“Nhưng hôm ấy thần thiếp tới đó cùng ca ca, lại ngồi xe ngựa của Cơ phủ.”
“Chưởng quầy nhìn thấy xe ngựa của Cơ gia, tưởng rằng chúng thần thiếp tới hối lộ vị Thượng thư nào đó, vì thế liền đưa ra một thực đơn hoàn toàn khác.”
Chúng ta cứ thế ngồi trong gian nhã tọa tấc đất tấc vàng ấy.
Ca ca ta lựa lên lựa xuống hồi lâu, cuối cùng lấy hết dũng khí chẳng khác nào tráng sĩ c.h.ặ.t cổ tay, nghiến răng gọi một miếng bánh đào rẻ nhất.
Ngày hôm ấy, Cơ Thị lang vốn là một thanh niên tài tuấn nổi danh kinh thành, cuối cùng lại phải nhận đủ những ánh mắt khinh thường mà cả đời này huynh ấy chưa từng nếm trải.
Hoàng đế khẽ gật đầu, sau đó vẫy tay gọi Đại tổng quản vẫn đang đứng chờ bên ngoài: “Mang bánh đào lên.”
Ta lập tức ngăn lại: “Khoan đã!”
Ngài nhìn ta: “Sao vậy?”
Ta nghiêm túc đáp: “Thần thiếp đang giảm cân.”
Ngài nhàn nhạt nói: “Trẫm nghe nói vừa rồi nàng mới ăn chân giò do Cố Chiêu nghi mang tới.”
Ta càng nghiêm túc hơn: “Chính vì vừa mới ăn chân giò, cho nên bây giờ thần thiếp mới càng phải giảm cân.”
Hoàng đế trầm ngâm suy nghĩ một lát, cuối cùng khẽ gật đầu: “Có lý.”
Chính sự hôm ấy của ngài vẫn chưa xử lý xong, cho nên người trực tiếp sai cung nhân mang án thư cùng đống văn thư tới cung của ta rồi ngồi xuống tiếp tục phê duyệt.
Ta ngồi bên cạnh chẳng khác nào một quyển sách chứa mười vạn câu trả lời, liên tục giải đáp hết câu hỏi này đến câu hỏi khác của ngài, đến mức miệng lưỡi gần như mỏi nhừ.
Ta nhịn không được hỏi: “Bệ hạ, ngài có cảm thấy cổ họng hơi khô không?”
Ngài chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ nói với Bao tổng quản: “Dâng trà.”
Một lát sau, ta lại hỏi: “Bệ hạ, ngài có cảm thấy mắt hơi đau không?”
Ngài lập tức bảo Bao tổng quản mang tới trước mặt ta một chậu cây xanh, rồi nói: “Nhìn nó.”
Ta chớp chớp mắt, vẫn không chịu từ bỏ: “Bệ hạ, ngài có cảm thấy…”
Ngài thản nhiên ngắt lời: “Mang điểm tâm lên.”
Cứ như vậy kéo dài mãi cho đến lúc vầng trăng đã treo cao trên đầu ngọn cây.
Ta nhìn ngài rồi hỏi: “Bệ hạ, ngài có buồn ngủ không?”
Ngài vẫn chăm chú nhìn văn thư: “Nàng cứ ngủ trước đi.”
Ta lại nói: “Bệ hạ, ngài có cảm thấy chiếc giường này dường như không đủ rộng không?”
Ngài cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn chiếc giường lớn phía sau ta, sau đó đặt b.út xuống rồi hỏi: “Nàng đang đuổi trẫm đi?”
Ta thật lòng giải thích: “Ngài xem, nam nữ ở riêng trong một căn phòng như thế này, nghĩ thế nào cũng thấy có chút không thích hợp.”
Hoàng đế nhìn ta không nói nên lời.
Ngài dùng cán b.út nhẹ nhàng nâng cằm ta lên, ép ta nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình: “Quý phi, nàng nói xem trẫm và nàng có quan hệ gì?”
