Quốc Sư cất tiếng sai gia nhân mang rượu lên xong tự mình rót ra hai ly, sau đấy cho Lan Hạ Ánh một phần, rồi nhẹ nhàng bảo: "Đã rất lâu không cùng A Tình uống rượu, từ lúc nàng gả đi luôn thực hiện tròn nghĩa vụ, chẳng còn giao du với ai."

Lan Hạ Ánh nâng ly lên uống từ từ cảm nhận mùi vị nồng cay ở miệng, một hồi hé môi đáp: "Nữ nhân xuất giá, ắt phải trọn đạo làm thê t.ử người ta, hơn nữa hầu hết các nam nhân đều ưng thuận phu nhân nhà mình hiền lành thấu tình đạt lý."

"Nhưng Dạ Vương Gia lại không thích nữ nhân, dù A Tình của ta phô bày hết dáng vẻ cũng chỉ có một kết quả thôi." Quốc Sư vừa nói vừa nốc cạn ly rượu, bàn tay thon dài tiếp tục rót thêm vào.

Nghe thế, Lan Hạ Ánh chợt cứng đờ người, lát sau miễn cưỡng cười trả lời: "Quốc Sư hiểu rõ Dạ Vương Gia ghê, đáng tiếc ta cố gắng nhiều cũng chưa rõ hắn là người thế nào."

Không biết thời gian trôi bao lâu, mặt trăng trên trời sớm leo lên cao, phát ra từng tia sáng chiếu qua màn đêm đen, lại như tô thêm nét hài hòa vào khung cảnh bình lặng ở hậu viện. Lúc này Quốc Sư đã uống hết mấy bình rượu, đôi mắt phượng giăng đầy men say mà nhìn người trước mắt.

Lan Hạ Ánh cũng quan sát Quốc Sư, thấy đối phương bỗng đưa tay sờ lên gương mặt nàng, xong mở miệng thấp giọng: "Từ trước ta vẫn khúc mắc vì sao năm đó A Tình được Hoàng Thượng ban hôn với Dạ Vương Gia, đến ngày nọ ta nghe thấy Thái T.ử tìm nàng... Rốt cuộc là A Tình của ta tính toán thành."

Quốc Sư nhớ rõ khi ấy tin thánh chỉ hạ xuống, nghe A Tình quyết định chấp nhận nó, nói rằng đấy là duyên số trời cho, sẽ không để nó tuột mất bởi đã phải lòng kẻ kia. Một câu ngắn gọn đủ để tình nghĩa cả hai đứt gánh.

Là do bọn họ luôn cùng phe, song đột ngột kêu thương yêu kẻ thù bên khác, Quốc Sư luôn tự nghĩ tình thế đó là phần tính toán Thái T.ử dành tặng Dạ Vương Gia, nhưng tiếc thay tất cả chỉ là sự hiểu lầm từ tưởng tượng.

Nghĩ tới đây, Quốc Sư bật cười thành tiếng, rút tay mình khỏi gương mặt quen thuộc, hé môi nhả chữ: "Đâu có ai ngờ A Tình của ta lại thật lòng thật dạ đối đãi Dạ Vương Gia nhiều năm như vậy."

"Tình cảm là thứ khó nói, khó đo lường, ai trải qua rồi cũng hiểu thôi." Lan Hạ Ánh tỏ vẻ bình thản, tuy nhiên trong trí óc nghĩ ngợi muôn lần.

Đường Tình Ái yêu ai, trao chân thành cho người nào? Ba nam nhân đều sở hữu mối liên kết nhau. Dựa vào việc nguyên chủ giấu tranh vẽ Quốc Sư, mặt khác trở thành thê t.ử nhiều năm của Dạ Vương Gia, đồng thời liên tục gửi thư từ qua lại với Thái Tử.

Chưa kể chuyện phu quân cũ nàng thích nam nhân, mặc dù không hiếm lạ lại mang đến dự cảm khác, nghi hoặc Thái T.ử và Quốc Sư kém Dạ Vương Gia, khéo khi nó vốn là cuộc tình tay ba!

Lan Hạ Ánh suy đoán xong âm thầm đưa mắt đ.á.n.h giá người ngồi đối diện, xem đối phương chìm đắm cơn say, dường như hết tỉnh táo, nàng nghĩ nghĩ rồi lấy can đảm thử dò hỏi: "Quốc Sư, ngài biết Dạ Vương Gia thích ai phải không?"

"A Tình đừng nhắc chuyện đấy, ta chẳng muốn hai lần giải đáp một việc nhàm chán." Quốc Sư nửa tỉnh nửa mê khước từ trả lời, vô ý cắt đứt tia mong chờ trên khuôn mặt Lan Hạ Ánh.

"Vậy hãy giải thích vì sao phái người tới Biên Cương đón ta trở lại đây?" Lan Hạ Ánh nhanh ch.óng đổi chủ để, phơi bày bộ dạng nghiêm túc đợi câu đáp.

