Tiết Tinh phần lớn thời gian đều ngốc nghếch như vậy, chỉ có đôi khi nàng lại ngồi ngẩn người trước một bộ ngân châm.
Đó là bộ châm cứu dùng để chữa bệnh, nàng vô cùng quý trọng, mỗi lần ngắm xong đều đem đi đun sôi cẩn thận.
Ở kinh thành cũng có nữ y, nhưng địa vị của họ rất thấp, y thuật cũng kém xa nam đại phu.
Ta nghĩ nàng cũng vậy, sở dĩ cứu được ca ca ta chỉ vì vết thương của huynh ấy vốn không nặng.
Thế nhưng ta không ngờ, bộ ngân châm ấy lại có ngày dùng lên người mẫu thân ta.
Hôm ấy, chứng hen suyễn cũ của mẫu thân tái phát.
Thái y vẫn theo lệ kê vài thang t.h.u.ố.c giảm triệu chứng, nhưng mẫu thân vẫn khó chịu đến mức ngủ không yên.
Mẫu thân lâm bệnh, con dâu đương nhiên phải ở bên hầu hạ.
Ta thương mẫu thân nên cũng túc trực bên giường.
Dưới ánh nến, nhân lúc mẫu thân nửa mê nửa tỉnh, Tiết Tinh lấy bộ ngân châm của mình ra.
Ta lập tức cảnh giác nhìn nàng.
Nàng lại khẽ suỵt một tiếng:
“Tiểu muội, đừng đ.á.n.h thức mẫu thân. Ta có thể khiến người dễ chịu hơn, muội tin ta.”
Tin hay không thì ta còn chưa kịp phản ứng, nàng đã nhanh tay cắm kín ngân châm lên đầu và trước n.g.ự.c mẫu thân, châm đến mức cả người bà trông như một con nhím.
Ta sợ đến mức tưởng nàng nhân cơ hội trả thù mẫu thân.
Nhưng khi lắng nghe kỹ, hơi thở của mẫu thân quả thật đã trở nên đều đặn.
Tiết Tinh cười hì hì:
“Thế nào? Ta lợi hại chứ?”
Thái y chữa bệnh cho mẫu thân vốn là vị lão thái y y thuật cao minh, vậy mà nàng còn chữa hiệu quả hơn cả ông ấy.
Ta chỉ đành mất tự nhiên đáp:
“Coi như tẩu giỏi.”
Nghe ta khen xong, ánh mắt nàng lại chợt cụp xuống.
“Đúng vậy, ta giỏi như thế, vậy tại sao quy củ ở kinh thành các muội lại không cho ta hành y?”
Ta không biết phải trả lời thế nào.
Nếu nàng gả vào một gia đình bình thường, có lẽ còn được.
Nhưng nàng đã gả vào thế gia vọng tộc, vậy thì nhất định không được.
May mà nàng chỉ buồn một lát rồi tự dỗ dành mình, lại cười mãn nguyện:
“Nhưng không sao cả. Nếu là vì được gả cho ca ca muội, ta cam lòng.”
Một khi đã mở lời, Tiết Tinh lại ríu rít kể với ta rất nhiều chuyện.
Nàng nói từ khi còn nhỏ, phụ mẫu đã bị người Bắc Nhung g.i.ế.c hại.
Nàng muốn tòng quân, nhưng quân đội không nhận nữ t.ử.
Nghĩ đến việc đ.á.n.h trận tất sẽ có người bị thương, nàng bèn học y, sau này có thể chữa trị cho những tướng sĩ đã đổ m.á.u nơi sa trường.
Nàng dập đầu cầu xin rất nhiều lần, cuối cùng mới có một lão nhân trên núi chịu nhận nàng làm đồ đệ.
Nàng luyện tập từ sáng đến tối, ngày nào cũng khổ luyện.
Đến năm mười tám tuổi, sư phụ mới cho phép nàng xuống núi.
Sư môn dạy nàng rằng cứu người không phân biệt nam nữ.
Chỉ tiếc sư môn không biết dưới chân núi, mọi chuyện lại không như vậy.
Nàng mới chỉ cứu ca ca ta một lần, bà mối đã tìm đến tận cửa.
Tiết Tinh hơi đỏ mặt nói:
“Ta từng gặp ca ca muội. Hắn cưỡi trên lưng ngựa cao, dẫn theo binh mã, hiên ngang đi đ.á.n.h Bắc Nhung.”
