Bị bóp đau, cô sợ hãi kêu “A…..”
Cô làm như vậy có nghĩ sẽ làm người ta đau hay không? Tĩnh Phi Phàm nghiến răng c.ắ.n lợi.
“Không cần! Buông tôi ra! Buông ra…….” Thương Ly Yên phát hiện ra mình sai lầm rồi, cô chỉ muốn hắn chú ý mà thôi, nhưng cô không hy vọng sự đối xử tàn khốc này của hắn.
“Tôi không buông!” Tĩnh Phi Phàm một tay bắt lấy hai cổ tay cô, dựa vào trọng lượng của cơ thể đẩy cô dựa sát lưng vào tường, tay còn lại đùa bỡn nh* h** nhỏ của cô.
“Không muốn…….Tôi không muốn…….” Thương Ly Yên không biết khi đàn ông tức giận lại đáng sợ như vậy, hiện tại cô đã thấy, cô sợ đến mức nước mắt tràn đầy quanh hốc mắt.
Tĩnh Phi Phàm buông bàn tay nắm giữ nh* h** của cô ra, thấy trên nh* h** của cô phơi bày ra rõ ràng vết tích đỏ hồng, là do hắn làm, hắn không khỏi tự trách động tác của mình quá thô bạo.
Thương Ly Yên sợ đến sắc mặt trắng bệch, cô run rẩy co lên bả vai, nước mắt lặng lẽ chảy xuống khuôn mặt xinh đẹp, giống như yên lặng lên án sự bạo hành của hắn.
Tĩnh Phi Phàm buông cô ra, lùi về sau hai bước.
Thương Ly Yên hai tay nắm váy, chạy nhanh lên lầu.
Tĩnh Phi Phàm nhìn theo bóng lưng cô, lại nhìn một chút xuống tay của mình.
Cảm xúc kia vẫn còn lưu lại trên bàn tay hắn……
nh* h** đầy đặn của cô sắp làm cho hắn một tay không thể nắm giữ.
Cô không phải một đứa trẻ nữa rồi, cô đã trưởng thành.
Tĩnh Phi Phàm than nhẹ một tiếng.
Cô ăn mặc xinh đẹp như vậy, hấp dẫn như vậy, lại là mặc cho người con trai mà cô thích…….
Trong lòng Tĩnh Phi Phàm giống như ăn phải một bình dấm chua, làm cho hắn cảm thấy vừa chua chát vừa khó chịu.
Hai tay của hắn nắm c.h.ặ.t lại, không khỏi ngửa mặt lên trời than lớn.
Lần này hắn không chỉ hôn cô, hắn còn s* s**ng cô……
Thương Ly Yên nhìn cánh môi bị hôn sưng đỏ trong gương, nh* h** hiện đầy dấu tay, n.g.ự.c kịch liệt phập phồng.
Cô chỉ muốn thử nghiệm, không nghĩ tới sẽ k*ch th*ch phản ứng của hắn lớn như vậy.
Nếu không phải cô nhanh thoát được, động tác hắn có thể tiếp tục hay không?
Càng nghĩ đến hậu quả phải gánh chịu thì càng sợ hơn, cô không nhịn được toàn thân phát run.
Cô còn muốn lừa hắn sao? Cô không khỏi tự hỏi.
Không……Cô sợ! Nếu lại đùa với lửa một lần nữa, cô sợ không lừa được hắn, mà lại biến thành con mồi của hắn, bị hắn ăn sạch sành sanh.
Người đàn ông này…..Không phải người cô có thể chọc tới.
Cô muốn sớm thoát khỏi hắn, muốn mau sớm thoát đi khỏi cái phòng này.
Tùy tiện đi đến nơi nào cũng được, cô muốn rời khỏi hắn, cách thật xa……
Thương Ly Yên đem giấy tờ quan trọng, sổ tiết kiệm, con dấu, ví tiền bỏ vào trong ba lô bằng da màu đen đeo ở sau lưng, hơn nữa thay ra bộ đồ hấp dẫn, đổi lại mặc áo sơ mi đơn giản cùng với quần ngắn màu trắng, thuận tiện cầm lấy mấy bộ quần áo đã được giặt sạch nhét vào ba lô.