Quả nhiên Quốc Sư tiếp nhận nói nhỏ: "Ta cần kéo A Tình ra khỏi bể khổ tình ái, cần nàng quay về giúp sức phò tá Thái T.ử lên ngôi."

Lan Hạ Ánh ngờ vực dứt khoát hỏi kĩ càng: "Ta làm được gì có ích cho mấy người sao? Nó quan trọng lắm ư."

"A Tình của ta có thể trông thấy tương lai xa vời..." Quốc Sư vừa dứt lời thân thể say mèm nghiêng ngả cuối cùng đổ gục xuống mặt bàn, hiển nhiên do uống quá nhiều rượu.

Tình cảnh này đến triệt để khiến Lan Hạ Ánh bất lực, tuy nhiên chưa từ bỏ mà lay động Quốc Sư, có điều đối phương ngủ mê man không phản ứng. Kêu gọi chẳng thành, nàng quả quyết sai gia nhân mang Quốc Sư về phòng, bản thân cũng đi kiếm chỗ nghỉ ngơi.

Dù sao vấn đề được người ta cứu giúp đã rõ, rốt cuộc chỉ vì nguyên chủ còn chỗ lợi dụng là trông thấy tương lai, suy ra nghĩa tình tri kỷ nương tựa nhau chỉ là cái vỏ bọc đẹp đẽ. Nếu có sự thân cận thật thì chắc thời gian trôi qua bị bào mòn hết.

Huống hồ miệng gọi A Tình đầy thương mến, rồi nhắc chuyện nhiều năm song chẳng phát hiện nàng khác lạ nữa, vậy thứ hỏi giữa nguyên chủ và Quốc Sư chứa bao nhiêu phần mật thiết?

Bỏ đi, hiện tại tới đâu hay tới đó, sớm muộn sẽ thấu tỏ mọi điều về nguyên chủ cùng đám nam nhân kia.

Quyết định xong xuôi, Lan Hạ Ánh gom hết suy nghĩ qua một bên, không quên tự cổ vũ lẫn nhủ lòng cẩn thận đối phó từng kẻ.

Lan Hạ Ánh lại mơ thấy ba linh hồn ở Biên Cương kia chỉ là lần này nàng bị bọn họ đuổi tới một nơi như Hoàng Cung, mọi thứ nguy nga tráng lệ đập vào mắt, còn có đại điện đang tổ chức cung yến.

Trong chỗ náo nhiệt đầy người đó phát ra từng tiếng bàn tán, rằng Dạ Vương Gia mang chiến thắng trở về Đồ Kinh, mà bữa tiệc này do Hoàng Thượng dành để chúc mừng đối phương.

Phần nàng vẫn ở đằng xa theo dõi cảnh trạng từ từ diễn biến khi Dạ Vương Gia đứng giữa đại điện nói hai chữ tạ ơn thì bỗng ba linh hồn kia đuổi đến vô tình phá tan hết hình ảnh trước mặt.

"Đường Tình Ái, mau trả mạng cho chúng ta!" Giọng của linh hồn chất chứa u oán cứ vang vọng và lập lại liên tục quanh không gian.

Thành công khiến Lan Hạ Ánh rợn tóc gáy sởn gai ốc, cuối cùng nàng không nhịn được hét lên: "Lần nào cũng đòi mạng có ngon nhào vào solo, ta phát ngấy kiểu dọa nạt đấy rồi."

Ba linh hồn phỉ nhổ đồng thanh bảo: "Thế nữ nhân mập mạp xấu xí nào thấy bọn ta là xách quần chạy trôi c.h.ế.t? Rõ ràng chúng ta có lòng mà ngươi chẳng có dạ!"

"Á đù, đám ma mất nết bodyshaming ta à? Đợi ta tỉnh dậy mới thầy về siêu độ cho hồn phi phách tán khỏi đầu t.h.a.i sang kiếp khác nhé!" Lan Hạ Ánh vừa mở miệng c.h.ử.i rủa vừa giơ tay đ.á.n.h chúng, ba linh hồn trừng mắt cũng cùng nhau tiến lại trả đòn, hồi sau một kẻ bất cẩn trúng chiêu rơi cả con ngươi ra ngoài.

Khi nàng mải cười đắc ý vì thắng chúng bỗng bên tai nghe tiếng Nguyệt Kỳ gọi: "Đường Nhị Tiểu Thư mau dậy!"

Tức khắc Lan Hạ Ánh như được kéo khỏi giấc mộng mở mắt tỉnh lại, chuyển động cơ thể ngồi dậy mà phát hiện bản thân nằm dưới đất, liền nhanh ch.óng đừng lên nở nụ cười hỏi: "Cô tìm ta có việc hả?"

"Quốc Sư muốn dẫn Đường Nhị Tiểu Thư vào cung, hãy để nô tỳ giúp người sửa soạn."

