Hệ thống vội vàng thu số ghẹ đi rồi biến mất.

Trong lúc nó biến mất, ta ngồi bên giường lạnh lùng đ.á.n.h giá Trình Vọng Chu.

Lăn lộn dưới đáy xã hội quá lâu, ngay cả lương tri của ta dường như cũng méo mó.

Ta không hiểu vì sao Trình Vọng Chu có được tất cả. Hắn không lao động sản xuất, lại hưởng những tài nguyên tốt nhất, năm lạng bạc tiện tay ném đi còn chẳng thèm để ý.

Ngay cả hệ thống cũng lấy hắn làm trung tâm.

Bởi hắn là nam nhân sao?

Không đúng.

Khu lều nghèo thiếu gì đàn ông chật vật cầu sinh.

Nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta rút ra kết luận.

Là giai cấp.

Lưu dân tầng đáy phơi nắng dầm mưa trên ruộng, nhưng những hạt gạo ngon nhất chưa bao giờ chảy vào bát dân thường.

Bởi vậy ta ghét Trình Vọng Chu.

Hắn sinh ra đã thuộc giai cấp hưởng lợi từ sự bóc lột, bây giờ hệ thống còn bắt ta yêu đương với người mình ghét.

Ta thật sự rất muốn g.i.ế.c luôn nam chính.

Ta còn chưa kịp động tay, hệ thống đã quay lại.

Nó gấp gáp xuất hiện.

“Đám ghẹ này bán được bốn trăm đồng, đổi một hộp amoxicillin và ibuprofen, còn lại ba trăm tám mươi đồng.”

“Mau cứu người!”

Ta lấy hai viên t.h.u.ố.c ra, nghiền thành bột rồi một hơi đổ vào miệng Trình Vọng Chu.

Nam chính quả nhiên không hổ là con cưng trời chọn, uống t.h.u.ố.c xong liền hạ sốt.

Sáng hôm sau, Trình Vọng Chu vừa mở mắt đã nhìn thấy ta.

Hắn lập tức chắp tay.

“Ơn cứu mạng của cô nương, Hành Chi không biết lấy gì báo đáp...”

Ta sợ hắn nói câu lấy thân báo đáp, lập tức cắt ngang.

“Ơn cứu mạng thì lấy mười vạn lượng vàng trả đi.”

Trình Vọng Chu nghẹn họng.

“Cô nương nói đùa. Ngoài hoàng thất cùng tham quan ô lại, ai có thể dễ dàng lấy ra mười vạn lượng vàng?”

Không ngờ nam chính lại nghèo như vậy.

Ta buột miệng:

“Vậy ngươi báo đáp cái gì?”

Trình Vọng Chu lập tức đầy mặt xấu hổ.

Ta cũng lười nói nhảm với hắn, nhảy xuống boong rồi lên ngọn núi gần đó hái hoàng liên, sau đó dùng nước hoàng liên trộn với bột t.h.u.ố.c hiện đại.

Cuối cùng ta đưa bát t.h.u.ố.c cho Trình Vọng Chu.

“Uống đi, phương t.h.u.ố.c hạ sốt của người trong làng.”

Trình Vọng Chu không nghi ngờ, uống một hơi hết sạch.

Nước hoàng liên đắng đến mức hắn suýt nôn khan.

Ta ngẩng đầu quan sát.

Hoàng liên đắng như vậy chắc đủ che mùi t.h.u.ố.c hiện đại rồi.

Hắn quả nhiên không hề nghi ngờ t.h.u.ố.c của ta.

Hôm nay ven biển mây đen phủ kín, sóng gió cũng lớn, người trong làng chài đều không ra bãi biển.

Vì an toàn, đương nhiên ta cũng không ra khơi.

Chẳng bao lâu sau, trời đổ mưa như trút nước.

Mưa lớn đến mức khoang thuyền cũng bắt đầu dột, nước nhỏ tí tách khắp nơi. Hai người chẳng có chỗ trốn, toàn thân đều bị nước mưa làm ướt.

Ta còn đang lo nam chính dầm mưa sẽ sốt trở lại, vậy mà hắn chẳng hề có chuyện gì.

Có lẽ là hào quang nam chính.

Lúc này hắn cũng chẳng còn tâm trí quan tâm bệnh tình.