Đeo ba lô xong, cô một tay giữ c.h.ặ.t ba lô, rón ra rón rén đi ra khỏi phòng, xác định xe của Tĩnh Phi Phàm không có ở nhà, cô thật nhanh đi ra cửa chính, chạy thật nhanh đi tìm Lam Huệ Tâm.
“Huệ Tâm, làm ơn cho mình ở lại đi!" Thương Ly Yên càu khẩn.
Lam Huệ Tâm có chút lo lắng “Nhưng mà…….Không biết hắn có đồng ý hay không?”
Dù sao thì phòng này là của hắn, không được sự cho phép của hắn mà cho người khác vào ở, nếu hắn biết được sẽ gào thét ầm ĩ, mà cô cũng không muốn làm vật hy sinh.
“Huệ Tâm chúng ta là bạn tốt mà phải không? Cầu xin bạn giúp mình một chút, cho mình ở lại một buổi chiều, ngày mai mình sẽ đi tìm chỗ ở.”
Lam Huệ Tâm mềm lòng, cô lắc đầu, cầm tay Thương Ly Yên “Bạn không thể ở bên ngoài một mình được, người xấu quá nhiều.”
“Huệ Tâm, bạn đồng ý cho mình ở lại, có đúng hay không?”Thương Ly Yên cũng sợ bị bạn tốt vứt bỏ, bởi vì trừ Huệ Tâm ra, Đường Ngữ Thi đã kết hôn làm cho cô cảm thấy không nên đi quấy rầy, nhưng lúc Lam Huệ Tâm từ chối giúp cô, cô cảm thấy mình thật sự không có nơi nào để đi rồi.
“Ly Yên, bạn…….Được rồi! Bạn cùng ở chung phòng với mình, hắn còn chưa về, chỉ cần hắn không phát hiện là được rồi.”
“Huệ Tâm, cám ơn bạn, bạn là cứu tinh của mình.”
Lam Huệ Tâm đưa cô vào nhà, rất nhanh sau đó đóng cửa lại “Mình đưa bạn đến phòng của mình.”
Khi Lam Huệ Tâm đưa Thương Ly Yên vào trong căn phòng thật đơn sơ thì không thể tin được.
“Cái gì? Hắn cho bạn ở chỗ này? Những đồ dùng này đều rất cũ, còn cái giường gỗ……Nói ít chứ cũng hai mươi năm rồi.” Thương Ly Yên vẻ mặt không dám tin.
“Ly Yên, mình biết bạn không thích…..”
Thương Ly Yên lập tức cắt đứt lời nói của cô “Huệ Tâm, không phải là mình không thích, mình chỉ là cảm thấy bạn quá đáng thương, phòng này bên ngoài nhìn thì cao sang, không nghĩ tới vẫn còn những đồ dùng cũ kỹ như vậy, thật là không phải đồ tốt, hắn cứ như vậy khi dễ bạn, chờ hắn trở về, mình giúp bạn tranh luận phải trái!” Thương Ly Yên cảm thấy tức giận.
“Không…….Không cần!” Lam Huệ Tâm lắc đầu “Mình chính là sợ bạn sẽ có thái độ như vậy, nên mới không muốn cho bạn nhìn thấy tình cảnh của mình……”
Thương Ly Yên cầm hai tay cô “Huệ Tâm, bạn thật giống như cô bé lọ lem!”
“Cô bé lọ lem còn có bàn tiên và hoàng t.ử, còn mình thì sao? Mình cái gì cũng không có.”
“Bạn có mình! Còn có Ngữ Thi, ba người chúng ta là bạn tốt, chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
Lam Huệ Tâm lắc đầu một cái, nhẹ nhàng nói “Chuyện này, bạn không giúp được mình.”