Ta nghiêm túc đáp: “Hoàng đế và đại thần Nội các.”
Hoàng đế im lặng.
Một lát sau, ngài lại bật cười: “Nếu ái phi thật sự cho rằng như vậy, vậy qua đây giúp trẫm phê duyệt tấu chương.”
Ta liếc nhìn những hàng chữ dày đặc kín cả tấu sớ, lập tức lùi về sau mấy bước, sau đó ngồi phịch xuống giường rồi nói: “Thôi vậy, thần thiếp bây giờ chợt cảm thấy quan hệ giữa thần thiếp với bệ hạ vẫn chỉ đơn thuần là quan hệ cùng ngủ thì tốt hơn.”
Ta vén một góc chăn lên, còn nhiệt tình vỗ vỗ xuống vị trí bên cạnh: “Thần thiếp đã chừa chỗ cho ngài rồi.”
Đôi mày dài của ngài cong lên tựa vầng trăng non, trong mắt thấp thoáng ý cười: “Ừ.”
Đến canh năm, vừa nghe tiếng gà gáy vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, ta liền ngồi bật dậy trên giường rồi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ vì sao lúc trước mình lại muốn nuôi con gà này.
Hoàng đế nằm bên cạnh cũng tỉnh giấc.
Ngài cũng ngồi dậy, lặng lẽ suy nghĩ một mình xem vì sao đến bây giờ mình vẫn chưa sai người làm thịt con gà ấy.
Ta nghiêng đầu hỏi: “Bệ hạ, ngài tỉnh rồi sao?”
Ngài nhìn ta rồi hỏi: “Ái phi, nàng có muốn uống canh gà không?”
Tuy trong lòng ta quả thật rất muốn làm thịt con gà đang gáy ngoài kia, nhưng thật sự lại chẳng muốn uống canh gà chút nào.
Ta chỉ có thể thành thật đáp: “Không muốn.”
Hoàng đế lập tức im lặng, bầu không khí giữa hai chúng ta nhanh ch.óng lạnh xuống.
Ta đành tìm chuyện nói: “Canh ba đèn sáng canh năm gà, chính là lúc hoàng đế cần mẫn lo việc nước.”
Ngài bình thản đáp: “Trẫm đến giờ Tý mới được nghỉ.”
Ta lập tức im lặng, thế là hai chúng ta lại một lần nữa rơi vào cảnh chẳng còn gì để nói.
Ta khoác áo đứng dậy, hoàng đế ngồi trên giường nhìn ta thắt lại đai lưng rồi hỏi: “Đi đâu?”
Ta đáp: “Đi khiến con gà kia ngậm miệng.”
Ngài nhướng mày: “Không ngờ ái phi còn biết g.i.ế.c gà.”
Ta siết chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, nghiêm túc giải thích: “Thần thiếp chỉ muốn dùng khăn bịt miệng nó lại thôi.”
Ngài nói: “Loại chuyện này giao cho cung nhân làm là được.”
Ta kiên quyết lắc đầu: “Gà phải tự mình bắt mới có thú vị.”
Hoàng đế im lặng một lát rồi đành đáp: “…Được.”
Ta đuổi theo con gà chạy quanh thiên điện hết vòng này đến vòng khác, dáng vẻ chẳng khác nào một kẻ bắt cóc nửa đêm lẻn vào trộm gà, cuối cùng còn nhét hẳn một chiếc khăn vào miệng “con tin”.
Đến khi ta dừng lại, vừa thở vừa phủi sạch đám lông gà dính đầy trên y phục, chợt nhìn thấy một bóng người đứng trong điện.
Dưới ánh trăng lạnh trong như nước, bóng người ấy cao ráo thanh tú, nhưng trong hoàn cảnh này lại mang theo vài phần quỷ dị.
Ta nhìn kỹ rồi hỏi: “Bệ hạ, ngài cố ý tới đây dọa thần thiếp sao?”