"Uống nhanh lên rồi để chú mày chở đi thi".

"..."

Dù tò mò không biết sữa đó có bỏ gì vào không nhưng nghĩ đi nghĩ lại...

Liên quan gì đến tôi đâu.

Cổng đóng, chân đạp xe.

Đi thôi.

Bố hình như có gì đó không ổn.

Mấy ngày thi cấp ba, ông ấy đem xe hơi ra cọ rửa trong ngoài mấy lần liền.

Ngay cả việc đưa đón anh họ thứ hai cũng chuyển sang đi xe điện.

Chẳng còn khoe khoang cái xe hơi trả góp của mình nữa.

Không ổn.

Thật sự rất không ổn.

Cho đến khi tôi nghe lén được bố than phiền với bà nội.

"Thằng bé nhịn cả buổi sáng đều ổn cả, sao cứ lên xe con là lại không nhịn nổi chứ".

"Con người ai chẳng có lúc khẩn cấp, rửa xe đi là được chứ gì. Nếu không thì thay lớp lót nội thất, lớn đầu rồi còn so đo, mất mặt".

"Thay nội thất là giải quyết được vấn đề sao? Còn nữa mẹ, con thật không muốn nói mẹ, lúc con đi, cháu nó bảo không muốn uống, mẹ cứ ép nó uống, nhỡ người ta bị bất dung nạp đường lactose nên mới đau bụng thì sao?"

"Ở nhà bác nó thì uống được, bà già này nấu cho thì không được, là tâm tôi độc, là tôi hạ độc nó, tôi đền tiền cho anh là được chứ gì".

"Mẹ, mẹ rõ ràng biết con không có ý đó..."

Ồ.

Tôi xoa cằm suy ngẫm.

Nếu không có gì bất ngờ thì trong ly sữa đó khả năng cao là t.h.u.ố.c xổ rồi.

Điểm thi có kết quả rất nhanh và tôi không hề ngạc nhiên khi bước vào trường cấp ba trọng điểm.

Anh họ thứ hai của tôi thi cử thất bại, chẳng còn cách nào khác đành phải chuyển sang học ở một trường cấp ba tư thục.

Học phí đắt đỏ, ánh mắt thất vọng của bố mẹ, thậm chí là cả những lời xì xào bàn tán của người ngoài.

Mọi thứ đó đều khiến áp lực đè nặng lên vai anh ta.

Anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà bày trò nữa.

Nhưng người ta vẫn thường nói.

Không bùng nổ trong lặng lẽ, thì sẽ diệt vong trong lặng lẽ.

Rõ ràng là anh họ tôi không thuộc vế sau.

Chỉ là vì bị tôi áp chế quá sát sao, nên anh ta chưa tìm được cơ hội nào thích hợp mà thôi.

Ba năm bình yên cứ thế trôi qua trong chớp mắt.

Còn hai ngày nữa là đến kỳ thi đại học, các trường học đều đã bắt đầu cho nghỉ.

Ăn xong bữa tối giản dị, tôi dựa vào ban công tầng hai, tiễn mắt nhìn bố và bà nội ra ngoài dạo mát.

Đợi họ rời khỏi nhà, tôi lại có thể tận hưởng khoảng thời gian thanh nhàn hiếm hoi.

Trong điện thoại là tin nhắn mẹ tranh thủ gửi tới.

[Cục cưng, hai ngày tới thi cử đừng áp lực quá nhé, có mẹ ở đây lo hết.]

[Dự án trong tay mẹ cũng sắp xong rồi, xong việc là mẹ về nhà ngay.]

[Đến lúc đó mẹ đưa con ra ngoài chơi, thoải mái xả hơi một chút.]

Gió đêm se lạnh, thổi rối những lọn tóc lòa xòa trước trán.

Tôi bất giác chống cằm mỉm cười.

Nghĩ lại ngày trước, mẹ cũng từng có một công việc rất tốt.

Đúng lúc sự nghiệp đang thăng tiến thì mẹ bất ngờ m.a.n.g t.h.a.i tôi.

Trong tình thế khó xử, mẹ nhận được lời cam kết từ bố và bà nội.

"Cô cứ việc sinh đi, sinh ra đã có bà già này trông nom cho."

Ai mà ngờ được, tôi lại là một "cái của nợ" không có chim.

Lời hứa của bà thành lời nói suông, bố thì vẫn phải lo kiếm tiền nuôi gia đình.

Chẳng còn cách nào khác, mẹ đành phải chọn cách từ chức.

May nhờ cái đêm náo loạn ở đồn cảnh sát đó, mẹ đã nhìn rõ bộ mặt của đám người này, quay sang nhờ vả ông chủ cũ kiêm kẻ thù một thời của mình.

Cũng may ông ấy còn nể tình xưa nghĩa cũ.

Tuy không thể cho mẹ đãi ngộ như trước nhưng ít nhất cũng đã nhận lại hồ sơ của mẹ.

Đúng lúc công ty có dự án cần người đi công tác, cộng thêm việc tôi nhận được sự bảo hộ của khu phố.

Mẹ hoàn toàn không còn nỗi lo phía sau, xách hành lý rời khỏi cái chốn thị phi này.

Hiện tại mọi thứ đều đang đi theo chiều hướng tốt đẹp.

Thật tốt biết bao.

Đột nhiên, sống lưng tôi lạnh toát.

Có cảm giác như đang bị thứ gì đó bẩn thỉu nhìn chằm chằm.

Tôi nghiêng đầu sang một bên.

Là nhà bác cả bên cạnh.

Cấu trúc hai căn nhà tự xây lấy tường chung làm trục, đối xứng nhau.

Ngay dưới bức tường chung ấy là cầu thang dẫn lên tầng hai.

Năm đó để tiết kiệm vật liệu, bức tường đó được xây rất thấp.

Thấp đến mức chẳng cần kiễng chân, đứng ở cầu thang là có thể nhìn thấu cuộc sống của nhà kia.

Giống như anh họ thứ hai của tôi lúc này đây.

Đêm tối như mực.

Ngăn cách bởi bức tường chung thấp lè tè ấy.

Anh ta thò nửa người ra, nhìn chằm chằm vào tôi.

Chẳng biết đã lén nhìn bao lâu rồi.

Anh ta ép sát người vào bức tường rồi cẩn thận trèo qua.

Khi khoảng cách gần lại, tôi mới nhìn rõ tình trạng của anh ta bây giờ.

Hốc mắt trũng sâu, quầng thâm che kín nửa khuôn mặt.

Ánh mắt vừa rồi còn nhìn chằm chằm, giờ lại láo liên tránh né, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Chậc.

Chẳng biết ba năm qua anh ta đã gặp phải chuyện gì.

Tôi tựa lưng vào lan can, hai tay đút túi quần, vươn vai thư giãn rồi đầy hứng thú nhìn anh ta.

"Tìm em có việc gì à?"

Khóe miệng khô khốc của anh ta nhếch lên, cố gượng ép ra một nụ cười.

"Sắp tới là thi đại học rồi nhỉ..."

Tôi không đáp lời.

Bàn tay giấu trong túi âm thầm lần mò, gửi tin nhắn cảnh báo đã hẹn trước cho mẹ.

Anh ta l.i.ế.m l.i.ế.m môi, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm xuống mũi giày mình.

"Chẳng có chuyện gì lớn đâu, chỉ là đến để xin lỗi em thôi."

"Xin lỗi? Hai đứa mình cũng gần ba năm không gặp rồi, anh tìm em xin lỗi chuyện gì?"

"Thì... thì mấy chuyện trước đây ấy..."

Anh họ cúi gầm mặt, giọng nói trở nên ú ớ khó nghe.

"Tuy anh từng đẩy em xuống hồ, vu khống em trộm tiền của bà, bỏ t.h.u.ố.c vào sữa của em nhưng không phải em vẫn ổn đó sao."

"Còn anh, gia đình anh, đều vì em mà phải chịu nghiệp chướng đấy."

"Là em, chính em đã hủy hoại cả gia đình chúng tôi..."

Người đẹp không hiểu, người đẹp hoang mang.

"Ý anh là, một người bị hại như em lại làm cả nhà anh sống không yên ổn sao?"

"Đúng, thầy cúng mẹ anh mời đến đã nói rồi, chỉ cần anh nhận được sự tha thứ của em, nhà chúng ta sẽ ổn cả thôi."

Anh ta nói năng lộn xộn, logic trái ngược, thần kinh giật giật c.ắ.n móng tay, ánh mắt hoang mang dần đông cứng trên người tôi.

Mọi thứ đều khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Dựa vào cái gì chứ?

Không bị thương, thì những ác ý đó không được tính à?

Dựa vào cái gì anh cần sự tha thứ thì tôi phải phối hợp.

Đời làm gì có chuyện tốt như thế.

Phỉ nhổ.

Hai bên im lặng nhìn nhau.

Cho đến khi chiếc điện thoại trong túi khẽ rung lên.

"Ha."

Trong ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo của người anh họ, tôi trút bỏ lớp vỏ bọc đứa trẻ thật thà.

Buông lời giễu cợt không chút che đậy, vừa cay nghiệt lại vừa vô tình.

Chương 6 - Người Thật Thà Phản Đòn Bằng Quy Tắc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia