Ông ấy nhíu mày, liên tục tặc lưỡi: "Rốt cuộc là ai độc ác đến vậy, lại ra tay tàn nhẫn với ngươi như thế!"
"Loại bột t.h.u.ố.c này không gây hại lớn cho thực vật. Nhưng một khi nữ t.ử hít vào cơ thể, cho dù là nữ t.ử thân tâm trong sạch cũng sẽ chịu tổn thương không thể hồi phục, ví dụ như thủ cung sa dần biến mất, cơ thể bị lạnh và dễ mắc bệnh."
Nữ t.ử coi trọng nhất là danh tiết. Cho dù nữ t.ử không bận tâm, gả cho nhà chồng cũng sẽ bị trách móc oán giận, mùi vị bị người ta kỳ thị này vô cùng khó chịu.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y: "Vậy ngài có cách giải quyết không?"
Ông ấy bĩu môi: "Tìm đến ta, ngươi coi như tìm đúng người rồi."
"Chỉ cần bạc của ngươi đủ, ta còn có thể cướp người từ tay Diêm Vương. Huống hồ là thủ cung sa nhỏ bé này!"
Ta dứt khoát đặt một xấp ngân phiếu trước mặt ông ấy: "Giúp ta giải độc, tiện thể đến Giang phủ bắt mạch cho cha ta."
Ông ấy nhận tiền, mọi chuyện đều dễ nói. Nhưng thủ cung sa vốn dĩ là từ từ biến mất, cho dù uống t.h.u.ố.c giải cũng sẽ không nhanh ch.óng thấy hiệu quả.
Hai ngày sau, mẹ ta xuất phát đến chùa của Hoàng gia.
Trên đường, ta vẫn luôn đọc sách, lười đối mặt tranh cãi với bà. Cho đến khi xuống xe ngựa, bà được người đỡ xuống.
Bà vội vã xông vào trong chùa, rất nhanh đã gặp Bùi Thư Thần ở ngoại viện của chùa.
Lần nữa nhìn thấy hắn ta, thù hận trong lòng ta dâng lên như sóng nước cuồn cuộn.
10
Bùi Thư Thần mặc một bộ quần áo vải thô, tay cầm sách, ngồi trước bàn đá tĩnh tâm đọc. Mẹ ta bước nhanh tới, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc mừng rỡ.
Bà lẩm bẩm: "Tưởng là có dáng dấp cố nhân, hóa ra là nhi t.ử cố nhân. . ."
Ta liếc nhìn vẻ mặt kinh ngạc của bà, khóe miệng vô thức cong lên.
Bà nhìn thấy Bùi Thư Thần, chắc chắn nóng lòng muốn gặp lại ánh trăng sáng thời thiếu niên của bà.
Đời trước, mãi đến khi ta chế-t ta mới biết mục tiêu vốn dĩ của bà là muốn ta gả cho Bùi Thư Thần. Bà chỉ muốn dùng thế lực Giang gia để phò tá Bùi Thư Thần, mở rộng thế lực sản nghiệp Bùi gia, thay đổi tình cảnh khốn khó của bọn họ.
Bà muốn cha ta nâng đỡ nữ tế vào quan trường, một đường thăng tiến như diều gặp gió. Chỉ vì Bùi phụ Thư Thần là thiếu niên lang năm xưa mà bà thầm yêu.
Có lẽ ánh mắt bà quá nóng bỏng, lập tức kinh động đến Bùi Thư Thần.
"Vị phu nhân này. . ."
Bùi Thư Thần đứng dậy, nắm c.h.ặ.t cuốn sách, vẻ mặt bồn chồn lo lắng. Khi nói chuyện với hắn ta, giọng điệu của mẹ ta cũng dịu dàng hơn hẳn.
Bà nhẹ giọng nói: "Vì sao ngươi lại đọc sách ở đây. . ."
Bùi Thư Thần thẳng thắn: "Sách ở đây là ân điển của Hoàng thất, miễn phí cho các cử t.ử đọc. Tại hạ gia cảnh nghèo khó, chỉ có thể đọc sách ở nơi này."
Ánh mắt hắn ta tối sầm, vô cùng kiên định nói: "Ta chỉ mong thi đỗ công danh, thoát khỏi vận mệnh trần tục."
Mẹ ta vô cùng cảm động, chủ động gọi ta đến: "Tiểu Từ, con xem vị công t.ử này tiến thủ biết bao, đây mới là lang quân như ý của con."
Con đừng có mơ tưởng hão huyền, hiện giờ con. . ."
Bà liếc nhìn cánh tay ta, nói năng ấp úng.
Nhìn gương mặt Bùi Thư Thần, trong đầu ta liên tục hồi tưởng lại cảnh hắn ta giơ tay đá-nh đậ-p ta.
Ta cười khẩy một tiếng: "Con là đích tiểu thư Giang phủ. Người lại bảo con gả cho một thư sinh nghèo hèn! Rốt cuộc người là vì tốt cho con, hay là muốn hại con?"
Ta cố ý nhấn mạnh giọng, cố tình kéo khoảng cách về thân phận địa vị.
Nói xong, ta đi thẳng về phía trước, bước chân lên núi vào nội viện của chùa.
Bây giờ mẹ ta có thể tìm thấy Bùi Thư Thần, chắc chắn cũng sẽ nhanh ch.óng tìm thấy Bùi phụ Thư Thần. Thiếu niên lang mà bà mãi không quên được đó, chắc chắn rất muốn gặp lại một lần phải không?
Ta mang theo lòng thành kính đến đây cầu phúc, cầu cho triều ta phồn vinh thịnh vượng, bá tánh an khang thuận lợi. Cầu cho cha ta đời này bình an, sống lâu trăm tuổi.
Hai ngày này, ta đều đi theo sư thái cầu phúc dâng hương, niệm kinh ăn chay. Còn mẹ ta tâm tư vốn dĩ không đặt ở chùa, bà thường xuyên đi ngoại viện xem Bùi Thư Thần. Mỗi lần trở về đều bước đi nhẹ nhàng, trên mặt toát ra vẻ thỏa mãn.
Ta vậy mà lại nhìn thấy vẻ thiếu nữ hoài xuân trên mặt bà. Ta không khỏi rùng mình, thật là đáng sợ!
Trong nội viện, ta chưa từng gặp Thái t.ử. Chỗ ở của Thái hậu có người canh gác, trong nội viện chỉ có sư thái mới được vào phòng thỉnh thị.
Mẹ ta thấy ta và Bùi Thư Thần không có tiến triển gì, lại có chút sốt ruột.
Bà mặt lạnh đi, dạy dỗ ta: "Bùi công t.ử tài mạo phi phàm, xứng với con là dư dả, con còn ở đây kén cá chọn canh gì nữa? Nếu không có cha con, con chẳng là gì cả!"
Ta khẽ cười, lớn tiếng nói: "Con là người Thái t.ử đợi chọn Thái t.ử phi, Bùi Thư Thần làm sao có thể xứng?"
"Huống hồ! Mẹ, ở đây có người nhìn, người thật sự muốn làm lớn chuyện, đối với người và con đều không có lợi."
Dù mẹ ta có điên cuồng đến đâu cũng phải bận tâm thể diện Hoàng gia, bận tâm thân phận hiện tại của ta. Sắp đến ngày vào cung tuyển tú, bà mà làm lớn chuyện ngay lúc này, cả Giang phủ đều bị liên lụy.
Ta tưởng rằng bà vẫn còn chút lý trí, nhưng. . .