Hoàng đế nghe vậy liền bật cười.
Ngài thuận tay cầm một lọn tóc dài đang buông xuống của ta, để trong lòng bàn tay rồi chậm rãi vuốt ve.
Ánh nến trong điện vàng ấm dịu dàng, soi lên gương mặt ngài càng khiến bầu không khí xung quanh trở nên kỳ lạ.
Ta cảm thấy có gì đó không được đúng cho lắm.
Vì thế ta lập tức nói: “Bệ hạ, ngài nhìn đi, tóc của thần thiếp chính là được dưỡng bằng phương t.h.u.ố.c mà thần thiếp tặng ngài đấy.”
“Người Đại Lương tuyệt đối không lừa người Đại Lương, phương t.h.u.ố.c ấy thật sự rất hữu dụng.”
Ngài chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó đột nhiên cúi người tiến lại gần ta.
Gương mặt tinh xảo tuấn mỹ ấy càng lúc càng gần, gần đến mức gần như chiếm trọn tầm mắt.
Ta bỗng có chút căng thẳng, trái tim cũng đập loạn mấy nhịp, hơn nữa còn mơ hồ cảm thấy buổi tối hôm nay mình thật sự đã ăn quá nhiều.
Ngay trong khoảnh khắc bầu không khí đang trở nên vô cùng vi diệu, ta đột nhiên ợ lên một tiếng.
Âm thanh ấy không thể nói là quá lớn, nhưng cũng tuyệt đối chẳng thể gọi là nhỏ, đại khái giống như một tiếng gà gáy bất ngờ vang lên ngay bên tai vào buổi sớm.
Hoàng đế lập tức dừng động tác.
Trong mắt ngài lúc ấy dường như xuất hiện vô số câu hỏi.
Ta xấu hổ cúi đầu xoắn ngón tay rồi nhỏ giọng nói: “Thức ăn trong cung yến tối nay quả thật rất ngon.”
Hoàng đế thong thả thở dài một hơi: “Quý phi quả thật xinh đẹp, chỉ là cũng thật sự rất biết ăn.”
Ta lập tức không phục.
Ta cảm thấy ngoài dung mạo xinh đẹp ra, rõ ràng bản thân vẫn còn rất nhiều ưu điểm khác đáng để người khác nhìn thấy.
Vì thế ta dịu dàng dựa sát vào bên cạnh ngài rồi nói: “Bệ hạ, ngài thử chạm vào xem, tim thần thiếp hiện giờ có đập loạn hay không.”
Vành tai hoàng đế lập tức đỏ lên, ngài khẽ hít vào một hơi rồi thấp giọng đáp: “Hiện giờ tim trẫm cũng đang loạn.”
Đúng là nam nhân chẳng hiểu phong tình.
Ngài lại nhìn ta thật lâu rồi hỏi: “Trẫm vẫn chưa từng hỏi nàng, vậy nàng cảm thấy trẫm là người thế nào?”
Đối diện ánh mắt sâu lắng mang đầy tình ý của ngài, ta đột nhiên cảm thấy áp lực có chút lớn.
Nhưng may mà từ trước tới giờ ta nói chuyện vốn chẳng cần suy nghĩ quá nhiều.
Ta lập tức đáp: “Rất tốt, thần thiếp thích.”
Hoàng đế nhìn ta rồi khẽ cười: “Trẫm cũng vậy.”
Ta lập tức ngơ ngác.
Ta nghiêm túc hỏi: “Ngài cũng thích chính mình sao?”
“Bệ hạ tự luyến đến vậy à?”
Hoàng đế lập tức im lặng.
Một lát sau, ngài đưa một tay vòng qua eo ta, kéo ta lại gần hơn một chút rồi ghé sát bên tai, chậm rãi nói: “Trẫm cũng rất thích nàng.”
—Hết—
[Ngoại truyện 1: Gà bọc lá sen]
Ngày thứ hai sau sinh nhật của hoàng đế vừa hay là ngày nghỉ triều, cho nên đêm trước ta cũng chẳng cần vội vàng bịt miệng con gà lại.
Không hiểu vì sao trong lòng ta lại có chút hưng phấn, đến mức còn chưa chờ con gà cất tiếng gáy đã chủ động lay hoàng đế tỉnh dậy.
Ta liên tục gọi: “Bệ hạ!”
“Bệ hạ!”
Ngài vẫn còn buồn ngủ, chỉ nâng ống tay áo trung y lên che đôi mắt đang mơ màng, hoàn toàn chẳng muốn để ý tới ta.
Một lát sau, bên ngoài cuối cùng cũng vang lên tiếng gà gáy quen thuộc.
Ta lập tức hỏi: “Bệ hạ, ngài nghe xem, nó có phải rất ồn không?”
Ngài vẫn nhắm mắt, giọng nói lười biếng đáp: “So với nàng thì vẫn kém một chút.”
Ta lập tức giả vờ như mình chẳng nghe thấy câu ấy, tiếp tục hỏi: “Ngài có muốn ăn gà không?”
Ngài đáp vô cùng dứt khoát: “Không muốn.”
Ta lập tức nhỏ giọng làm nũng.
Hoàng đế im lặng một lát rồi đổi ý: “Muốn.”
Ta lập tức vui vẻ hỏi: “Vậy thần thiếp có thể hái lá sen trong hồ Thái Dịch không?”
Ngài đáp: “Được.”
Sau đó lại hỏi: “Dùng để làm gì?”
Ta vui vẻ nói: “Làm gà bọc lá sen.”
Không ngờ hoàng đế đột nhiên đưa tay ôm lấy eo ta, trực tiếp kéo ta trở lại giường rồi nói: “Bây giờ còn chưa tới mùa có lá sen, ngủ tiếp đi.”
Ta thật sự vô cùng muốn ăn gà bọc lá sen.
Đến lần thứ mười một ta nhắc chuyện này trước mặt hoàng đế, ngài cuối cùng cũng mang tới cho ta một cây rau xanh mơn mởn.
Ta nhìn thứ trong tay ngài rồi lập tức nói: “Đây rõ ràng là rau xanh!”
Hoàng đế vô cùng bình thản đáp: “Trẫm có thể hạ chỉ đổi tên nó thành lá sen.”
Ta nhất thời chẳng biết phải nói gì.
Ngài lại thong thả nói: “Vừa hay triều đình có một việc cần phái người tới Quỳnh Châu xử lý, trẫm đã đích thân điểm tên Cơ Thị lang, tiện thể bảo hắn mang lá sen về cho nàng.”
Ta vừa nghe đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của ca ca.
Huynh ấy nhất định sẽ vừa cưỡi ngựa phi nhanh trên đường, vừa không ngừng mắng người.
Ta chần chừ nói: “Chuyện này…”
Hoàng đế đưa tay xoa đầu ta rồi nói: “Dù sao chuyện ấy cũng nhất định phải có người đi làm, mà Cơ Thị lang hiện giờ đã lên đường rồi.”
Ta chỉ có thể âm thầm hy vọng, đến lúc trở về mắng ta, ca ca sẽ nhớ nhỏ giọng một chút.
Mười ngày sau, lá sen cuối cùng cũng được đưa về kinh thành, hơn nữa còn được mang tới cùng cả bùn đất.
Cơ Thị lang cũng nhờ chuyến đi ấy mà được ban thêm mấy chức danh hữu danh vô thực.
Trong triều lập tức có không ít người buông lời châm chọc, nói rằng ca ca ta sở dĩ được trọng dụng chẳng qua chỉ vì có một muội muội đang làm quý phi trong hậu cung.
Nhưng với tính tình nóng như lửa của ca ca, huynh ấy sao có thể nhịn nổi những lời ấy, thế là trực tiếp đứng ngay trước mặt hoàng đế mà lớn tiếng mắng người.
Huynh ấy mắng đến mức một vị lão thần tức giận đòi lao đầu vào cột, miệng còn liên tục hét rằng “mỹ sắc làm lầm quốc gia”.
Nếu vị lão thần ấy không hét câu này thì có lẽ mọi chuyện vẫn còn dễ giải quyết.
Nhưng ông ấy vừa hét xong, ca ca ta lập tức bùng nổ thêm một lần nữa.
Huynh ấy trực tiếp xắn tay áo lên, đứng giữa triều mắng tiếp suốt một khắc.
Hoàng đế cuối cùng chỉ có thể gọi người tới can ngăn.
Thế là cả buổi sáng hôm ấy của ngài gần như bị lãng phí hoàn toàn giữa tiếng cãi nhau cùng tiếng khuyên can.
Bản thân hoàng đế lại dường như chẳng có ý kiến gì, thậm chí còn vô cùng thảnh thơi tựa lưng vào long ỷ, sai thái giám mang lên một đĩa hạt dưa.
Vị lão thần kia cuối cùng không tiếp tục mắng ca ca ta nữa.
Ông ấy quay sang mắng thẳng hoàng đế, nói tư thế ngài quá mức tùy tiện, hoàn toàn không có sự trầm ổn nên có của bậc quân vương.
Thế là áp lực lập tức chuyển từ phía ca ca ta sang người hoàng đế.
Khi kể lại chuyện này cho ta nghe, ca ca cảm động đến mức gần như muốn rơi nước mắt.
Huynh ấy nói mình chưa từng nghĩ hoàng đế lại thật lòng yêu thương ta đến vậy, thậm chí còn sẵn lòng tự mình thu hút mọi lời công kích để giúp huynh ấy thoát thân.
Ta nghe xong chỉ có thể im lặng nghĩ, mọi người quả thật quá biết suy diễn rồi.
Còn ta, vị sủng phi trong lời đồn của mọi người, đối với tất cả những chuyện ấy lại chẳng có cảm tưởng gì đặc biệt.
Ta chỉ cảm thấy con gà bọc lá sen trước mặt thật sự thơm đến mức khiến người ta vô cùng thỏa mãn.
[Ngoại truyện 2: Thuở thiếu niên áo xuân mỏng]
Lần đầu tiên ta gặp hoàng đế, khi ấy ngài vẫn còn là Thái t.ử.
Ấn tượng đầu tiên ngài để lại trong lòng ta chính là một thiếu niên còn trẻ nhưng đã trầm ổn đến mức chẳng khác gì người trưởng thành.
Năm ấy ngài mới mười sáu tuổi, vậy mà lại đặc biệt thích mặc y phục màu tối, ngay cả lúc mỉm cười thì ý cười cũng hiếm khi chạm tới đáy mắt.
Đêm hôm ấy vừa hay là cung yến Trung Thu.
Trong yến tiệc, thế t.ử Hoài Dương Tiêu Tùy lại cười nói rằng hắn không muốn nhìn thấy ta, khiến ta tức giận đến mức đặt đũa xuống, tùy tiện tìm một cái cớ rồi rời khỏi chỗ ngồi.
Hắn vẫn chỉ cúi mắt, thong thả xoay chiếc chén trà men xanh trong tay, từ đầu đến cuối đều chẳng buồn ngẩng lên nhìn ta lấy một lần.
Ta đi một mình trên cung đạo, tình cờ gặp một thiếu niên mặc huyền y.
Hắn có đôi mắt phượng thanh lãnh, chỉ là trong ánh mắt lúc ấy còn phủ một tầng men say, nhìn qua chẳng khác nào ánh trăng dập dờn trên mặt nước.
Làn da dưới ánh trăng lạnh lại càng trắng như sứ.