“Quyết định vậy đi, mình với bạn sẽ cùng nhau ở thật tốt.”
“Bạn không phải vì muốn chạy khỏi cái nhà kia mới trốn ra ngoài sao?”
“Đúng vậy!” Thương Ly Yên áy náy cười một tiếng, suy nghĩ một chút, vỗ tay nói: “Mình có đem theo tiền, chúng ta có thể ra ngoài thuê nhà ở cùng nhau, hai chúng ta cùng ở một chỗ, vừa có bạn, vừa có thể quan tâm chăm sóc lẫn nhau.”
“Ly Yên, mình không thể dùng tiền của bạn!” Lam Huệ Tâm dù rất khó khăn, nhưng cô cũng có lòng tự trọng của mình.
“Mình không muốn tính toán tiền bạc với bạn bè, bởi vì mình quý trọng một người bạn như bạn, mình không muốn vì vấn đề tiền bạc mà làm cho tình bạn của chúng ta trở nên xấu đi.”
“Mình sẽ không so đo tính toán về số tiền này, dù sao ba mẹ trước khi mất cũng đã để lại cho mình di sản đủ để mình sống cả đời.”
“Bạn không so đo, nhưng mình để ý.” Lam Huệ Tâm thắng thắn cự tuyệt.
“Được rồi!” Thươn Ly Yên không nói nữa.
Lâm Huệ Tâm khẽ xem đồng hồ trên tay “Bạn nghĩ ngơi một chút đi, mình muốn đi ra ngoài mua đồ ăn, lát nữa mình phải nấu cơm, nếu hắn trở về mà không ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, hắn nhất định sẽ ném đồ lung tung, Trong phòng khách có rất nhiều đồ cổ có giá trị, sẽ không chịu nổi được cơn thịnh nộ của hắn.”
“Huệ Tâm, mình đi với bạn.”
“Không cần! Mình sẽ hanh ch.óng quay trở lại.” Giống như vừa nghĩ tới điều gì, cô khẩn trương quay lại nói “Bạn tốt nhất đừng đi ra ngoài,có bất kỳ chuyện gì cũng đừng xen vào, xong việc mình sẽ đem bữa ăn tối đến cho bạn.”
“Tại sao?” Cô buồn bực.
“Mình xin bạn đừng hỏi nữa.”
“Được, mình không hỏi nữa. Bạn đi nhanh đi, mình sẽ nghỉ ngơi một chút.”
Sau khi ở trong phòng Lam Huệ Tâm, Thương Ly Yên nhìn xung quanh một vòng không khỏi nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, làm cho hai đôi lông mày chụm lại một chỗ.
Mặc dù Lam Huệ Tâm là người có hoàn cảnh khó khăn nhất, nhưng cô luôn luôn lạc quan yêu đời, cho dù có những lúc buồn bực, cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi, cộng thêm đối với cuộc sống đơn giản của mình Lam Huệ Tâm cũng không để ý.
Hiện tại vừa nhìn, so với tình cảnh của Lam huệ Tâm, ít nhất cô không cần phải làm việc nhà, không cần hầu hạ một người đàn ông tà ác, cũng không phải sống cuộc sống đơn sơ như vậy.
Thương Ly Yên quyết định, cô muốn thuyết phục Lam Huệ Tâm cùng cô rời khỏi đây đến một nơi khác, hai người các cô có thể thuâ nhà ở bên ngoài, cũng không nhất thiết phải dựa vào sự che chở của nam nhân.
Thương Ly Yên phát hiện mình suy nghĩ mọi việc hết sức ngây thơ.
Khi Lam Huệ Tâm đưa bữa ăn tối cho cô, mà cô đem ý tưởng này nói cho Lam Huệ Tâm nghe thì Lam Huệ Tâm lộ vẻ mặt khổ sở, cô muốn hỏi rõ nguyên nhân, thế nhưng ánh mắt của Lam Huệ Tâm lóe lên, ấp a ấp úng, nói lảng sang chuyện khác.