Thời Nhiễm ngần người mất vài giây, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Cô không hiểu vì sao Thịnh Gia Hòa lại hỏi riêng cô về chuyện tối qua.
Thời Nhiễm cười gượng gạo, vẫn giải thích cặn kẽ: "Tối qua trợ lý Diệp có nhắc là công ty bảo trì điện nên sẽ cúp điện, nhưng tôi mải làm quên mất thời gian.
Đến khi nhớ ra thì chỉ còn cách mò mẫm trong bóng tối xuống lầu thôi.
" Giọng Thịnh Gia Hòa trầm xuống: "Còn Nhan Chu là thế nào? " Thời Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, Thịnh Gia Hòa cũng nhìn cô, vẻ mặt thâm trầm khiến lòng cô có chút căng thẳng.
Cô thành thật đáp: "Sau khi ra khỏi công ty, tôi vừa hay gặp Nhan tổng ở cổng.
" Có vẻ như Thịnh Gia Hòa và 10 110 Nhan Chu thật sự bất hòa.
Cô vẫn nên cẩn trọng, cố gắng tránh mặt Nhan Chu, để không bị cuốn vào vòng tranh đấu của hai anh em họ.
Đôi mắt Thịnh Gia Hòa càng trở nên sâu thẳm.
Anh vốn muốn hỏi thêm, nhưng lại e ngại thân phận, sợ hỏi nhiều sẽ khiến Thời Nhiễm nghỉ hoặc nên đành kìm lòng.
"Triển lãm tranh của Kiều Giang Hà có vài điểm cần lưu ý, cô ghi lại nhé.
" Thịnh Gia Hòa cuối cùng cũng quay về chuyện chính.
Thời Nhiễm cũng thẳng người, lắng nghe chăm chú.
"Lần trước có phóng viên mai phục bên ngoài triển lãm tranh.
Cô chú ý đừng để lộ thông tin những việc liên quan đến triển lãm.
Còn xác nhận lại danh sách khách mời tham gia nữa.
" Thịnh Gia Hòa thản nhiên nói: "Không còn việc gì khác.
" Thời Nhiễm gõ nốt chữ cuối cùng vào điện thoại, lưu bản ghi nhớ.
Cô đứng lên: "Vậy tôi đi làm việc đây.
" 11 111 "Ừm.
" Thịnh Gia Hòa nhàn nhạt đáp.
Đôi mắt anh khẽ nheo lại.
Bất kể Nhan Chu có mục đích gì, anh cũng phải bảo vệ Thời Nhiễm thật chu toàn.
Thời Nhiễm rời khỏi phòng họp, bắt đầu xác nhận danh sách khách mời tham gia triển lãm với nhân viên của Kiều Giang Hà.
Khi cô gần xong việc thì đã quá trưa.
Bụng cô đói cồn cào, định ra ngoài ăn trưa.
Ai ngờ lúc cô đang chờ thang máy, lại chạm mặt Nhan Chu.
Thời Nhiễm khựng người, nhưng vẫn lễ độ chào: "Nhan tổng.
" Nhan Chu nhìn đồng hồ, chủ động hỏi: "Cô đi ăn trưa à? " Thời Nhiễm gật đầu.
“Đi chung nhé.
” Nhan Chu cong mắt cười, thuận thể đứng cạnh Thời Nhiễm cùng chờ thang máy.
12 112 Thời Nhiễm thoáng bất an.
Nhớ lại những lời Thịnh Gia Hòa cố ý giữ cô lại trong phòng họp hỏi chuyện, Thời Nhiễm chỉ thấy da đầu tê rần.
"Nhan tổng.
.
.
" Cô vừa cất tiếng, Nhan Chu đã đoán ngay ra những lời cô định nói.
"Cô lại định từ chối tôi đấy à? " Nhan Chu vờ đau khổ: "Tối qua khi tôi mời, cô đã đồng ý, nói có thời gian sẽ đi cùng.
Vừa hay bây giờ đều đi ăn trưa, chẳng lẽ cô vẫn muốn từ chối tôi? " Ánh mắt Thời Nhiễm thoáng d.a.o động, trong lòng chợt dâng lên một chút chột dạ.
"Đã nói phải mời cô ăn cơm xin lỗi, không lẽ ngay cả cơ hội này cô cũng không chịu cho tôi? " Nhan Chu truy hồi.
Thời Nhiễm bị hỏi đến á khẩu.
Cô thực sự không tìm được lý do để từ chối, đành gật đầu đồng ý.
Tại một nhà hàng cao cấp gần Tập đoàn Thịnh Thế, Thịnh Gia Hòa hờ hững lật xem thực đơn trong tay, ánh mắt không ngừng liếc ra ngoài cửa sổ.
Bây giờ là giờ ăn trưa, Thời Nhiễm chắc cũng sẽ ra ngoài ăn.
Chỉ cần thấy 13 113 cô, anh liền có thể viên có ăn trưa cùng cô.
Nghĩ đến đó, ý cười trên môi Thịnh Gia Hòa chẳng giấu được nữa.
Diệp Hàng ở bên cạnh lại khổ sở vô cùng.
Anh ta liếc nhìn đồng hồ, rồi lại thở dài, sốt ruột không thôi.
Buổi chiều còn cuộc họp video quan trọng, sắp đến giờ họp rồi mà Thịnh Gia Hòa vẫn chưa gọi món.
Cứ kéo dài thế này, thật sự không kịp mắt.
Diệp Hàng do dự một hồi, khẽ nhắc nhở: "Thịnh tổng, buổi chiều còn một cuộc họp, hay là tôi đặt đồ ăn đến văn phòng cho anh? " Trước đây, hễ có cuộc họp khẩn cấp nào, Thịnh Gia Hòa đều sẽ đặt đồ ăn đến văn phòng ăn, nhưng hôm nay không hiểu sao anh lại đột nhiên muốn ăn ngoài.
Diệp Hàng nghĩ mãi không ra.
Đợi mãi không thấy Thịnh Gia Hòa trả lời, Diệp Hàng nhân Thịnh Gia Hòa, lại phát hiện ánh mắt anh như muốn g.i.ế.c người.
Diệp Hàng nhìn theo hướng ánh mắt của Thịnh Gia Hòa, đúng lúc thấy Thời Nhiễm và Nhan Chu sánh vai bước về phía nhà ăn.
14 114 Diệp Hàng kinh ngạc tột độ.
Thời.
.
.
Thời Nhiễm sao lại ở cùng Nhan Chu?