“Hắn g.i.ế.c rất nhiều người Bắc Nhung, là đại anh hùng của thành Đồng chúng ta.”
“Ta muốn gả cho hắn.”
“Trước khi lên kinh, bà con trong làng đều nói ta nhặt được món hời lớn. Người kinh thành chọn thê t.ử rất khắt khe, dặn ta nhất định không được làm mất mặt người thành Đồng.”
“Ta biết mình còn cách tiêu chuẩn của một nàng dâu hiền ở kinh thành rất xa.”
“Nhưng vì ca ca muội, ta sẽ nghiêm túc học.”
Nói đến quy củ, nàng dè dặt ngẩng đầu nhìn ta.
“Tiểu muội, những quy củ ở kinh thành, bây giờ ta đã học tốt chưa?”
“Ca ca muội… có chê ta không?”
Nàng hoàn toàn không nhìn ra ta và mẫu thân vẫn luôn cố ý gây khó dễ cho mình.
Nàng chỉ một lòng muốn trở thành một người thê t.ử không khiến ca ca ta mất mặt.
Vì Liễu tỷ tỷ, lẽ ra ta nên nói rằng ca ca ta nhất định sẽ chê nàng.
Thế nhưng cổ họng ta nghẹn cứng, cuối cùng chỉ miễn cưỡng đáp:
“Dù sao thì tẩu học còn giỏi hơn ta.”
Nếu sau này nhà chồng dám đối xử với ta như thế, ta nhất định sẽ bảo ca ca đ.á.n.h đến tận cửa.
Tiết Tinh vui vẻ ôm lấy ta.
“Không đâu. Có mẫu thân dạy dỗ, sau này muội nhất định sẽ học giỏi hơn cả ta.”
Nhận ân huệ của người khác thì khó lòng tiếp tục nặng tay.
Tuy con dâu chăm sóc mẹ chồng là chuyện nên làm, nhưng rốt cuộc Tiết Tinh đã cứu mẫu thân.
Cho dù vẫn chưa thật sự xem nàng là người một nhà, chúng ta cũng không còn ngượng ngùng mà tiếp tục bày ra những quy củ để làm khó nàng.
Liễu tỷ tỷ dịu dàng nói:
“Như vậy mới phải. Tiết tỷ tỷ và biểu ca đã thành thân rồi, di mẫu thương ta mà lại làm khó tỷ ấy, ta cũng thấy rất áy náy.”
Ngay cả Liễu tỷ tỷ cũng rộng lòng bỏ qua, cuộc sống trong nhà liền trở nên yên bình.
Yên bình được một thời gian, ca ca trở về.
Ngay từ lúc nhận được tin, Tiết Tinh đã vui mừng khôn xiết.
Đó là niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng.
Kể từ khi ca ca xuất hiện trước cổng phủ, ánh mắt nàng nhìn huynh ấy luôn lấp lánh.
Chỉ cần nhìn huynh ấy một cái thôi là đã thấy mãn nguyện.
Ngay cả khi Liễu tỷ tỷ nhìn ca ca, ta cũng chưa từng thấy ánh mắt nào tràn đầy niềm vui như vậy.
Thế nhưng ánh mắt ca ca nhìn nàng lại rất hờ hững.
Chỉ đến khi vô tình nhìn thấy Liễu tỷ tỷ, trong mắt huynh ấy mới thoáng hiện một tia buồn bã.
Đầu óc ta lập tức tỉnh táo.
Dù Tiết Tinh có y thuật cao đến đâu, nàng vẫn là kẻ xấu.
Chính nàng đã chia cắt một đôi hữu tình.
Mẫu thân nhìn thấy đứa con trai cưng, liền kéo huynh ấy ngắm nghía từ đầu đến chân.
Nhìn mãi nhìn mãi, vành mắt bà đỏ hoe.
“Con trai đáng thương của mẫu thân, giống hệt phụ thân con. Cứ ra chiến trường một chuyến là lại đen đi, gầy đi.”
“Nhân lúc còn ở nhà, mẫu thân sẽ bồi bổ cho con.”
Ca ca lần này trở về chỉ để lo liệu quân lương, ở nhà một tháng rồi sẽ tiếp tục xuất chinh.
Nghe đến chuyện bồi bổ, Tiết Tinh lập tức nói:
“Mẫu thân, cứ giao cho con đi. Con là đại phu, hiểu về điều dưỡng.”