Nguyệt Kỳ nói xong lập tức kêu những nữ hầu từ ngoài đi bưng bê đủ thứ vào trong phòng, chốc lát Lan Hạ Ánh bị họ xoay như chong ch.óng mãi khi nàng cảm giác thân thể nặng trĩu thì đám người mới ngừng tay.

"Đường Nhị Tiểu Thư xem xem có thích không." Nguyệt Kỳ nâng gương đồng cho Lan Hạ Ánh soi, nàng híp mắt nhìn hình dáng mình phản chiếu trong đó.

Trầm ngọc cài trên b.úi tóc đen, mặt mày tô nhẹ phấn son, không cầu kỳ nhưng lại làm dung nhan bình thường trở nên ưa nhìn hơn. Thêm bộ y phục màu lục hoa văn uốn lượn với kiểu dáng rộng, đủ che vòng eo lớn của nàng giúp thân hình hài hòa hơn.

"Nguyệt Kỳ có mắt nhìn ghê, trông phù hợp với ta lắm." Lan Hạ Ánh tấm tắc khen ngợi, điệu bộ rất hài lòng.

Thật sự để nói thì hiện tại tốt hơn trăm lần lúc ở Biên Cương, ít nhất là không lo sống nay c.h.ế.t mai, chuyện cơm ăn áo mặc và bị tên huynh trưởng của nguyên chủ bắt nạt.

Có điều từ đêm qua nàng đã rõ ràng nếu ở nơi này thì bản thân chắc chắn bị Quốc Sư lợi dụng, mà việc trông thấy tương lai kia có thể là giấc mơ vừa rồi.

Còn đoán rằng nguyên chủ mộng thấy những khung cảnh tương lai như thể một năng lực trời cho, tuy nhiên nàng vẫn chưa biết cách sử dụng nó thế nào. Lỡ Quốc Sư đột ngột đề nghị tới vậy phải làm sao?

Lan Hạ Ánh suy tư đôi chút rồi nghe Nguyệt Kỳ nói: "Từ nữ trang đến y phục đều do Quốc Sư đích thân chọn lựa cho Đường Nhị Tiểu Thư, nô tỳ chỉ trang điểm giúp người thôi."

Lời nói truyền qua tai, Lan Hạ Ánh khẽ cười đáp: "Chắc Quốc Sư chuẩn bị đồ này từ lâu rồi nhỉ? Chứ đêm qua uống say ngủ luôn lấy đâu ra tinh thần dậy sớm mà làm mấy việc tốn công."

Nguyệt Kỳ cũng cười trả lời: "Đường Nhị Tiểu Thư nói phải, trước đấy Quốc Sư có ý định đón người về đây nên sắp xếp hết mọi thứ."

Từ lúc Nguyệt Kỳ ở cạnh Quốc Sư thì chỉ thấy chủ nhân nhà mình quan tâm nhất là Thái Tử, người thứ hai là Đường Nhị Tiểu Thư.

Mặc dù xưa nay nghe dân chúng trong Đồ Kinh đồn đại về mối quan hệ giữa Thái T.ử và Quốc Sư có mờ ám, nhưng với Nguyệt Kỳ thì lại cảm thấy chủ nhân cùng vị tiểu thư trước mắt giống đôi nhân tình tương phùng hơn.

Vì hôm qua Nguyệt Kỳ nhìn trộm thấy cảnh tượng Quốc Sư đưa vuốt ve gương mặt của Đường Nhị Tiểu Thư thật đầy tình cảm, ánh mắt đến giọng điệu đều mang nhiều yêu thương, như có như không nâng niu người ta, nét mặt pha chút vui mừng khó tả.

Chung quy Nguyệt Kỳ cũng bất ngờ khi Quốc Sư dành tấm lòng cho một nữ nhân có vẻ ngoài bình thường mà không phải mỹ nhân tài sắc vẹn toàn.

"Sao càng nghe ta càng cảm giác Quốc Sư các cô rất rất nhung nhớ ta vậy?" Lan Hạ Ánh vừa ngắm nghía gương đồng vừa nói bằng giọng đùa giỡn, đúng lúc bóng người xuất hiện từ cửa vào tiếng bước chân đối phương tạo ra làm đám Nguyệt Kỳ quay đầu, họ thấy rõ ai đến vội thay nhau khom lưng hành lễ xong nhường đường.

Quốc Sư phất tay để bọn họ lùi xuống, dáng vẻ thong thả đến sau lưng Lan Hạ Ánh mà nhẹ nhàng cất tiếng: "Thì ngày đêm ta luôn mơ A Tình trở về đó thôi."

Lan Hạ Ánh hơi giật mình ngước mắt lên nhìn Quốc Sư vừa xuất hiện, nàng cong môi ánh mắt chứa ý cười đáp trả: "Quốc Sư mơ cả ngày lẫn đêm, ngài là người ham ngủ ư?"

Chương 9+10 - Người Hắn Yêu Đã Gả Cho Người Khác. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia