Tiếng giày cao gót mỗi lúc một gần.
Người phụ nữ tóc dài đã xuất hiện ở đầu hành lang.
Nửa khuôn mặt cháy đen.
Khóe miệng kéo dài đến tận mang tai.
Cô ta đang cười.
Ánh đèn vàng trong phòng mỹ thuật bỗng nhấp nháy.
Tiểu Vũ đột nhiên hét lên:
“Mau vào!”
Không kịp suy nghĩ, Khương Minh kéo Hạ Ninh lao vào phòng.
An Vy và Trình Dương theo sát phía sau.
Lục Kỳ là người cuối cùng.
Ngay khi cậu vừa bước vào—
Rầm!
Cánh cửa tự động đóng sập.
Bên ngoài.
Tiếng giày cao gót dừng lại.
Im lặng.
Im lặng đến đáng sợ.
Lục Kỳ gần như ngã quỵ.
“Khóa… khóa cửa đi!”
Cạch.
Ổ khóa tự động xoay.
Cánh cửa đã bị khóa.
Nhưng…
Là khóa từ bên trong.
Giống hệt như ai đó đang nhốt họ.
Mọi người đồng loạt biến sắc.
Đây chính là căn phòng mà mười lăm năm trước những đứa trẻ đã bị mắc kẹt.
Khương Minh lập tức chiếu đèn pin khắp nơi.
Phòng mỹ thuật không lớn.
Bảy chiếc giá vẽ nhỏ.
Những hộp màu đã khô cứng.
Trên tường vẫn treo đầy tranh của trẻ con.
Mặt trời.
Bầu trời xanh.
Gia đình.
Ở chính giữa căn phòng…
Là một bức tranh khổng lồ được phủ tấm vải trắng.
Hạ Ninh ngơ ngác.
Cô nhớ.
Cô nhớ căn phòng này.
Nhớ tiếng cười của các bạn.
Nhớ cả cô giáo Chu Lan.
Bỗng nhiên.
Bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng cào.
Két…
Két…
Giống như móng tay đang cào lên gỗ.
Tiểu Vũ run lên.
“Cô ấy tới rồi.”
Trình Dương nhìn cô bé.
“Rốt cuộc cô ta là ai?”
Tiểu Vũ c.ắ.n môi.
Nước mắt bắt đầu rơi.
“Không phải cô giáo Chu Lan.”
Mọi người sững lại.
“Vậy là ai?”
Tiểu Vũ nhìn cánh cửa.
Giọng nói nhỏ đi.
“Là mẹ của mình.”
Mọi người như bị sét đ.á.n.h.
“Mẹ… cậu?”
Tiểu Vũ gật đầu.
“Mẹ mình là nhân viên tạp vụ của nhà thiếu nhi.”
“Ngày đó, mẹ đến đón mình về.”
“Nhưng…”
Giọng cô bé nghẹn lại.
“Mình không chịu đi.”
Bên ngoài.
Tiếng cào đột nhiên dừng lại.
Im lặng.
Tiểu Vũ cúi đầu.
“Mẹ vừa bị bệnh.”
“Bác sĩ nói mẹ không còn sống được bao lâu.”
“Mẹ muốn đưa mình đi nơi khác điều trị.”
“Nhưng mình không muốn chuyển trường.”
“Mình còn hẹn hôm sau sẽ đi chơi với các bạn.”
Nước mắt của cô bé rơi xuống.
“Mình đã nói…”
“‘Con ghét mẹ nhất trên đời.’”
Trong phòng không còn tiếng động.
“Mẹ rất tức giận.”
“Bà kéo mình đi.”
“Nhưng mình trốn vào lớp học.”
“Mẹ đi tìm khắp nơi.”
“Lúc ấy…”
Ánh mắt Tiểu Vũ trở nên hoảng hốt.
“Mùi khói xuất hiện.”
“Ngọn lửa bùng lên ở hành lang.”
“Mẹ nghĩ tất cả đã chạy ra ngoài…”
“Mẹ khóa cửa lớp học lại.”
“Mẹ sợ lửa lan vào.”
“Nhưng…”
Giọng cô bé run rẩy.
“Bà không biết bọn mình đang ở trong.”
Mọi người c.h.ế.t lặng.
Tai nạn.
Không phải g.i.ế.c người.
Không phải cố ý.
Chỉ là…
Một hiểu lầm.
Đúng lúc ấy.
Bộp.
Một thứ gì đó rơi xuống.
Là tấm vải trắng giữa phòng.
Nó từ từ trượt xuống.
Bên dưới…
Là một bức tranh.
Trong tranh có tám đứa trẻ đang nắm tay nhau.
Chính giữa là Hạ Ninh và Tiểu Vũ.
Phía dưới viết bằng nét chữ non nớt:
Lớp Hoa Mặt Trời sẽ mãi mãi là bạn tốt.
Hạ Ninh bỗng ôm đầu.
Ký ức cuối cùng ập về.
Đêm xảy ra vụ cháy.
Khói đen dày đặc.
Tiểu Vũ ngồi dưới đất, khóc rất lớn.
Các bạn đều sợ hãi.
Chỉ có Hạ Ninh chạy đến.
Cô bé cầm tay Tiểu Vũ.
“Mình không bỏ cậu lại đâu.”
“Mình hứa.”
Sau đó…
Một thanh xà nhà cháy đỏ rơi xuống.
Mọi thứ chìm trong biển lửa.
Khi tỉnh lại…
Hạ Ninh đã ở bệnh viện.
Cô mất hết ký ức.
Cũng quên luôn lời hứa cuối cùng.
Bịch.
Hạ Ninh quỳ xuống.
Nước mắt không ngừng rơi.
“Xin lỗi…”
“Mình đã quên cậu.”
Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn cô.
Mắt đỏ hoe.
“Mình biết.”
“Nhưng mình vẫn muốn gặp cậu.”
“Không phải để trách cậu.”
Cô bé chậm rãi bước đến.
Đặt một bàn tay nhỏ lên má Hạ Ninh.
“Mình chỉ sợ…”
“Sợ rằng trên đời này sẽ không còn ai nhớ bọn mình từng tồn tại.”
Đúng lúc ấy—
Rầm!
Cánh cửa bật tung.
Người phụ nữ tóc dài đứng ở cửa.
Khuôn mặt cháy đen.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Bà nhìn chằm chằm Tiểu Vũ.
Nước mắt màu đen từ hốc mắt chảy xuống.
Giọng khàn đặc:
“Tiểu… Vũ…”
Tiểu Vũ run lên.
Khương Minh và những người khác theo bản năng chắn trước cô bé.
Nhưng…
Người phụ nữ không tiến lên.
Bà chỉ đứng đó.
Nhìn con gái mình.
Rồi chậm rãi quỳ xuống.
Đôi vai bắt đầu run rẩy.
Mười lăm năm.
Một người mẹ c.h.ế.t trong dằn vặt.
Một đứa trẻ mắc kẹt trong lời hứa chưa hoàn thành.
Và một người bạn…
Cuối cùng cũng nhớ ra tất cả.