! 7 97 Bốn bề tối đen như mực, Thời Nhiễm sợ hãi nuốt khan một tiếng.

Cô vội vàng lôi điện thoại ra mở đèn pin.

Cuối cùng cũng có một tia sáng yếu ớt.

Tìm thấy lối cầu thang, cô đầy dũng cảm bước vào.

Một tiếng "kẽo kẹt" vang lên rõ mồm một giữa không gian tĩnh mịch, lại thêm luồng gió lạnh thổi tới, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Thời Nhiễm thấy tóc gáy dựng đứng, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô lầm bầm cầu nguyện, bước chân xuống lâu ngày một nhanh hơn.

Tiếng gót giày cao gót gỗ lộp cộp trên nền gạch, vọng lại trong cầu thang vắng lặng càng khiến có thêm phần kinh hãi.

Thời Nhiễm càng bước đi, nỗi sợ hãi trong lòng càng thêm dâng trào.

Cô vừa định gọi cho Đời Tây Tây, nói chuyện để lấy dũng khí thì điện thoại đột ngột đổ chuông.

"A! " Thời Nhiễm không kịp phòng bị, giật mình hét lên, làm rơi cả điện thoại xuống đất.

Điện thoại lăn lốc hai bậc thang, tiếng chuông vẫn không ngừng vang vọng.

Thời 8 98 Nhiễm hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại rồi bước xuống cầu thang.

Cô nhặt điện thoại lên, mới phát hiện màn hình đã chi chít những vết nứt.

Thời Nhiễm xót xa vô cùng, thay màn hình lại phải tốn một khoản không nhỏ.

Trên màn hình hiển thị một số lạ.

Chuông reo không dứt, như thể cô không nghe thì đối phương cũng quyết không buông tha.

Thời Nhiễm khẽ nhíu mày, nhận cuộc gọi.

Cô còn chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia đã tự giới thiệu.

"Tôi là Thịnh Gia Hòa.

" Thanh âm quen thuộc lọt vào tai, Thời Nhiễm nhất thời ngẩn người.

Mấy giây sau hoàn hồn, cô đáp: "Thịnh tổng, khuya thế này anh gọi cho tôi có gì phân phó? ” Theo ấn tượng của Thời Nhiễm, trừ phi công ty có việc khẩn cấp, Thịnh Gia Hòa sẽ không liên lạc với cô ngoài giờ làm việc.

Cô có chút căng thẳng.

"Cô tan làm rồi à? " Thịnh Gia Hòa hờ hững đáp, câu trả lời chẳng ăn nhập gì.

9 99 Thời Nhiễm ngắn người.

Cô thành thật đáp: "Tôi tan làm rồi.

" Thịnh Gia Hòa "ừ" một tiếng: "Đây là số điện thoại của tôi, cô lưu lại, sau này tiện liên lạc.

" S ố anh thường dùng đã liên lạc với Thời Nhiễm dưới thân phận Đường Mặc, để tránh sơ hở, anh đặc biệt đăng ký một số mới.

Từ khi biết Thời Nhiễm chính là vợ mình, anh không còn muốn chỉ liên lạc với cô bằng số công việc.

Anh mong có thể từng bước tiến vào cuộc sống của cô.

Nhưng thân phận Đường Mặc này.

.

.

“Vâng, Thịnh tổng, tôi sẽ lưu lại ngay ạ.

" Giọng Thời Nhiễm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Lúc này cô mới phát hiện, mình làm việc lâu như vậy mà vẫn chưa lưu số điện thoại của sếp.

Nhưng hiện tại, cô chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi công ty.

Thời Nhiễm lập tức nói: "Thịnh tổng, nếu không có điều gì cần phân phó, tôi xin phép cúp máy trước ạ.

" Nhận được sự đồng ý, cô nhanh ch.óng kết thúc cuộc gọi.

Nhờ cuộc gọi này mà nỗi sợ của Thời Nhiễm cũng bớt đi, 00 100 nhưng cô vẫn bước xuống cầu thang nhanh hơn.

Đến khi xuống đến đại sảnh tầng một, cô mới hoàn toàn thả lòng người.

Cô lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, điều chỉnh lại nhịp thở rồi mới bước chân ra khỏi công ty.

Phố xá sáng rực ánh đèn huỳnh quang.

Thời Nhiễm vừa đứng bên lề đường định bắt xe, bất chợt phía sau lưng vang lên tiếng còi xe hơi inh ỏi.

Cô giật mình ngoảnh lại, chỉ thấy một chiếc xe đang lao vun v.út về phía mình.

Chương 120: Mất Điện - Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia