Ba năm qua, Cố Đàn rất chu đáo với tôi.
Mọi người đều nói chúng tôi là một cặp tiên đồng ngọc nữ.
Cho đến khi tôi bước vào phòng làm việc của hắn, cũng là cấm địa của hắn, các bức tường treo đầy hình ảnh của cùng một cô gái.
Cô ta giống tôi đến tám phần, khóe mắt phải cũng có một nốt ruồi lệ y hệt tôi.
Tôi ngồi ở đó cả buổi tối, cuối cùng cũng bình tĩnh lại để chấp nhận sự thật này.
Từ đó, những gì Cố Đàn cho, tôi không từ chối nữa.
Dù sao, làm thế thân, sao có thể cứ làm mọi thứ mà chẳng mong cầu gì chứ.
Nhưng hắn lại hoảng sợ:
"Tiểu Tiểu, cuối cùng em cũng sẵn sàng dựa dẫm vào anh rồi, nhưng tại sao anh lại có cảm giác em càng ngày càng rời xa anh vậy?"