Tôi đến núi Vô Tích để gia hạn tuổi thọ cho người ta, bắt buộc phải đi qua làng Phong Linh.
Trong sổ tay có ghi rõ: Tuyệt đối không được dừng chân ở ngôi làng này, đêm đến không được vào nhà dân.
Thế nhưng sự đời lại xui rủi đến thế. Lúc hoàng hôn, khi chiếc xe của chúng tôi chạy vào con đường nhỏ băng qua làng thì đột nhiên c.h.ế.t máy không báo hiệu trước.
Ngay trước kính xe, một cậu bé mù mắt trắng dã, tay cầm đèn l.ồ.ng bất ngờ nhảy chồm ra.
Cậu bé nói muốn mời chúng tôi về nhà ở nhờ một đêm.
1
"Đi… không…?"
Anh Quỷ nhìn tôi qua gương chiếu hậu, cất giọng bằng cái tốc độ chậm rì rì quen thuộc, quăng cho tôi một bài toán khó.
Tôi gập sổ tay lại: "Anh sợ à?"
Anh ấy vẫn thong thả: "Đều là yêu tinh sống nghìn năm cả. Ai sợ ai còn chưa biết đâu."
Tôi liền chỉnh lại ngay: "Anh là yêu, còn tôi là Tục Mệnh Sư."
Anh ấy liếc tôi một cái rồi hạ kính xe xuống: "Này… nhóc… lên xe, dẫn đường đi."
Cậu bé từ chối: "Ngồi trên xe tôi không biết đường đâu. Hay là thế này, chúng tôi đi phía trước, các người lái xe đi theo sau."
Nói xong, cậu ta ghé đầu sang một bên rồi mỉm cười với khoảng không vô định, cảnh tượng vô cùng quái dị.
Cậu bé bước về phía đầu xe, tôi vỗ nhẹ vào vai Anh Quỷ, hào hứng chia sẻ khả năng quan sát tinh tường của mình:
"Anh có nhận ra không, cậu ta vừa nói là 'chúng tôi đi phía trước'. Anh có thấy bên cạnh cậu ta còn ai khác không?"
Anh Quỷ xoay chìa khóa xe, chiếc xe vừa rồi dù làm cách nào cũng không nổ máy được thì nay lại khởi động một cách thần kỳ.
Đèn pha bật sáng, soi rõ tấm lưng của cậu bé đó. Thân hình nhỏ thỏm của cậu ta phân thân thành vô số bóng đen, lan rộng từ con đường quê ra tít khoảng không tăm tối.
Anh Quỷ bảo: "Nhìn núi là núi, nhìn nước là nước. Bên cạnh nó làm gì có ai, nó dọa cô đấy thôi. Nhưng mà, trước khi nó đến thì xe hỏng, nó đến rồi thì xe lại chạy tốt. Thằng nhóc này thú vị đấy, phải đến xem mới được."
Tôi tựa lưng về phía sau, chọn một tư thế dễ chịu rồi giương mắt nhìn chằm chằm thằng bé phía trước, nhưng lời nói lại hướng về Anh Quỷ:
"Anh không vội gia hạn tuổi thọ nữa à?"
Anh ấy nhấn ga đuổi theo, miệng lẩm bẩm: "Thời cũng là mệnh, vận vậy thôi."
Tôi nhắm tịt mắt lại, đúng là bạn của Tân Trường Bắc, toàn là cao thủ thích tỏ ra nguy hiểm.
Anh Quỷ là một con đại yêu sống cả nghìn năm, cũng chính là tri kỷ mà Tân Trường Bắc bằng mọi giá phải cứu sống.
Sau khi Ấn Diêm Vương rời khỏi người, tôi không thể dùng thuật Tục Mệnh ở không gian Tu Di được nữa, đành phải đưa Anh Quỷ đến nhân gian.
Nhờ có tấm Công Đức Phù Lược mà Tân Trường Bắc đã vất vả tìm lại giúp tôi, tôi dùng thuật pháp cải tiến của mình để tiến hành gia hạn tuổi thọ cho anh ấy.
Chỉ là muốn vào núi Vô Tích thì bắt buộc phải đi xuyên qua làng Phong Linh.
2
Người dẫn đường đi chậm, xe hơi cũng bò từng chút một. Ánh mắt tôi dần trở nên lơ đãng trong những mảng sáng tối chập chờn.
Băng qua khoảng không thời gian, tiếng đống đinh vào quan tài "ầm ầm ầm" găm thẳng vào não tôi.
Trong mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng Sư phụ hối thúc:
"Đóng khí khẩu phải dùng Huyết Hoàng Cao kết hợp giữa m.á.u Kỳ Lân vạn năm và Thái Tuế thời thượng cổ, nếu không trận pháp sẽ mất hiệu lực, cả môn phái bị tàn sát, thua sạch toàn bộ!"
Tôi nằm trong quan tài, hơi thở dần trở nên dồn dập, tay nắm c.h.ặ.t lấy Ấn Diêm Vương.
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi đứng trước một ngôi nhà cổ. Trong tầm mắt là một người đàn ông tay nâng Ấn Diêm Vương, quay đầu lại cười rạng rỡ với tôi.
"Tân..."
Tên của anh ấy hình như đã ở ngay đầu lưỡi, nhưng nghĩ thế nào cũng không ra.
Tôi muốn nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng gương mặt ấy ngày càng mờ nhạt.
Trực tiếp nhìn anh biến mất trong bóng tối, trái tim tôi như vừa đ.á.n.h mất báu vật đời mình, đau đớn đến mức trống rỗng.
Đúng lúc này, chiếc xe xóc nảy một cái, cuốn sổ tay từ trên đùi trượt xuống chân, làm tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.
"Lại mơ thấy ác mộng rồi à." Anh Quỷ dừng xe, ngoái đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, đưa tay nhặt sổ tay lên giúp tôi: "Ghi lại đi, ghi xong thì xuống xe. Đến nơi rồi."
Tôi ngơ ngác mất một lúc, ngẩng đầu nhìn qua kính chắn gió, thấy cậu bé mù đã đứng trước cửa một ngôi nhà, tay giơ cao chiếc đèn l.ồ.ng vẫy về phía chúng tôi.
Tôi thốt lên thắc mắc trong lòng: "Anh nói xem, nó là một đứa mù thì đốt đèn l.ồ.ng làm cái gì?"
3
Tôi vội vã ghi lại giấc mơ vừa rồi, ghi lại tên người đàn ông mà tôi luôn nhung nhớ: Tân Tùng.
Anh là vị hôn phu từng bị tôi đào hôn;
Là vị Minh Chủ của Doanh Môn Chi Giới chưa từng bỏ rơi tôi, hết lần này đến lần khác tự nguyện để tôi lừa dối;
Là người đàn ông mà tôi đã thề nhất định phải tìm lại được...
Cất sổ tay rồi xuống xe, tôi cùng Anh Quỷ tiến về phía cậu bé. Khi đến gần, tôi mới phát hiện ra màu sắc linh hồn của cậu ta lại nửa trắng nửa đen.
Lẽ nào "Công Đức Phù Lược" không chỉ xóa đi ký ức của tôi mà còn bắt đầu phá hủy thuật nhìn hồn của tôi nữa sao?
Trong lúc tức giận, tôi túm "nó" từ sau cổ ra, nắm c.h.ặ.t trong tay vò nát, mặc cho nó giãy giụa chân tay.
Tôi lại ngầm dùng lực, trừng phạt dữ dội cái hình nhân bằng giấy vừa khiến tôi ghét bỏ nhưng lại không thể rời xa này!
Lúc này, cậu bé hé mở cánh cửa một khoảng nhỏ rồi lách người chui vào trước.
Tôi và Anh Quỷ nhìn nhau, anh ấy đẩy mạnh cánh cửa. Quang cảnh trong sân hiện lên đường nét đại khái dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn l.ồ.ng.
Nhà cửa ở khu vực gần núi Vô Tích đều có thói quen xây theo hình chữ "Ao" (凹) ngược. Căn nhà chính nằm ở giữa, hai bên trái phải là nhà phụ, khoảng trống ở giữa làm sân.