Thời cổ đại nam nữ đại phòng, quần áo ta ướt đẫm dính vào người, Trình Vọng Chu xấu hổ đến mức mắt chẳng biết nhìn đâu.

Hắn vội vàng đi tới đầu thuyền, giả vờ ngắm mưa, tai cũng đỏ bừng.

Hệ thống điên cuồng thúc giục.

“Mau nói chuyện với nam chính đi! Cô nam quả nữ ở cùng nhau chính là cơ hội tốt nhất phát triển tình cảm!”

Ta thật sự chịu nó.

Ta sắp biến thành gà rơi xuống nước rồi, trong đầu hệ thống vẫn chỉ có yêu đương.

Nó không biết kiếm cho ta một tấm bạt chống nước sao?

Nhưng nam chính đang ở đây, ta lại không tiện c.h.ử.i ầm lên, đành làm theo ý hệ thống, lên tiếng với Trình Vọng Chu.

“Công t.ử tối qua vừa c.h.ế.t đuối vừa sốt, tốn không ít t.h.u.ố.c tốt của ta. Nếu tính theo phí khám chữa của lang trung ở Liêm Châu, phí tới khám hai trăm văn, một thang t.h.u.ố.c một trăm văn.”

“Đợi mưa ngừng, ngươi trả ta ba trăm văn rồi xuống thuyền về nhà đi.”

Hệ thống câm nín hồi lâu, sau đó gần như phát điên.

“Ai dạy cô nói chuyện như vậy? Mau im miệng đi!”

Khóe môi ta cong lên.

Là hệ thống bảo ta im miệng đấy nhé.

Trình Vọng Chu chắp tay.

“Cô nương, túi tiền của tại hạ rơi xuống nước rồi, hiện tại không một xu dính túi. Cô đưa ta về Liêm Châu, ta nhất định trọng thưởng.”

Ta hỏi:

“Vì sao ngươi rơi xuống nước?”

Trình Vọng Chu đáp:

“Không giấu cô nương, ta chính là Bình Nam Vương thế t.ử Trình Vọng Chu của Liêm Châu phủ. Ta phụng mệnh điều tra một lô cống mễ bị mất trộm, tối qua bị người của chợ đen truy sát, chỉ có thể nhảy xuống biển bảo toàn tính mạng.”

À.

Quả nhiên hôm qua Trình Vọng Chu vì điều tra án mới dò hỏi nguồn gốc gạo của ta.

May mà lúc này hắn chưa nhận ra ta.

Ta cố tình lộ vẻ sợ hãi.

“Vậy nhân lúc người xấu chưa đuổi tới đây, ngươi mau xuống thuyền tìm quan phủ cầu cứu đi, đừng liên lụy ta!”

Ta chỉ muốn tránh nam chính càng xa càng tốt.

Hệ thống lại câm nín, sau đó suýt nữa phát điên.

“Chu Thanh Đường, cô dám đuổi nam chính xuống thuyền thì chúng ta cùng hủy diệt!”

Nó tức đến giậm chân.

Được thôi.

Ai bảo nam chính là con ruột của hệ thống.

Ta vội vàng cứu vãn.

“Nhưng nếu ngươi chịu trả thêm tiền công, ta có thể cân nhắc sau khi trời tạnh sẽ đưa ngươi tới Liêm Châu.”

Thôi vậy.

Dù sao hai người cũng cùng đường.

Trình Vọng Chu rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

“Chỉ cần tại hạ làm được, nhất định đáp ứng cô nương.”

Ta nói:

“Nếu công t.ử không có tiền, có thể giúp ta làm hộ tịch lương dân và lộ dẫn làm thù lao. Đản dân ngày đêm phiêu bạt trên biển quá khổ, ta muốn sống cuộc đời ổn định, công t.ử giúp ta lên bờ đi.”

Ta không nói thật thân phận, nhưng đản dân sống quanh năm trên nước vốn có rất nhiều người không hộ tịch.

Trình Vọng Chu nghe vậy quả nhiên không truy hỏi nữa, chỉ nói:

“Tại hạ nhất định không phụ sự nhờ vả của cô nương.”

Mưa lớn ở Lĩnh Nam đến nhanh mà đi cũng nhanh.