Cô thật c.h.ặ.t…….Quá sức c.h.ặ.t.
Tĩnh Phi Phàm nghĩ muốn cử động nhưng có chút khó khăn.
Hai vách hoa tâm của cô đem n*m c*n to lớn của hắn thít c.h.ặ.t lại, không buông lỏng, hắn liền không có cách nào tự do ra vào.
“Thả lỏng một chút…….Sẽ không đau…….”
“Vậy sao?” Cô cảm giác như h* th*n của mình bị nhét đến muốn vỡ tung ra.
Hắn chậm rãi rút ra, toàn thân cô run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t răng “Không muốn…….Sẽ đau…….”
Tại sao lúc hắn tiến vào cô còn chịu được, nhưng lúc hắn rút ra cô lại cảm thấy đau nhức khó chịu.
“Mới vừa rồi lúc em l*n đ*nh anh liền đi vào, cho nên không có đau, hiện tại đã hết, nên em mới cảm thấy đau.” Tĩnh Phi Phàm tựa như có thể đọc được suy nghĩ trong đầu cô, chậm rãi giải thích.
“Không thể không cử động sao?” Thương Ly Yên nước mắt tràn ra hốc mắt.
Tĩnh Phi Phàm không cử động nữa, nhưng bọn họ cảm thấy, có một cái gì đó đang chầm chậm di chuyển…….
Là m.á.u của cô…….Đang chậm rãi từ trong hoa tâm chảy ra, rơi xuống giường.
h* th*n của bọn họ kết hợp c.h.ặ.t chẽ nhưng vẫn không ngăn được m.á.u trinh xuyên qua.
“Em…….Em chảy m.á.u…….” Cô có chút khủng hoảng “Anh…….Đem em xé rách sao?”
“Anh bảo đảm, lần sau sẽ không chảy m.á.u như vậy.”
“Em cảm thấy rất đau…….” Cô ủy khuất nói, nhẹ nhàng uốn éo, muốn đẩy hắn ra.
“Em không nên lộn xộn nếu không em sẽ đau hơn.”
Cô sợ tới mức không dám hành động thiếu suy nghĩ, giống như tượng đá.
Tĩnh Phi Phàm chậm rãi rút ra, Thương Ly Yên lập tức bò lên phía trước.
Loại cảm giác này quá đau đớn…….Cô sợ.
n*m c*n to lớn của Tĩnh Phi Phàm nổi lên gân xanh còn chưa được thỏa mãn, mặc dù bên trên có dính tia m.á.u chứng minh cô đã là người của hắn, nhưng mà, muốn hắn bỏ qua cô, quá sớm.
Bàn tay hắn hướng về phía eo cô đem cô quay trở lại.
Toàn thân hắn sôi trào, gắng gượng đẩy n*m c*n to lớn lên phía trước, “dịch yêu” bị hắn làm b.ắ.n tung lên, không chỉ b.ắ.n lên bụng, l.ồ.ng n.g.ự.c, mà ngay cả hai nh* h** trắng noãn của cô cũng có thể thấy được.
Hắn mạnh mẽ đ.â.m vào hoa tâm của cô, hưởng thụ tư vị ngọt ngào của cô.
“Uhm…….A…….”
Hắn ra vào một cách nhanh ch.óng trong hoa tâm của cô, khuấy động trong cô thật nhanh, thật kịch liệt.
Cô càng c.h.ặ.t, hắn ra vào càng nhanh.
Hông Thương Ly Yên bị giữ c.h.ặ.t, trong cơ thể dâng lên một kh*** c*m mãnh liệt.
Cô thật là đau…….Không, cô hung phấn……Không, cô thật khó chịu…….Lại giống như…….Rất tốt…….Rất kích động…….
Cô không biết phản ứng chân thậtcủa mình, cô chỉ biết, hắn giống như không muốn ngừng chiếm lấy hoa tâm của cô, giống như muốn móc từng giọt “dịch yêu”, giống như muốn nhét vỡ tung cô ra…….
n*m c*n to lớn của hắn không ngừng kéo ra đẩy vào hoa tâm của cô, làm cho cô càng ngày càng ướt hơn.
Đột nhiên, hắn dừng động tác lại, thử không r*t r* kh** c* th* cô, từ từ đem cô quay ngược trở lại.
“Ai!” Hắn than nhẹ một tiếng.
Nhìn n*m c*n rơi ra ngoài, hắn biết rằng lần thí nghiệm này thất bại.
Không sao, hắn sẽ không vì vậy mà từ bỏ, về sau cơ hội thử nhiều hơn.
Thương Ly Yên ngồi phịch ở trên giường, không cách nào động đậy.
“Kết thúc sao?” Cô nhìn n*m c*n to lớn của hắn, không hiểu.
“Chưa.” Hắn mở tung hai chân của cô, cuồng dã đem n*m c*n to lớn đẩy mạnh vào.
“Uhm…….” Cô lại bị lấp đầy.
Hắn đem n*m c*n to lớn toàn bộ rút ra, sau đó lại đẩy mạnh vào, ra ra vào vào, hưởng thụ sự thít c.h.ặ.t của cô.
Thương Ly Yên yêu kiều theo hắn ra ra vào vào, không cách nào dừng lại.
“Xem ra em rất thích.”
Tĩnh Phi Phàm một tay cầm nh* h** không ngừng lắc lư qua lại của cô, dùng sức bóp nắn.
“Nơi này thật mềm, thật đẹp.” Hai ngón tay hắn mở lớn, gan bàn tay dùng sức bóp mạnh nh* h** cô.
“Em như vậy……Anh rất hài lòng.” Hắn cười tà, ánh mắt sáng lấp lánh.
Ánh mắt Thương Ly Yên mờ mịt, mắt lim dim quyến rũ làm cho d*c v*ng trong hắn không ngừng bộc phát.
Động tác của hắn càng ngày càng cuồng dã, thở hổn hển, cử động ở trong hoa tâm của cô.
Thương Ly Yên khẽ r*n r*, cong người lên, khuôn mặt ph*ng đ*ng không hề che dấu hiện ra trước mặt hắn.
Tĩnh Phi Phàm giống như nổi điên không ngừng cử động……
Ánh mắt của cô cuồng loạn, “dịch yêu” theo cử động của hắn tràn ra ngoài, thậm chí phát ra âm thanh, bọn họ lại làm như không nghe thấy.
Chỗ kết hợp giữa hai người truyền đến co rút mạnh liệt, hắn hung hăng ra vào vài chục cái, rốt cuộc thì không chịu nổi…….
Ở chỗ sâu trong cơ thể cô tràn đầy t*nh d*ch của hắn.
Thương Ly Yên không biết đối mặt hắn như thế nào.
Sau khi g*** h**n, cô nhắm mắt giả vờ ngủ say, không nghĩ tới thế nhưng cô lại ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, cô bị ôm trở về phòng của mình, dưới mềm mặc dù vẫn không mặc quần áo, nhưng cảm giác ướt dính lúc h**n ** đã không còn.
Là hắn giúp cô tắm sao?
Cô nhìn thấy hắn ngồi trước bàn đọc sách của cô, toàn thân chỉ choàng có một cái áo tắm rộng thùng thình, cô không dám hỏi hắn, cũng hy vọng hắn rời đi.
Tĩnh Phi Phàm vẫn chưa rời đi…….
Thương Ly Yên đã tỉnh ngủ, cô cũng không muốn ngủ nữa.
“Tĩnh…….” Cô kêu nhẹ một tiếng, bởi vì cô không biết nên gọi hắn như thế nào.
Gọi cả tên cả họ sao? Cô làm không được.
Kêu tên của hắn sao? Cô cảm thấy rất thẹn thùng, sợ mình không mở miệng được.
Tĩnh Phi Phàm từ từ xoay đầu lại, nhìn vào mắt cô, khẽ mỉm cười “Đã tỉnh rồi hả? Còn mệt không?”
Cô nhẹ lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
“Còn rất đau sao?” Hắn quan tâm hỏi.
Cô không trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trở nên đẹp hơn, hai gò má nóng đỏ.
“Anh…….Thật thô lỗ có phải hay không?”
Cô nhìn hắn, khẽ lắc đầu.
“Anh không nên đối với em như vậy…….Nhưng…….” Giọng nói Tĩnh Phi Phàm có chút ảo não.
Thương Ly Yên xanh mặt nhìn hắn “Lời này của anh là có ý gì?”
“Ly Yên, anh thật xin lỗi chị Trầm Trầm nhờ vả…….Anh đem em…….”
“Anh hối hận? Anh hối hận hai chúng ta xảy ra quan hệ?” Thương Ly Yên sắc mặt trắng bệch.
“Không!Không phải!Anh không hối hận!” Tĩnh Phi Phàm từng chữ từng câu nói “Anh đối với em…….Sớm không nên có h*m m**n d*c v*ng…….Là anh không khống chế được, anh chà đạp em…….”
Thương Ly Yên che miệng hắn lại, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắn “Không càn nói những từ như vậy, em không cho phép anh nói.”
“Ly Yên” Hắn khan khan kêu lên một tiếng.
“Đó là chuyện tốt, không phải…….không phải là chà đạp…….” Trong mắt cô khẽ thấm nước mắt.
“Là chuyện tốt không sai!Anh đồng ý.” Tĩnh Phi Phàm nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô “Anh đối với em như vậy, em không hối hận là được rồi.”
Thương Ly Yên nghiêm túc nhìn hắn “Có một việc em muốn biết, anh không được gạt em, em muốn anh nói thật.”
“Em hỏi đi.”
“Anh…….Lúc chúng ta quan hệ…….Từ đầu tới cuối…….Anh có xem em là mẹ em không?”
Tĩnh Phi Phàm kiên định nói “Không có, anh tuyệt đối không có.”
“Anh thật sự không xem em là thế thân của mẹ?”
Hắn nâng mặt cô lên, ánh mắt rực lửa “Cho tới nay, dường như em hiểu lầm anh rất lớn, em cho là anh yêu mẹ em sao? Liền nghĩ anh yêu cô ấy, anh đối với cô ấy tuyệt đối không phải là tình yêu.”
Tĩnh Phi Phàm hết sức kiên định nói, nhưng Thương Ly Yên nghi ngờ một thời gian dài sẽ không đem vài ba câu nói của hắn mà tan thành mây khói.
“Anh vẫn đối xử với cô ấy như là người chị.” Ánh mắt xủa hắn chân thật kiên quyết.
Ánh mắt mê hoặc của hắn làm cho cô kinh hồn bạt vía.
“Anh không giải thích là bởi vì anh nghĩ không cần.”
“Tại sao không cần?Không thể giải thích với em sao?” Cô khổ sở nói.
Hắn nhẹ nhàng nhíu mày “Em hiểu lầm anh lớn như vậy, anh nói, em sẽ tin sao?”
“Em…….Em…….” Cô chắc chắn không cách nào cho hắn câu trả lời hài lòng, lại không muốn cho hắn chiếm thế thượng phong, cố gắng nói “Anh……Thật ra thì anh có thể nói, coi như lần thứ nhất, thứ hai em sẽ không tin, nhưng nói nhiều em liền tin tưởng.”
“Vậy bây giờ…….Em tin lời anh nói sao?”
“Em…..” Cô c.ắ.n môi, thật ra trong lòng cô đối với lời nói của hắn còn nửa tin nửa ngờ.
Tĩnh Phi Phàm nhăn lông mày “Anh làm việc luôn quang minh lỗi lạc, nếu làm gì anh tuyệt đối thừa nhận, nhưng nếu bắt anh thừa nhận chuyện anh không làm thì anh không làm được.”
“Anh…….” Thương Ly Yên buồn bực.
“Anh có thể thẳng thắn nói với em, trước khi gặp em, tình yêu của anh chưa trao cho bất kỳ ai, mà bây giờ, tình yêu này anh đã dành cho em.”
Thương Ly Yên mừng như điên, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một nụ cười tươi như hoa.
“Lời anh nói…….Là thật sao?” Cô thật sự vui mừng, có chút không dám tin, cả người lâng lâng.
Tĩnh Phi Phàm bình tĩnh nhìn cô “Anh vẫn xem chị Trầm Trầm như bạn tốt, thậm chí trong lòng vẫn không đổi. Em cho tới bây giờ không phải mang bóng dáng của mẹ em, em là một cơ thể độc lập, là một cô gái nhỏ dễ dàng trêu chọc anh, anh đã sớm nhận ra, cũng đã sớm…….sớm yêu em.”
Thương Ly Yên vui đến khóc, nước mắt chảy thành dòng trượt xuống má.
Hắn chậm rãi hôn cô, muốn dùng nụ hôn dịu dàng lau khô đi nước mắt của cô.
Cánh môi dán cánh môi, càng dán càng c.h.ặ.t, cơ thể dán cơ thể, càng dán h*m m**n d*c v*ng càng tăng.
h* th*n cô trơn mềm, áo choàng tắm của hắn rộng mở, bọn họ không kiêng kỵ chút nào, tr*n tr** kề nhau, nh* h** của cô ép vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nụ hôn của hắn trở nên cuồng dã mà điên cuồng.
Hơi thở hai người kết hợp, hắn như muốn đem cô áp c.h.ặ.t vào trong cơ thể hắn.
d*c v*ng của hắn mới vừa hạ xuống lại bắt đầu tăng lên như lửa lan tràn ra.
Hắn muốn cô…….Hắn mãnh liệt muốn cô…….
Giống như là vĩnh viễn cũng không đủ.
“Ly Yên, em có thể không?” n*m c*n của hắn hướng về phía bụng cô, mục đích rõ rành rành.